Thuận lợi thì mình sẽ bên nhau tới già, không thuận lợi vậy chúc anh không quên được em
#Khổ_Qua_Không_Đắng
Lễ cưới đều giao cho nhà họ Bùi chuẩn bj, từ thiết kế hội trường, trang trí lễ đài tới bày biện món ăn mời khách, ba mẹ Hương Linh hay nói đúng hơn là bên phía nhà họ Hương đều không cần động tay tới.
Thật ra Dương Ninh hay tất cả mọi người trong nhà đều thầm hiểu rằng nhà họ Hương nghèo như vậy lấy đâu ra kinh phí mà tổ chức một tiệc cưới long trọng thay cho nhà họ Bùi danh gia vọng tộc mấy đời từ xưa tới nay chứ? Vậy nên chuyện này để nhà họ Bùi làm là hợp lý nhất rồi, huống hồ chi ngoài mặt, người nhà họ Bùi cũng không hề bày tỏ thái độ khinh thường cho cuộc hôn nhân không thuận lợi này? Người ta đã nể mặt tới vậy rồi, Hương Linh cũng chỉ biết thuận theo thôi chứ sao? Thật ra thì chuyện này được nhà họ Bùi chấp nhận cũng đơn giản vì thứ nhất trong bụng Hương Linh lúc này đang mang trong mình giọt máu nhà họ Bùi cao quý, thứ hai là trước Bùi Minh Đạt đã cod một Bùi Minh Trạch hoàn hảo từ đầu tới chân, từ bé đã được nuôi dưỡng đào tạo thành người có thể thừa kế gia tộc thay cho Bùi Minh Hạo rồi. Nếu Bùi Minh Hạo chỉ có một người con trai là Bùi Minh Đạt mà không có Bùi Minh Trạch, ai trong nhà cũng biết cuộc hôn nhân khập khiễng về tất cả mọi mặt này sẽ không được chấp nhận. Một người thừa kế một gia tộc danh giá lớn mạnh thì người phụ nữ bên cạnh cũng không thể là người không có được cái gọi là "xứng lừa vừa đôi" được.
Nhìn nhận lại từ cuộc hôn nhân của Dương Ninh và Bùi Duẫn cũng có thể thấy cái gọi môn đăng hộ đối là thế nào. Bùi Duẫn chỉ là một người con ngoài không hơn không kém được Bùi Minh Hạo nhận lại từ vũng bùn, dù Bùi Minh Hạo không có bao nhiêu tình cảm kỳ vọng hay niềm tin vào anh sẽ làm nên sự nghiệp lớn, hay có thể là một nhân vật tầm cỡ trong công ty thì lúc lựa chọn đối tượng kết hôn ông cũng sẽ ưu tiên chọn những người trong gia tộc danh giá, nếu không phải Dương Ninh vừa lúc phù hợp với điều kiện thậm chí là điều kiện còn tốt hơn nhiều so với tiêu chí đặt ra thì chưa chắc Bùi Duẫn đã có vợ sớm đâu, hừ! Thật ra với Dương Ninh mà nói, xét về tất cả mọi thứ cô, từ xuất thân cho tới công việc, mọi thứ cô đều tốt hơn nhiều so với Bùi Duẫn, nếu Bùi Minh Hạo còn không đồng ý thì đó là do Bùi Minh Hạo không có mắt nhìn người. Tất nhiên sự thật chứng minh Bùi Minh Hạo không phải không có mắt nhìn người mà mắt nhìn người còn rất tốt là đằng khác.
Trước bữa tiệc ngày hôm nay diễn ra, họ hàng thân thích của Hương Linh đều đã đón xe lên tới nhà họ Bùi từ mấy hôm trước, lúc nhìn thấy một đám người tay ôm tay xách hành lý đứng trước cổng nhà họ Bùi, Hương Linh cũng không nhịn được lạnh mặt. Mấy chuyện làm xấu mặt mình, hạ thấp danh sự phẩm giá này Hương Linh còn chưa kịp làm thì người thân đã không nhịn được mà làm thay cô ta rồi, chuyện này Hương Linh thật không biết nên cảm ơn hay tạ ơn họ vì đã càng cho cô ta biết sự thấp hèn của bản thân là thế nào.
Lúc đó Dương Ninh và Bùi Duẫn vừa tới, vừa hay có thể chứng kiến được mâu thuẫn trong nhà họ Hương. Theo như những gì Dương Ninh nghe được từ miệng mấy người giúp việc dọn phòng thì còn chẳng phải là ngày thường họ hàng thân thích ở quê không hề xem trọng ba mẹ Hương Linh, còn thường xuyên mỉa mai, cười nhạo họ mãi sống trong cảnh bần hèn, cả đời này không ngóc đầu lên được sao? Bây giờ nghe tin Hương Linh một bước lên mây, lại có thể trèo cao vào nhà họ Bùi giàu có nức tiếng ở thành phố liền không nhịn được mà lấy danh nghĩa cô dì chú bác tới chúc phúc con cháu trong nhà.
Quy luật vận hành trên thế giới này đều như vậy, rất lâu về trước Dương Ninh đọc được một câu nói thế này: mười năm trước mọi người xung quanh nhìn vào thu nhập của bố mẹ bạn để đối xử với bạn, mười năm sau mọi người xung quanh nhìn vào thu nhập của bạn để đối xử với bố mẹ bạn. Hương Linh chính là như vậy, lúc gia đình túng quẫn bất lực, người thân lại quay mặt trở lưng đi không muốn ngó ngàng tới. Tới lúc gia đình ăn nên làm ra, có được tiếng thơm lại ong bướm bay tới muốn hưởng chút lợi lộc, bất quá chỉ là ong bướm chẳng thấy, chỉ thấy toàn ruồi với muỗi.
Nhà họ Bùi cũng xem như nể mặt, tiếp đón người nhà họ Hương vạn phần chu đáo, Hương Linh xấu hổ vô cùng, đặc biệt lấy tiền dành dụm của mình dẫn cô gì chú bác không đáng có này ra ngoài mua sắm, dù sao ngày mai cũng là ngày cưới của cô, để họ ăn mặc quê mùa như vậy thì xấu mặt mình chứ xấu mặt ai? Mấy người đó lại càng được nước làm tới, thấy dễ dãi lại muốn có nhiều hơn. Nhà họ Bùi rộng lớn, phòng cho khách cũng rất nhiều, phòng ốc, nội thất còn tốt đẹp hơn khách sạn năm sao bên ngoài nhiều, người nhà họ Hương ở lại, sung sướng tới mức không muốn về, người có học thì chớ, người đã vô học còn có lòng tham không đáy thì không cần nói nhiều, đồ đạc quý giá trong phòng đều sẽ không còn.
Bùi Minh Đạt biết chuyện này, chỉ là anh ta không để chút của cải đó vào mắt, chỉ nhàn nhạt liếc mắt cho qua. Dương Ninh cảm thấy cuộc sống sau này của Hương Linh sẽ rất khó khăn, kỳ thật, hoàn cảnh, xuất thân khác biệt từ đầu là một chuyện, người thân của mình làm mình mất mặt, bản thân mình lại vì vậy mà giảm đi giá trị của mình lại là một chuyện khác nữa. Dường như ngay từ đầu, sự chênh lệch này đã hiện lên rõ ràng giữa Bùi Minh Đạt và Hương Linh rồi, một người khinh thường, một người lại tự ti.
Một gia đình khi gả con gái đi, họ sẽ chú ý mang vị thế của mình ra để giúp đỡ con gái họ về nhà chồng không bị ức hiếp, không phải chịu uất ức, nhà họ Hương vừa hay ngược lại, vừa tới đã treo ngay bộ mặt nịnh nọt người ta. Lúc người nhà gái lên tặng quà, họ hàng cô bác tới nhiều như vậy nhưng cũng chỉ có mình ba mẹ Hương là lên trao cho con gái chút quà, hi vọng cuộc sống của con về sau sẽ vui vẻ hạnh phúc, cũng sẽ không để gia đình chồng khinh bạc mình.
Kỳ thật Dương Ninh biết một khi bước chân vào giới hào môn bên ngoài hoa lệ, bên trong mục nát đầy rẫy thủ đoạn này, Hương Linh không có gia thế đã là thiệt thòi rất lớn cho cô ấy rồi, vậy nên cô chỉ mong Bùi Minh Đạt có thể thật lòng yêu thương Hương Linh, gánh vác phần tủi thân này của cô ấy.
Suốt buổi tiệc, Dương Ninh luôn đi cùng Bùi Duẫn, hai người đều là nhân vật tài hoa trong giới kinh doanh nên gặp gỡ rất nhiều đối tác làm ăn, ai cũng khen hai người đẹp đôi vô cùng, tiếc là rất ít khi nhìn thấy hai người sánh vai cùng nhau. Có người hỏi Dương Ninh không có ý định sẽ về công ty Bùi Duẫn sao? Lại bảo Bùi Duẫn sao lại để một nhân tài như Dương Ninh bươn chải bên ngoài như thế, ít nhất cũng nên thu nạp cô về bên cạnh mới tốt.
Bùi Duẫn cũng chỉ cười khẽ, nắm tay Dương Ninh nửa đùa nửa thật nói: “Năng lực của cô ấy nếu như về công ty tôi, rất có thể chức tổng giám đốc này tôi cũng không giữ được nữa rồi.”
Mọi người đều bật cười ha hả, trong lòng Dương Ninh cũng vui vẻ, một người phụ nữ được chồng tôn trọng yêu thương mới là thành công lớn nhất khi kết hôn.
Cô không biết có phải do thời gian hai người ở cạnh nhau ít ỏi nên mới hình thành phần tính cách này trong người cô hay không, mà Dương Ninh rất thích cũng vạn phần tận hưởng thứ cảm giác được mọi người ái mộ, được vô số ánh mắt ngưỡng mộ đổ dồn vào người mình. Có thể sẽ có người mắng cô thực dụng hay khoe mẽ, không sao cô chấp nhận những lời đó. Có ai khi đi bên cạnh người yêu hay chồng mình được người ta khen đẹp đôi mà lại thấy xấu hổ thay cho tự hào chứ?
Lễ cưới diễn ra vô cùng thuận lợi, lúc các nghi thức đã hoàn thành xong, Hương Linh một thân một mình vào phòng thay đầm dạ hội, Dương Ninh nói với Bùi Duẫn một tiếng rồi cũng theo vào sau.
Cô gõ cửa phòng hai tiếng mới thấy Hương Linh nhẹ giọng trả lời. Váy cưới Hương Linh mặc là váy cưới của nhà thiết kế nổi tiếng, được thiết kế theo kiểu váy trễ vai dáng xòe. Hương Linh còn trẻ, nét hồn nhiên trên mặt vẫn còn, lúc mặc kiểu váy này còn nhìn thấy vẻ trẻ trung thướt tha. Chân váy xòe nhẹ nhàng với họa tiết đơn giản dịu dàng nhưng không kém phần long lanh với lớp voan mỏng bên ngoài. Thực sự cô dâu hôm nay rất đẹp, nhưng Dương Ninh lại nhìn ra trong mắt Hương Linh vẫn không mang nụ cười hạnh phúc.
Cô không hiểu có phải vì bản thân quá nhạy cảm hay không, hay bị những hành động nhỏ nhặt nhưng đầy tình yêu thương của ba mẹ Hương làm cho cảm động, khiến cô nhớ tới dáng vẻ Tô Vy và Mạc Nhiên lúc trước, cô lại thấy Hương Linh rất đáng thương, vậy nên mới chạy theo Hương Linh tới đây muốn an ủi động viên cô ấy.
