Nghe cô bạn bảo không hề hấn gì, Giang Giai Tuệ yên lòng tiếp tục tựa trở lại vào ghế. Cô đã sớm biết Lạc Đậu Đậu không thể duy trì công việc này lâu dài. Lạc Đậu Đậu chỉ tốt nghiệp trung học, ngay cả fax văn bản cũng không biết, thế nhưng lại nhận được lời mời đảm nhiệm vị trí thư ký ở một công ty nọ. Tuy rằng công ty quy mô nhỏ, nhưng đây chính là công việc đáng mơ ước của hầu hết sinh viên chưa tốt nghiệp, trình độ Lạc Đậu Đậu như vậy vẫn được ông chủ coi trọng, bên trong nhất định có nguyên nhân sâu xa. Bây giờ cô nàng không làm việc này nữa, Giang Giai Tuệ cũng bớt lo lắng phần nào.
Sau khi uống tiếp một ngụm bia, Giang Giai Tuệ hỏi Lạc Đậu Đậu: “Vậy sau này cậu có dự định gì không?”
Lạc Đậu Đậu quệt miệng nói: “Tìm công việc khác, trước mắt có một khách sạn đang tuyển phục vụ phòng, ngày mai tớ đi phỏng vấn. Nếu thật sự không tìm được việc gì, chắc phải tới nhà nghỉ của mẹ tớ làm thôi.”
“Vậy cũng được.” Giang Giai Tuệ trả lời.
Cô uống một hơi hết sạch bia, cầm cái lon rỗng trong tay khẽ lắc qua lắc lại, nhìn Lạc Đậu Đậu chậm rãi nói: “ Đậu Đậu, tớ định đi học lại.”
Lạc Đậu Đậu ngạc nhiên mở to mắt nhìn cô thật lâu, sau đó nằm xuống, gối đầu lên đùi Giang Giai Tuệ nói :“Được đó, Tiểu Khanh, cậu đi đi, đời tớ đã học hành không ra gì, tớ cũng chẳng hy vọng vào được cổng trường đại học. Sau này cậu học đại học, tớ cũng có thể vào để nhìn xem đại học trông như thế nào.”
Giang Giai Tuệ khẽ cười: “Cậu nói vớ vẩn cái gì thế? Bây giờ trường đại học nào chẳng mở rộng cửa, ai cũng có thể vào cơ mà. Mà thôi, để sau hẵng tính, tớ không chắc mình có thể thi đậu hay không.”
Lạc Đậu Đậu kề má lên đùi cô, thoáng cười hiền lành, không nói gì.
Lạc Đậu Đậu tin chắc, chỉ cần Giang Giai Tuệ quyết tâm, nhất định có thể thi vào đại học. Bởi cô cảm nhận được bên trông Giangn người Giang Giai Tuệ luôn có một luồng nhiệt huyết chảy âm ỉ, nhìn cô nàng bình thường đối với việc gì cũng thờ ơ lãnh đạm như vậy đấy, thế nhưng với những việc cô nàng đã muốn thì sẽ trở nên vô cùng cố chấp, bất cứ ai cũng không thể ngăn cản.
Ví như thời điểm hai cô học trung học, Lạc Đậu Đậu vốn rất xinh xắn, khoảng thời gian ấy có những cậu con trai thầm mến cô bạn cùng lớp, lúng túng không biết bày tỏ tình cảm thế nào, trái lại suốt ngày bám theo người ta để chọc phá.
Một lần trong lớp học, có cậu bạn nghịch ngợm kéo bím tóc của Lạc Đậu Đậu, giữa lúc lôi lôi kéo kéo, băng vệ sinh từ trong học bàn Lạc Đậu Đậu rớt ra ngoài, thế là một đám con trai cầm băng vệ sinh của Lạc Đậu Đậu vừa chuyền tay qua lại, vừa trêu chọc, bỡn cợt. Lạc Đậu Đậu đứng trong phòng học òa lên khóc nức nở. Lúc đó Giang Giai Tuệ không học cùng lớp với Lạc Đậu Đậu, vừa lúc đi vệ sinh ngang qua thì cô chứng kiến cảnh Lạc Đậu Đậu tóc tai bù xù rối loạn đứng tại đó khóc đến nhòe nhoẹt nước mắt. Ngay lập tức máu nóng tràn lên não, cô nhào tới túm cái tên đang cầm băng vệ sinh, đấm mặt vào cậu ta, mạnh đến mức cậu ta chảy cả máu mũi. Có vài nam sinh muốn xông vào giúp đỡ cậu ta, Giang Giai Tuệ không quan tâm, chỉ nhằm vào tên con trai nọ đánh đấm điên cuồng. Cuối cùng những người ở đó đều bị bộ dạng đánh người của Giang Giai Tuệ dọa chết khiếp nên chỉ đứng một bên nhìn mà không dám ngăn cản.
Lớp trưởng thấy vậy vội ba chân bốn cẳng chạy đi gọi giáo viên, nhưng có mặt giáo viên cũng vô ích, bởi hô to gọi nhỏ như thế nào Giang Giai Tuệ vẫn nhất quyết không buông tay. Rốt cuộc giáo viên và vài người nữa cùng hợp sức mới có thể lôi được Giang Giai Tuệ ra. Cô bị kéo ra phía sau còn trừng mắt hung hăng nhìn nam sinh nọ, lúc ấy khuôn mặt cậu ta đã bị Giang Giai Tuệ đánh thành cái đầu heo, máu mũi chảy ròng ròng, bộ dạng hết sức thê thảm. Sau sự việc này, mặc dù Giang Giai Tuệ bị nhà trường xử phạt nhưng kể từ đó trong trường không có một ai dám ức hiếp Lạc Đậu Đậu nữa.
Đêm hôm ấy hai người trò chuyện tán gẫu đến khuya, khi Giang Giai Tuệ về đến nhà, ba mẹ cô đã ngủ say, cô cũng tắm rửa rồi trở về phòng lập tức lên giường ngủ để sáng sớm thức dậy đi làm.
Trong nhà Giang Giai Tuệ tất cả mọi việc từ nhỏ đến lớn trên cơ bản đều do mẹ cô định đoạt. Đối với chuyện đi học này, cô vừa muốn làm rõ rốt cuộc mẹ cô có chấp thuận hay không vừa ngại ngần không dám. Suy cho cùng, khi ấy cô đã từng có cơ hội học hành tử tế, chỉ vì bản thân chểnh mảng nên thành tích mới trượt dốc đến mức bê bết như vậy.
Thấy ngày khai giảng cấp ba đã gần kề, Giang Giai Tuệ định nghỉ việc để ghé trường hỏi thăm về học phí. Mấy năm nay cô tự dành dụm được một khoản tiền lì xì và tiền tiêu vặt, cộng thêm hai tháng tiền lương, tất cả cũng được hơn bốn ngàn tệ, cô ước chừng số tiền này ắt hẳn là đủ.
Bữa sáng tại bàn ăn, Giang Giai Tuệ ngồi một chỗ cúi đầu uống sữa đậu nành, mẹ cô ngồi đối diện gắp những chiếc quẩy giòn xốp vào trong bát của ba.
Rửa mặt xong xuôi, ông Giang cầm một gói giấy từ trong phòng đi ra đặt trước mặt Giang Giai Tuệ nói: “Con gái, muốn đi học thì chúng ta chọn trường tốt một chút. Hai hôm nay ba hỏi được ở Nhất Trung còn chỉ tiêu cho học sinh bán chính thức. Nhưng mà bữa nay ba bận lái xe rồi, con mang tiền đi đóng trước nhé?”
Giang Giai Tuệ sửng sốt, hết nhìn ba lại quay sang nhìn mẹ, vẻ mặt mẹ cô vẫn dửng dưng như không, bà cầm bát đưa cho ông Giang rồi cúi đầu sữa đậu nành.
ông Giang vuốt vuốt tóc Giang Giai Tuệ: “Đừng lo gì hết, ăn đi, đồ ăn nguội rồi kìa.”
Ngược với những gì Giang Giai Tuệ lo âu, ba mẹ cô không một lời quở trách hay cằn nhằn. Đối với ông bà Cố mà nói, từ trước đến giờ vẫn luôn mặc kệ, không quan tâm, cũng chưa bao giờ nuông chiều cô con gái này, cho nên Giang Giai Tuệ vốn tưởng sự việc lần này hai người sẽ không đoái hoài đến, không ngờ lần này ba mẹ lại giúp cô vào học bán chính thức ở Nhất Trung. Nhất Trung là trường tốt nhất so với tất cả các trường trung học trong thành phố hiện nay, khả năng để tiếp tục học lên cao là 98%, nói cách khác, chỉ cần điểm học tập không quá kém là có thể bước vào cổng trường đại học. Nhưng, cô muốn vào học trong ngôi trường trọng điểm này thì phải cần bao nhiêu tiền mới đủ?
Lúc ra cửa, Giang Giai Tuệ mở gói giấy nhìn một chút, bên trong là năm xấp tiền loại giấy một trăm tệ còn mới nguyên, mỗi xấp phải đến một vạn tệ. Giang Giai Tuệ không biết gia đình cô thu nhập hàng tháng cụ thể là bao nhiêu, nhưng có một điều chắc chắn, năm vạn đồng tiền này cả nhà họ khó có thể kiếm được trong thời gian một, hai năm.
Đến Nhất Trung đóng tiền xong, Giang Giai Tuệ thở phào một hơi. Cô quay đầu nhìn về phía cổng trường nghĩ: “Đây là nơi khởi đầu của mình!”
Giang Giai Tuệ nộp học phí trễ, khối cấp ba Nhất Trung khi đó đã khai giảng được ba ngày. Thế cho nên cô không Giang nhiều thời gian để thích ứng, xế chiều đến chỗ làm xin nghỉ, tối về cô sắp xếp thu dọn một số sách vở lúc còn học cấp ba đã dùng qua, ngày hôm sau thì xách cặp đi học. Thế là hai tháng sau khi rời ghế nhà trường, cô quay về làm học sinh một lần nữa.
Trường Nhất Trung chia cấp ba thành năm ban, Giang Giai Tuệ được phân vào ban hai, trong ban này có năm học sinh bán chính thức. Kỳ thi khảo sát tháng đầu tiên, hai người đứng hạng nhất đều nằm trong số học sinh bán chính thức. Giang Giai Tuệ đạt hạng nhất, nhưng là nhất “từ dưới đếm lên”, còn người tên gọi An Di Di kia mới thật sự hạng nhất đúng nghĩa. Đối với hạng nhất ngược đời của Giang Giai Tuệ, không ai cảm thấy bất thường. Trong khi đó, thành tích của An Di Di làm mọi người kinh ngạc tột độ đến mức muốn nổ cả mắt kính.
Nói đến An Di Di, Giang Giai Tuệ thấy được sự khác người ẩn bên trong cậu học sinh này. Cậu ta có dáng vóc cao gầy mảnh khảnh dung hòa cùng khí phách của tuổi trẻ và nét ngây ngô của chàng trai mới lớn, từ ngũ quan có thể thấy được sau này nhất định là một anh chàng cực kỳ điển trai, rất hiếm khi cậu ta khoác lên người bộ đồng phục rộng thùng thình của Nhất Trung, mỗi ngày đều ăn mặc sạch sẽ tươm tất, với ai cũng tươi cười, cư xử hòa đồng thân thiện. Ở cái tuổi này không một nam sinh nào thích vẻ giả vờ lạnh lùng. Chỉ mới đến đây một hai ngày, cậu ta tựa như cá gặp nước, từ thầy cô giáo đến các bạn học ai gặp cũng mến. Giang Giai Tuệ thấy có chút khó hiểu, thành tích cậu ấy tốt như vậy hà cớ gì phải đi học lại?
Điểm thi Giang Giai Tuệ lần này xếp hạng cuối lớp, thật ra, cô không cảm thấy lo lắng. Cấp ba năm ngoái, Giang Giai Tuệ căn bản không học hành nghiêm túc, cho nên kiến thức nền tảng tiếp thu được hoàn toàn giống một số không tròn trĩnh, hơn nữa sức học của Giang Giai Tuệ so với những học sinh ở đây chênh lệch không phải ít.
Tính Giang Giai Tuệ ít khi thật nghiêm túc đối với bất cứ chuyện gì, giờ đây một lần nữa cầm sách chăm chỉ học tập, cô phát hiện một điều rằng khi chuyên tâm vào một việc nào đó, cảm giác trong lòng thật sự rất tốt. Không cần phải so bì với bất kỳ ai, vì cô biết mình sẽ mau chóng tiến bộ, có điều xuất phát điểm quá thấp, muốn đuổi kịp người khác đòi hỏi phải có thời gian, việc nâng cao thứ hạng chẳng qua là vấn đề sớm muộn mà thôi.
Đến bây giờ Giang Giai Tuệ ở Nhất Trung vẫn chỉ đơn độc một mình, bình thường Giang đã ít nói, hiện tại càng tập trung tinh thần cho việc học, mỗi ngày trừ những khi đi vệ sinh, cô luôn luôn ngồi tại chỗ, thậm chí ngay cả đầu cũng không ngẩng lên nói gì đến việc chủ động giao du với người ta.
Học sinh ở đây đều tụ họp thành từng nhóm nhỏ, ngoài vòng tròn đó là những học sinh bán chính thức – được xem như những kẻ ngoại đạo. Đại bộ phận trong số họ học tập chỉ ở mức bình thường, vào đây với mục đích tiêu tiền là chính, cho nên những người khác đều nhìn họ bằng ánh mắt ẩn chứa sự khinh thường, “cậu không chủ động nói chuyện với tôi thì tôi càng không việc gì phải đếm xỉa đến cậu”.
Năm cấp ba ở Nhất Trung, mỗi tuần ngoài hai tiết thể dục ngoại khóa thì không có khóa học phụ nào, ngay cả hai tiết thể dục này sĩ số học sinh cũng không đồng đều, đa số đều ở tại lớp tranh thủ hoàn tất bài vở trong giờ học, bởi vì đây là lớp cuối cấp nên đối với hiện tượng này giáo viên hầu hết đều mắt nhắm mắt mở không quản thúc.
Hôm nay học môn nhảy ngựa, đến lượt Giang Giai Tuệ và các nữ sinh khác đến nhà kho để lấy tấm đệm. Tổ của Giang Giai Tuệ ngoài cô ra còn hai nữ sinh khác, trong đó một người không đi học còn một người đang đau bụng ngồi cạnh sân thể dục. Giang Giai Tuệ nhìn nhìn nữ sinh đang ngồi ở kia rồi một mình đi về phía nhà kho.
Đặt trường hợp nếu nữ sinh khác gặp phải tình huống này, họ sẽ rủ rê bạn bè đi cùng. Thế nhưng Giang Giai Tuệ không thích nhờ vả người khác. Cô nghĩ, dù sao thì những tấm đệm lớn đã được các bạn nam mang đến đây, chỉ còn mấy tấm nhỏ, cô chạy vài lượt là xong.
Kho chứa dụng cụ thể dục thể thao của trường nằm ở cuối hành lang lầu một, lúc Giang Giai Tuệ đến, cửa kho đang khép nhưng không khóa, cô vừa đẩy nhẹ, cánh cửa lập tức mở ra.
Ánh sáng bên trông Giang phần tối tăm u ám, mùi bụi bặm xộc thẳng vào mũi. Cô lấy tay phẩy phẩy ở phía trước, đang định vào trong thì bỗng nhiên một giọng nam trong trẻo truyền đến làm cô dừng bước: “Bạn học Tô, chúng ta vẫn còn là học sinh, bây giờ đang là thời điểm quan trọng, không nên phân tâm, được không? Tương lai chúng ta sau này rất dài, giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này…”
Giang Giai Tuệ nghe ra có người đang ở đây thổ lộ nhưng lại bị cự tuyệt. Cô vội vã chạy ra ngoài rồi dừng ở đó, ngẫm nghĩ đợi lát nữa sẽ đi vào.
Đứng trước cửa, cô thầm suy đoán không biết nam sinh này là nhân vật nào mà có thể từ chối người khác vừa thẳng thắn vừa không kém phần cao ngạo như thế.
Giang Giai Tuệ chờ một lúc thì cánh cửa mở ra từ bên trong, cô đinh ninh sẽ nhìn thấy một nữ sinh, không ngờ người đó là An Di Di.
An Di Di trông thấy cô ngây người một lúc, rồi liền nhoẻn miệng cười, nói: “Giang Giai Tuệ, cậu tới lấy tấm đệm à?”
Giang Giai Tuệ bỗng chốc ngẩn ngơ, lúng túng đáp: “Hả? Ờ, phải.”
“Đến đây, tôi giúp cậu.” An Di Di vừa nói xong, chớp mắt đã xoay người bước đi.
Giang Giai Tuệ vừa cất bước theo An Di Di vào nhà kho đã thấy cô bạn Tô Vân cùng tổ đang cầm trong tay vài tấm đệm chuẩn bị đi ra, thấy họ tiến vào vẫn nhìn họ thản nhiên nở nụ cười rồi ung dung rời đi.
Giang Giai Tuệ tùy ý chọn vài tấm đệm sạch sẽ, gấp vào với nhau, ôm hết vào lòng. Mới xoay người, cô nghe tiếng An Di Di hỏi phía sau: “Giang Giai Tuệ, trước đây cậu học trường trung học nào?”
Giang Giai Tuệ ngoảnh nhìn cậu ta: “Ngũ Trung.”
“Tôi thấy bình thường cậu học hành rất chăm chỉ, khi nào có dịp chúng ta có thể nói trao đổi nhiều một chút.”
Giang Giai Tuệ cố ý dùng tấm nệm để che khuất khuôn mặt, trả lời ngắn gọn: “À, được.”, nói xong cũng không đợi An Di Di đáp lại cô vội vàng hấp tấp chạy ra ngoài.
Giang Giai Tuệ không tài nào nghĩ được có thể trao đổi gì với một người nổi tiếng, kiểu người như An Di Di không phải là người cô có thể ứng phó bởi họ căn bản là hai đường thẳng song song, một người sành sỏi khôn ngoan, còn một người cù lần như khúc gỗ. Giang Giai Tuệ cảm thấy tương lai An Di Di sẽ trở thành một nhân vật tầm cỡ, người như vậy biết mình muốn gì và biết phải làm gì để đạt được mục đích.
Trong suốt những năm tháng Giang Giai Tuệ học tập ở Nhất Trung, có một người không thể không nhắc đến, đó là người bạn ngồi cùng bàn với cô – Đinh Minh Phương – hay còn gọi là Đinh Minh Thái. Cho dù Bưu hay Hãn, dáng dấp cậu chẳng được ‘dũng mãnh’ như cái tên của cậu. Giang Giai Tuệ cao 1 mét 65, Đinh Minh Phương thấp hơn cô một chút, vóc người tong teo như sợi dây gai, cặp mắt giấu dưới hai mảnh ve chai dày cộp như đáy bình. Bốn mùa xuân hạ thu đông, cậu đều chỉ mặc một bộ đồng phục bạc màu cũ kỹ.
Ngồi gần Đinh Minh Phương không bao lâu Giang Giai Tuệ phát hiện ra cậu bị cận thị cực kỳ nghiêm trọng. Dù rằng đã đeo cặp mắt kính thật dày, trong giờ học cậu vẫn phải thường xuyên ghé sát nửa người vào bàn, cố gắng hết sức duỗi cổ về phía trước để nhìn lên bảng, tư thế chép bài vô cùng khổ sở. Vất vả lắm cậu mới nhìn được những dòng chữ dày đặc trên bảng, tuy vậy chỉ cần chữ nhỏ một chút, cậu đã không thế thấy rõ.
