Chương 13: Người chồng đáng yêu

1191 Words
Hạ Mỹ Linh cười hì hì nhìn cô một cái: "Ngưỡng mộ à? Nếu như ngưỡng mộ vậy thì mau chóng tóm lấy anh Vũ nhà cậu đi, đến lúc đó thì cậu cũng có thể nhét cẩu lương vào miệng người khác rồi". Gương mặt trắng trắng nhỏ nhỏ của Ngọc Hân đỏ lên: "Vậy thì thôi đi...Tớ có thể sẽ không thể nào tóm được cậu ấy". Cô đương nhiên cũng chưa từng nghĩ đến việc muốn tóm lấy hắn. Có thể lén lút nhìn trộm hắn mấy lần, cùng hắn nói mấy câu, cô đã cảm thấy rất vui rồi. "Vả lại...bây giờ nhà cậu ấy rơi vào tình cảnh này, chắc chắn cậu ấy cũng không có tâm tư để nghĩ đến mấy chuyện này". "Cái đồ sợ sệt" Hạ Mỹ Linh giận sắt không thành thép vỗ vỗ đầu cô, "Chính vì tình cảnh bây giờ nên mới càng phải ra tay chứ! Nhân lúc cậu ta bệnh sắp chết...Haiz, cái này là có hoạn nạn mới thấy chân tình biết không! Càng vào thời điểm này trong lòng cậu ta lại càng yếu đuối, càng dễ dàng chấp nhận ý tốt của người khác. Cậu xuất hiện trước mặt cậu ta, quan tâm cậu ta nhiều hơn, cậu ta nhất định sẽ cảm động! Hơn nữa, chẳng phải hai người các cậu đã thêm Tài khoản của nhau rồi sao. Nếu như cậu ngại thể hiện ở trước mặt cậu ấy, vậy thì cứ gửi Tài khoản cho cậu ấy, ví dụ như sáng sớm thức dậy gửi một tin chúc buổi sáng tốt lành, buổi tối thì chúc ngủ ngon, không có chuyện gì để nói nữa thì cứ hỏi tiến độ bài tập của cậu, như vậy có phải là có thể tiến triển tốt hơn rồi không! Còn có còn có..." Ngọc Hân từ trước tới giờ đều không phải là một người chủ động, nghe thấy những lời này thì lại càng sợ hơn, vội vàng rụt cổ cắt lời Hạ Mỹ Linh: "Hồi đó cậu cũng làm như vậy để theo đuổi bạn học học bá nhà cậu sao?" "Cũng không phải", Hạ Mỹ Linh là một cô gái có sợi thần kinh lớn, thoáng cái đã bị phân tán sự chú ý, "Là hắn bày tỏ trước. Hì hì, nói đến đây tớ phải nhân cơ hội mà khoe khoang với cậu mới được, lúc đầu á..." Hạ Mỹ Linh vừa đi vừa đem quá trình yêu đương của cô cùng bạn học học bá nhà cô kể lại một lượt, cuối cùng mới cảm khái nói, "Thật ra hồi đó tớ cũng không phải là rất thích cậu ấy, chỉ là rất có thiện cảm, suy cho cùng thì dáng dấp cũng không tệ, còn là một học bá nữa. Tớ vẫn luôn không hiểu giờ ngoại khóa năm lớp 10 cậu ấy nhìn trúng tớ ở điểm nào, tớ không đẹp lại không giỏi..." "Tính tình của cậu rất tốt nha!" Ở trước mặt người quen là một con rồng, ở trước mặt người lạ thì liền trở thành một con sâu, ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, là một người mắc chứng sợ giao tiếp nhẹ. Ngọc Hân vô cùng ngưỡng mộ Hạ Mỹ Linh, tính cách ấm áp như mặt trời nhỏ, có thể tự nhiên cởi mở đối diện với tất cả mọi người, không đợi Hạ Mỹ Linh nói xong liền nói chen vào. "Nhưng mà nữ sinh có tính cách như vậy trong lớp chúng ta rất nhiều..." "Cậu