Hương Linh rõ ràng cũng rất bất ngờ khi nhìn thấy người tới là Dương Ninh, hai người dường như chưa từng nói chuyện với nhau, nhưng Hương Linh rất nhanh liền xốc lại tinh thần cười nói: “Chị Dương Ninh.”
Dương Ninh hai ba bước thu hẹp khoảng cách với Hương Linh, hôm nay cô đi giày cao gót đế nhọn, lúc bước đi sẽ tạo nên những tiếng “cộc cộc”, Dương Ninh chú ý tới gót chân sưng đỏ và đôi giày cao gót Hương Linh vừa tháo ra, nhưng cô cũng chỉ đơn giản nhìn lướt qua, sau đó cười nói: “Em phải gọi một tiếng chị ba mới đúng. Vừa mang thai vừa làm nhiều hoạt động như vậy, có phải chị rất mệt không?”
Nụ cười trên môi Hương Linh hơi cứng lại, nhưng rất nhanh liền nhẹ nhàng nói: “Không đâu, em vẫn ổn, được cưới hỏi đàng hoàng như vậy đã là hạnh phúc của em rồi.”
Dương Ninh dường như có thể nghe ra được sự nhạo báng trong dáng vẻ e lệ này của Hương Linh. Hương Linh thật sự cảm thấy may mắn hạnh phúc sao? Không hề! Là một cô gái nhạy cảm, dù là bất cứ ai có hoàn cảnh tốt hơn Hương Linh một chút kết hôn với Bùi Minh Đạt đi chăng nữa, bản than họ cũng sẽ cảm thấy có chút tủi thân, chút thấp kém không phù hợp với người tài rồi. Huống hồ Hương Linh còn xuất thân từ tầng lớp bần cùng nhất ở đáy xã hội?
“Thật ra chị ba không cần tự ti như vậy, nếu chị không xuất sắc hơn rất nhiều cô gái ngoài kia, sao chị có thể lọt vào mắt của anh ba được chứ, nhìn anh ba vậy chứ chắc canh tiêu chuẩn cũng không thấp đâu.” Dương Ninh khẽ khàng an ủi.
Hương Linh chỉ nhẹ nhàng cười không đáp, có phải là may mắn hay không, cũng chỉ có người trong cuộc mới hiểu được, hạnh phúc nằm trong mắt người ngoài nhìn thấy thì không phải là hạnh phúc.
“Dù sao hôm nay cũng là ngày vui của chị, em có chút quà muốn tặng cho hai mẹ con, hi vọng đứa bé sẽ ngoan ngoãn lớn lên, không để chị ba vất vả.” Dương Ninh lấy trong túi xách ra một cặp vòng tay, là cặp vòng tay mẫu tử kiểu dáng giống với cặp Bùi Duẫn mua cho cô, chỉ khác cặp vòng này được làm từ chất liệu khác, không phải là ngọc thạch như của Dương Ninh.
Hương Linh run rẩy một chút, cuối cùng vẫn đưa tay nhận lấy, giọng nói cũng đã có chút run rẩy: “Cảm ơn chị Dương Ninh.”
Dương Ninh mỉm cười: “Đừng khách sáo, vậy chị ba nghỉ ngơi đi, em không làm phiền nữa.” Nói xong cô đứng dậy ra ngoài, lúc đi tới cửa lại dừng lại, quay người nhìn Hương Linh: “Chị ba nhớ đừng đi giày cao gót quá nhiều, sẽ không tốt cho cả chị ba và đứa bé.”
Hương Linh gật đầu tỏ ý đã biết, tay vội vàng cầm lấy đôi giày cao gót đặt qua một bên. Dương Ninh nhìn một loạt động tác này, cũng không nói gì nữa, quay người bỏ đi.
Xem ra, cái thai trong bụng Hương Linh đã không còn nữa rồi.
Hôm sau Dương Ninh nhận được điện thoại của Đình Hinh, cô nàng than thở gần đây bận rộn, lại không có thời gian chau chuốt bản thân, mấy bộ quần áo cũ bên trong tủ đã lỗi mốt hết rồi. Nhắc tới chuyện này Dương Ninh cũng không thể không nhớ tới căn phòng chứa đầy quần áo của Đình Hinh cùng những lần càn quét khắp phố mua sắm của cô nagf. Mẹ nó chứ! Tháng nào, mốt nào cô ta cũng mua, thiếu thốn với cũ gì chứ? Là dấu hiệu muốn tiếp tục tiêu tiền thì đúng hơn.
Dương Ninh hắng giọng cắt đứt dòng mơ mộng của cô nàng, nhíu mày hỏi: “Cô lại muốn soạn đồ làm gì đấy?”
“Dương Ninh, cô lại quên mất buổi họp lớp vào cuối tuần rồi.”
“...”
Trước ngày họp lớp hai hôm, Dương Ninh đã chọn xong quần áo, giày dép, túi xách, còn có cả trang sức phù hợp cho mình. Kỳ thật Dương Ninh ngày trước không thích tham gia những buổi họp lớp thế này, nhưng sau đó cô cảm thấy ở đây rất nhiều kịch hay, không xem quả là lãng phí liền nổi hứng sẽ tham gia một chút.
Thời đại học của Dương Ninh cũng chẳng mấy suôn sẻ, cô không tìm người gây chuyện nhưng người ta lại không nhịn được muốn gây chuyện với mình.
Có lẽ trên đời này có người có thể thờ ơ với người đã coi thường mình, bởi vì làm như vậy thì sẽ trông có khí thế hơn một chút, còn có thể tỏ vẻ chính mình không phải là một loại người như bọn họ. Chỉ tiếc là Dương Ninh cô không phải là người như vậy, nếu như không phải muốn duy trì hình tượng, cô hận không thể đem những người này nghiền thành bụi. Chỉ cần có cơ hội thì cô đều muốn khua chiêng gõ trống đi khoe khoang, nhìn thấy được nét mặt rối rắm của người muốn mắng cô nhưng lại chỉ có thể làm trái ý bản thân đi tâng bốc, đó thật sự là điều dễ chịu nhất trên thế giới, một cảm giác độc nhất vô nhị.
Dương Ninh ngồi trước bàn trang điểm chậm rãi đeo khuyên tai, nghĩ thầm, so với tính cách bao dung, độ lượng của một số người, thì cô đích xác là một hắc nguyệt quang hư vinh độc ác. Nhưng biết sao được?/ Những điều này từ bé sinh ra cô đã đáng được hưởng rồi.
Tham gia một buổi họp lớp giống như bước lên thảm đỏ của một đêm chung kết, phải để mọi người nhìn thấy được trang phục của cô đẹp như thế nào và trang sức kim cương của cô chói loá như thế nào. Thời gian dự kiến là 6 giờ chiều, Dương Ninh mãi đến 5 giờ 40 phút mới lái xe từ nhà đi. Cô đã tính toán tốt thời gian, lúc cô tới khách sạn sẽ là gần 6 giờ rưỡi, lúc đó tất cả mọi người có lẽ đã đến đông đủ, chỉ còn lại người cuối cùng là cô.
Sau khi Dương Ninh lái xe vào bãi đậu xe, điện thoại di động của cô vang lên, nhìn thấy người gọi tới là lớp trưởng, cô cong khoé môi: "Alo, lớp tưởng, tôi sẽ tới ngay."
Đầu bên kia dường như thở phào nhẹ nhõm: "Vậy là tốt rồi, chỉ còn chờ mình cậu."
Dương Ninh cho là mình sẽ là người cuối cùng xuất hiện và tất cả mọi người đều đang chờ cô. Ai ngờ được, khi cô xuống xe và đi về phía thang máy thì gặp Đình Hinh đang khoan thai đi tới, cũng có ý muốn là người xuất hiện cuối cùng.
Dương Ninh thu lại nụ cười trên mặt, Đình Hinh cũng gỡ xuống cái kính râm to bản, liếc mắt một cách đầy nghệ thuật.
Một núi không thể chứa hai hổ. Dương Ninh cùng Đình Hinh lớn lên không khác nhau là mấy, duyên phận của hai người cũng sâu không lường được. Từ tiểu học đến trung học cơ sở rồi tới trung học phổ thông, lại lên đại học, mỗi một năm đều cùng lớp, điều kiện hai người lại tương đương nhau. Dương Ninh so với Đình Hinh thì đẹp hơn, Đình Hinh so với Dương Ninh lại có phong thái hơn, không ai nhường ai, mấy năm qua vẫn luôn âm thầm tranh đua phân cao thấp.
"Cậu trước hay là tôi trước?" Đình Hinh hỏi, trong nội tâm lại cảm thấy Dương Ninh thật phiền phức. Số lần hai người gặp mặt hằng năm không nhiều, có khi gặp nhau ở trên yến hội, có khi là họp lớp. Tóm lại, số lần hai người tình cờ chạm mặt nhau cộng lại không quá năm lần một năm. Còn số lần hẹn nhau gặp mặt lại nhièu không kể xiết.
Có một loại người như vậy, mặc dù rất ít khi gặp nhau nhưng lại rất ăn ý. Những người như vậy, hoặc là trở thành bạn thân, hoặc là trở thành đối thủ.
"Quy củ cũ." Dương Ninh nói.
"Được." Đình Hinh tay cầm túi xách, lưng thẳng tắp, lườm Dương Ninh một cái: " Em họ của Peppa Pig tên là gì?"
Cô tràn đầy tự tin, đồng thời xác định Dương Ninh chắc canh không trả lời được, vậy nên nếu cô tanhg sẽ thì là người vào cuối cùng.
Dương Ninh mặt không biểu tình trả lời: "Chloe."
Đình Hinh: "?"
Cô trợn tròn tròng mắt, hiển nhiên không thể tin được Dương Ninh có thể trả lời câu hỏi này.
Dương Ninh: "Đến lượt tôi. "Thiên nhai tiểu vũ nhuận như tô, thảo sắc dao khán cận khước vô". Bài thơ này..."
Cô còn chưa nói xong, Đình Hinh liền giành trả lời trước: "Tôi biết. Bài thơ này là Hàn Dũ viết!"
Đình Hinh hiểu rất rõ Dương Ninh, hai năm liên tiếp Dương Ninh đều hỏi về thơ. Đình Hinh rút ra kinh nghiệm xương máu, lúc không có việc gì liền xem sách thơ. Hiện tại quá tốt, rốt cuộc không phải bị cô ta lừa nữa, thật hài lòng.
"Sai, tôi không hỏi ai viết bài thơ này, tôi hỏi là tên bài thơ này kia..."
Đình Hinh vắt hết óc nghĩ: "..."
Xong rồi, chủ quan.
"Cô khẳng định là thấy tôi trả lời nhanh, cho nên mới cố ý thay đổi câu hỏi!"
Dương Ninh nghịch nghịch lọn tóc: "Ai bảo cô nóng vội ngắt lời tôi như vậy."
Đình Hinh tức chết: "Vậy cô nói xem, bài thơ này tên là gì?"
Dương Ninh nghiêng đầu nhìn cô, vô tội nháy nháy mắt: "Tôi cũng không biết. Nhưng không có quy tắc nào quy định là tôi nhất định phải biết. Dù sao cô không trả lời được thì cô chính là người thua. Cô là người phải ra khỏi thang máy trước đó."
"..."
Đình Hinh đeo kính râm lên, dáng vẻ như muốn sống chớ lại gần cao quý lãnh diễm. Thang máy vừa mở, cô liền đi ra ngoài. Dương Ninh thả dáng theo ở phía sau, bước chân thong dong ưu nhã, không có chút dáng vẻ của người đi muộn.
Dương Ninh và Đình Hinh luôn là hai người đến muộn nhất, các bạn học đều đã quen thuộc với tính cách này của hai người bọn họ. Ngoài trừ thức ăn chính còn chưa được đem lên, mọi người đã sớm ghé vào một chỗ nói chuyện phiếm gặm hạt dưa ăn trái cây. Lúc nhìn thấy Dương Ninh lại là người ra sân khấu cuối cùng, rất nhiều bạn học cũ cả nam lẫn nữ đều vây quanh nịnh hót. Đình Hinh sắc mặt xanh xám, Dương Ninh thì lại cười thật ngọt ngào.
Tụ họp năm nay không khác gì mọi năm, chẳng qua nhiều hơn một bạn học nữ vừa mới từ nước ngoài trở về.
Người này từ lúc còn là học sinh đã có tiếng là một thanh niên giỏi văn nghệ, thường xuyên làm thơ viết chữ không ưa nhất là Dương Ninh và Đình Hinh, cho rằng hai người bọn họ quá mức nông cạn.
Vừa rồi rõ ràng cô ta còn là trung tâm của mọi chủ đề, Đình Hinh và Dương Ninh vừa đến, cô ta liền bị cho ra rìa.
Cô ta nhìn Đình Hinh, rồi lại nhìn Dương Ninh, đột nhiên nhớ tới cái gì liền che miệng cười, "Thật ngại quá, tôi phát hiện là hôm nay tới tham gia họp lớp hình như chỉ có mình Đình Hinh và Dương Ninh là đã kết hôn."
"Các cậu sao lại kết hôn sớm như vậy. Mới 25 tuổi, chính là tuổi thanh xuân đấy. Trên mạng thường nói đây là kết hôn quá sớm, ở lứa tuổi thanh niên đấy."
"Kết hôn sớm một chút cũng tốt." Cô ta cười cười: "Kết hôn sớm thì có thể sinh con sớm... Ơ, nói thế này thì người ngoài có hiểu nhầm không? Hiểu nhầm chúng ta giống như những người dùng kết hôn để che giấu sự thật bọn họ chẳng khác gì những công cụ sinh con ấy. Ôi, mấy cái miệng của những tài khoản kia quá độc, còn cái từ công cụ sinh con này nữa, thật quá đáng. Còn nữa, kết hôn quá sớm thì chẳng khác nào ngồi tù, làm gì còn cảm nhận được niềm vui của cuộc sống nữa. Tối hôm trước tôi vừa về nước, có tụ họp với mấy người bạn ở một quán bar, vừa ngồi xuống liền có mấy tiểu thịt tươi đến xin f*******:. Tôi cảm thấy đất nước chúng ta bây giờ khá cởi mở. Đây là một sự thay đổi tích cực đấy."
Dương Ninh bưng chén trà lên khẽ nhấp một ngụm: "À, Đình Hinh, sáng nay tôi xem tạp chí kinh tế, ông xã cậu lại lên trang bìa à?"
Đình Hinh có chút bất ngờ, Dương Ninh có mấy khi khen cô ta đâu chứ? Nhưng rất nhanh liền kịp phản ứng, khóe môi cong lên: "Cậu cũng thấy à, quản lý tờ tạp chí kinh tế và tài chính kia cứ quấn lấy ông xã tôi, một hai đòi phỏng vấn, người ta đã làm đến mức đó nên anh ấy cũng không tiện từ chối."
"Ảnh bìa chụp rất đẹp, chồng cậu vốn là người có năng lực, tuổi còn trẻ đã tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình, còn là một người chồng tốt biết chăm lo cho gia đình. Theo tôi thấy thì đàn ông như vậy, cả trăm tiểu thịt tươi cũng không theo kịp." Dương Ninh vừa nói xong liền che miệng cười: "Không phải người ta hay nói gì mà, huynh đệ như tay chân, phụ nữ như quần áo sao. Tôi mỗi lần nghe thấy câu nói này đều cảm thấy rất giận! Sao có thể ví von như thế được chứ, đem phụ nữ chúng tôi xem như quần áo, thật quá đáng mà. Nên hôm nay tôi cũng thử ví von một lần, những nam đồng chí ở đây chớ để ý nha!"
"Tôi cảm thấy đàn ông cũng có thể được so sánh như mỹ phẩm dưỡng da, đã dùng qua hàng đắt tiền, ai còn muốn xài hàng rẻ tiền nữa chứ." Dương Ninh nhìn về phía bạn học nữ kia: "Xài hàng rẻ tiền thì có ngày nát mặt, mà mấy tiểu thịt tươi ngoài kia, ngay cả mỹ phẩm rẻ tiền cũng không bằng. Phải gọi bọn họ là ba không* mới đúng, vậy mà cứ lần này tới lần khác muốn đem mấy cái sản phẩm "ba không" này đi so sánh với sản phẩm có danh tiếng. Các cậu nói xem, thật là hết cách mà, phải không?"
Ba không*: dùng để chỉ những người không có nguồn thu nhập, không có khả năng lao động và ăn tiền trợ cấp, hoặc những người mất khả năng lao động hay không có khả năng tự nuôi sống mình.
"Ha ha ha ha!" Đình Hinh bị mấy lời này chọc cho cười to không ngừng, chờ cô cười đủ xong thì sắc mặt của bạn học nữ kia cũng biến thành màu xanh xám: "Dương Ninh, cậu khen chồng tôi, chẳng phải giống như quán quân khen người đạt huy chương đồng sao. Cậu còn không biết mỗi lần có họp mặt gia đình, ba chồng tôi đều ở trước mặt chồng tôi nói là anh ấy phải học tập chồng cậu nhiều hơn. Nói nào là chồng cậu tốt thế này, chồng cậu tốt thế kia, nói đến nỗi chồng cậu chính là người trên trời mới có, chứ dưới đất thì không. Mà cũng phải, chồng cậu trước kia còn được gọi là đệ nhất công tử của Yến kinh. Thế mà cậu lại có thể làm cho anh tình nguyện cưới cậu về nhà. Còn có người, ngóng dài cả cổ cũng không đổi được một cái liếc mắt."
Nói rồi, Đình Hinh và Dương Ninh tiếp tục thổi phồng lẫn nhau, mà chủ đề chính vẫn là các ông chồng, nói đến mức bạn học nữa kia phải kiếm cớ đi phòng rửa tay. Hai người thấy vậy liền nhìn nhau cười một tiếng, nâng chén chúc mừng.
"..."
"......"
Một bữa cơm cũng coi như vui vẻ, lớp học này của các cô có rất nhiều người đã xuất ngoại định cư. Chỉ còn lại mười mấy người hàng năm đều tìm cơ hội gặp nhau. Bọn họ đều là phú nhị đại, không có khả năng ăn xong một bữa cơm còn phải cầm máy tính tính xem mỗi người phải trả bao nhiêu. Lần đầu tiên họp lớp đã ra quy định, lấy oẳn tù tì quyết định tanhg thua. Hai người một tổ oẳn tù tì, người thua tổ này lại cùng người thua tổ khác oẳn tù tì, người thua cuối cùng sẽ phải trả tiền. Dùng cách này vừa thú vị lại mới lạ, có thể coi đây là phần sinh động nhất và hấp dẫn nhất của bữa tiệc.
Trong lòng Dương Ninh lộp bộp một tiếng.
Vận khí của cô luôn luôn tốt, trăm ngàn lần không thể thua!!
Có thể là do hôm nay cô đã tanhg khi đấu với Đình Hinh Tư trong thang máy, nên giá trị may mắn của cô đã tụt đến mức số âm. Vậy nên, trong trò chơi oẳn tù tì lần này, vận khí của cô vô cùng kém. Đến cuối cùng, cô thua, hôm nay là cô đến trả tiền.
Nội tâm cô có chút không vui, kỳ thật chút tiền này với Dương Ninh chẳng đáng là bao, nhưng cô vẫn luôn cảm thấy vận khí của mình cũng quá không may rồi. "Hôm nay vận khí của tôi không tệ, lần này tôi mời, mọi người đừng khách khí với tôi."