Kỳ thực Đinh Minh Phương học hành khá tốt, mỗi lần kiểm tra sát hạch điểm của cậu đều nằm trong số mười người dẫn đầu, có lẽ vì cậu nhỏ bé gầy gò, hoàn cảnh gia đình lại nghèo nên trong lớp không mấy ai để ý đến cậu, vả lại chính cậu vẫn luôn cảm thấy tự ti. Mỗi ngày đến lớp, cậu không hé răng nói câu nào, mắt kém – không dám tìm giáo viên xin đổi chỗ ngồi, chép bài không đầy đủ – xấu hổ không dám mượn tập vở của bạn học để bổ sung.
Giang Giai Tuệ không phải kiểu người thích lo chuyện bao đồng, nhưng mỗi ngày nhìn thấy Đinh Minh Phương rướn người nhìn bản, cô không tin rằng giáo viên không hay biết gì về tình cảnh của cậu. Sự thật là chỗ ngồi ở những hàng đầu tiên đều dành cho đám học sinh con nhà giàu có thế lực. Hơn nữa những người kia hiểu rõ, Đinh Minh Phương luôn chịu khó học hành, nếu để cậu ghi chép bài giảng đầy đủ, thành tích chắc chắn sẽ vượt xa bọn họ.
Cuối cùng đến ngày kia Giang Giai Tuệ không thể nhịn được nữa. Một hôm vào lúc nghỉ giữa giờ, cô đem vở của mình đưa cho cậu, nói: “Nếu cậu không chê, tôi có thể cho cậu mượn xem bài ghi chép của tôi.”
Đinh Minh Phương kinh ngạc nhìn cô, vẻ mặt thoáng ửng đỏ, nhận cuốn vở từ Giang Giai Tuệ rồi lắp bắp nói: “Sao, sao lại chê, cám ơn, cám ơn cậu.”
Trong mắt Đinh Minh Phương, Giang Giai Tuệ là một cô gái có phần lạnh nhạt, trong lớp chưa từng thấy cô chủ động bắt chuyện với ai. Ban đầu cậu cho rằng Giang Giai Tuệ cũng như những bạn học khác, cũng khinh thường coi rẻ cậu như bọn họ. Một năm cuối cấp này đã ấn định họ sẽ là những người cả đời xa lạ, sau khi tốt nghiệp mọi người đường ai nấy đi, không bao giờ gặp lại. Ấy vậy mà hôm nay Giang Giai Tuệ lại cho cậu mượn vở, sự quan tâm bất ngờ này khiến cậu có chút vừa mừng vừa sợ.
Từ đó về sau hai người dần dần trở nên quen thuộc. Bình thường cũng có lúc trò chuyện đôi câu, sau những lúc chép lại bài ghi của Giang Giai Tuệ, Đinh Minh Phương sẽ giảng giải cho cô những đề bài cô chưa hoàn tất.
Thi thoảng Giang Giai Tuệ sẽ mang một phần điểm tâm cho Đinh Minh Phương, cô không có ý gì khác, chỉ là đối với cậu có phần cảm thông. Vào buổi trưa học sinh Nhất Trung ăn cơm từ nhà mang theo hoặc ăn tại căn tin trong trường. Giang Giai Tuệ để ý thấy rất nhiều lần đến giờ ăn trưa Đinh Minh Phương đều đi đâu mất, sau bữa trưa lại quay về, bộ dạng không có vẻ gì giống vừa ăn xong, cô thật sự không ngờ hoàn cảnh gia đình cậu lại khó khăn đến mức ấy.
Bình thường Giang Giai Tuệ hay mua thêm một phần bánh bao hoặc bánh mì, cô ăn một phần còn một phần đưa cho Đinh Minh Phương, thản nhiên nói: “Cho cậu này, tớ mua dư một phần, ăn phụ tớ đi.”
Lúc đầu Đinh Minh Phương có chút xấu hổ, sau nhiều lần như vậy, cậu đã trở nên tự nhiên hơn.
Kết quả đợt thi giữa học kỳ đầu tiên, Giang Giai Tuệ xếp hạng 151 trong tổng số 175 học sinh cả khối và 31 trong tổng số 35 học sinh trong lớp, thành tích học tập không chút tiến bộ. Đinh Minh Phương vừa nhìn kết quả của mình vừa nhìn Giang Giai Tuệ an ủi: “Không sao đâu, tại cậu bị mất căn bản môn toán lý hóa, chỉ cần làm nhiều bài tập là được
Giang Giai Tuệ đang hút sữa, mỉm cười nhìn cậu: “Tớ biết.” Nói xong, không đợi Đinh Minh Phương nhắc lần thứ hai, cô lập tức uống hết sữa rồi cắm đầu làm bài tập.
Thành tích này rất kém cỏi nhưng không làm Giang Giai Tuệ buồn lo. Vốn dĩ khi còn học ở Ngũ Trung, cô có khả năng đạt đến hạng trung bình trong lớp, điều này chứng tỏ cô vẫn có thể tiến bộ. Cô tự nhủ, từ bây giờ đến khi tốt nghiệp còn vài tháng, đến lúc đó ắt hẳn cô sẽ đuổi kịp mọi người.
Sau kỳ thi giữa kỳ, mùa hè nóng kỷ lục trong vòng 58 năm qua ở thành phố này cuối cùng đã rời đi nhường chỗ cho những cơn gió mùa đông lạnh lẽo đang dần kéo đến.
Thời tiết trở lạnh, mỗi ngày Giang Giai Tuệ thức dậy đi học cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Thật ra trong khoảng thời gian này cô học như liều mạng. Mỗi ngày tan học vào lúc bảy giờ tối, về đến nhà đồng hồ đã điểm tám giờ, cô vội vội vàng vàng ăn phần cơm tối ở nhà để dành rồi lập tức chui vào phòng học bài đến hai, ba giờ sáng mới lên giường ngủ. Sáng nào cũng vậy, đúng bảy giờ rời giường, vừa rửa mặt vừa nhẩm lại bài vở.
Giang Giai Tuệ dần dần cảm thấy tiếng tivi trong nhà không biết đã được vặn nhỏ từ bao giờ, bữa tối mỗi ngày đều có một chén canh để bồi bổ trí não, có đôi khi giữa đêm hôm khuya khoắt, ba cô sẽ bưng canh vào phòng, lo lắng khuyên bảo: “Con gái à, nghỉ ngơi một lát đi, đừng vắt kiệt sức lực như vậy, năm nay không được thì sang năm thi lại có sao đâu.” Giang Giai Tuệ không muốn học thêm một năm nữa, cô vừa húp canh vừa nhìn ba nói: “Ba đừng lo, chỉ vì kiến thức căn bản của con còn yếu, con đang ôn tập lại từ đầu, từ từ rồi sẽ tốt thôi à ba.” Ba cô không biết làm sao, đành bất đắc dĩ nhìn cô một lúc rồi lắc đầu đi ra ngoài.
Thực ra đối với Giang Giai Tuệ mà nói, cô không cho phép bản thân mình cảm thấy khổ cực vất vả, bởi đây mới chỉ là bước khởi đầu, sau này còn một chặng đường dài đang chờ cô phía trước.
Trong lúc Giang Giai Tuệ siêng năng chăm chỉ học tập, ngày tháng cũng dần trôi qua. Kết quả thi cuối kỳ, Giang Giai Tuệ đứng thứ 98 trong toàn khối, thành tích không cao không thấp. Theo đà này nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì kỳ thi khảo sát sang năm chắc chắn không thành vấn đề, nhìn bảng niêm yết hồng hồng được dán trên kia, Giang Giai Tuệ tủm tỉm cười hài lòng.