ta chính là bị vẻ đẹp trong tâm hồn của cậu chinh phục". Ngọc Hân vừa nói vừa cười hì hì một tiếng, "Giống như tớ, tớ cũng chính là bị vẻ đẹp nội tâm của nam thần nhà tớ chinh phục. Mặc dù là dáng dấp bên ngoài của hắn cũng rất là...Không, là siêu siêu đẹp trai". Hạ Mỹ Linh nghẹn họng nhìn cô: "... Nhìn cậu cũng là một cô gái đàng hoàng chính trực, sao lại lẩn quẩn trong lòng đến nỗi trở thành người mê trai rồi?" "Bởi vì cậu ấy siêu cấp đẹp trai!" "..." Trời lạnh, hai người quấn khăn quàng cổ thật dày, vừa luyên thuyên vừa cưỡi chiếc xe điện nhỏ màu hồng của Hạ Mỹ Linh ra cửa. Đầu tiên hai người đi đến cửa hàng trái cây của nhà họ Thịnh để báo với cha Thịnh mẹ Thịnh một tiếng, sau đó mới đi thẳng đến đường Hưng Hoa. Đường Hưng Hoa cách nơi này không gần không xa, cưỡi xe điện khoảng chừng hai mươi phút. Vùng lân cận cũng là những khu thành phố cũ kỹ, không thể so với trung tâm thành phố sầm uất, nhưng có nhiều người từ nơi khác đến đây làm việc, đời sống cũng rất nhộn nhịp. Tiệm cá nướng mà Hạ Mỹ Linh nói nằm ở cuối đường Hưng Hoa, cửa tiệm không lớn lắm, nhưng cách trang trí rất tinh tế. Bởi vì hôm nay là ngày thứ bảy, lại có hoạt động giảm giá nên khách đến không ít, hai người xếp hàng chừng mười phút, cuối cùng . Thịt cá tươi ngon, nước sôi ùng ục, đĩa cá nướng tỏa ra mùi thơm mê người, da cá được nướng cho đến khi vàng óng, hạt tiêu hồng hồng cùng rau thơm xanh mát tô điểm ở phía trên, màu sắc mùi thơm đều đủ cả. Hai người lại gọi thêm mấy đĩa thức ăn, hai chén cơm và hai ly lớn nước trái cây, cuối cùng gần như muốn đỡ lưng đi ra khỏi tiệm. "No quá..." Hai người đều là đồ tham ăn, khẩu vị tốt, sức ăn cũng lớn, chỉ có một sự khác biệt đó là Hạ Mỹ Linh có ăn nhiều cỡ nào đi chăng nữa thì cũng không mập, còn Ngọc Hân... Một kỳ nghỉ đông vừa qua, béo lên sáu cân còn gì, thật là đau lòng, không nói tới cũng được. "Chúng ta dắt xe điện nhỏ đi cho tiêu cơm một chút". "Hoàn toàn ojbk*". *Ojbk nghĩa là "ok là ok". Cửa hàng thú bông mà Giản Nhiên thỉnh thoảng hợp tác nằm ở phía đối diện cách con đường ba bốn trăm thước, hai người vừa nói chuyện vừa đi bộ trên vỉa hè. Không ngờ đúng vào lúc này, sau lưng chợt có người gọi Hạ Mỹ Linh: "Xán Xán?" Hai cô gái quay đầu lại nhìn, thật cao thật đẹp trai, nhã nhặn thanh tú, đó là bạn trai của Hạ Mỹ Linh, bạn học học bá Lưu Văn Vũ. "Sao cậu lại ở đây? Không phải nói ở nhà làm cho xong bài tập sao?" "Tớ đến đây mua sách, hồi sáng lúc làm bài kiểm tra vật lý, phát hiện ra có một vài kiến thức còn chưa hiểu rõ, cho nên muốn đi mua thêm mấy quyển tài liệu học tập nữa, làm nhiều đề tương tự như vậy một chút..." Lưu Văn Vũ dịu dàng cười một tiếng nói: "Còn hai người?"
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD