bc

Mùi Hương

book_age18+
13
FOLLOW
1K
READ
revenge
powerful
CEO
tragedy
bxg
brilliant
icy
female lead
betrayal
naive
like
intro-logo
Blurb

Nếu ai đó hỏi tôi sự bất hạnh nhất trên đời này mà gì chắc hẳn tôi sẽ mỉm cười mà thét lên rằng đó là sự đau đớn nhân lên gấp vạn lần khi bị phản bội bởi chính những người mà mình luôn yêu thương tin tưởng. Cô chính là Thiên Lý, một cô gái đáng lẽ ra phải là người được tất cả mọi người ngưỡng mộ bởi sự hanh phúc trong chính ngôi nhà nhỏ của mình, là cô công chúa nhỏ vô giá trong vòng tay của ba mẹ cô. Một người ba tuyệt vời luôn cưng chiều cô hết mực. Trương Minh Quân một doanh nhân có tiếng ở trong lĩnh vực bất động sản, ông đã tự tay mình cùng với một vài người bạn cùng nhau xây dựng công ty “Thiên Khôi”. Công ty của ba cô vốn đang hoạt động rất thuận lợi và đang trên đà ngày càng phát triển bất ngờ bị dính vào một vụ kiện cáo, tất cả các hồ sơ mật của công ty đều bị tuồn ra ngoài một cách khó hiểu. Cả công ty bất ngờ rơi vào tình trạng đóng băng, những người mà đi theo ba cô bấy lâu nay bất ngờ đều trở mặt bán đứng lại ba cô khiến công ty rơi vào bờ vực phá sản. Nhưng tất cả mọi thứ dường như đều đổ ập lên cô gái nhỏ Thiên Lý, sau một vụ tai nạn đã xảy ra khi bọn họ có một chuyến du lịch cuối tuần. Chính vụ tai nạn đó đã đẩy Thiên Lý trở thành một cô gái mồ côi cả ba lẫn mẹ, trở thành một đứa trẻ không nhà không người thân. Và ngay chính cả đôi mắt của cô đã bị cướp đi hoàn toàn, một cô gái vừa mới chuẩn bị đặt chân bước trên đường đời đã bị kéo lê trên những con đường nhơ nhớp đầy vũng lầy. Cả bầu trời như sụp đổ trước mắt cô, xung quanh người cô gái nhỏ bé ấy bây giờ chỉ độc một màu đen tối, tất cả đều mờ nhòa trong mắt cô. Những tiếng cười, những khung cảnh hạnh phúc trước ấy như vỡ òa ra thành trăm mảnh nhỏ ghim thật sâu vào trái tim mỏng manh yếu đuối này. Khiến một con người luôn vui tươi yêu đời như cô bỗng tưởng chừng như đã rơi vào chiếc hố đen của vũ trụ mãi không thoát ra nổi. Thiên Lý không còn thiết tha với cuộc sống vô nghĩa này chút nào, đã bao lần những vết dao bị rạch trên tay cô làm những dòng máu đỏ tuôn chảy không ngừng nhuốm màu trắng tinh của những chiếc ga giường nơi bệnh viện. Khiến tất cả những người chứng kiến không khỏi giật mình ám ảnh, nhưng cuối cùng lần cuối cùng cô tìm tới cái chết đã có một người đàn ông tới gặp cô, anh đã đưa cô tới một nơi. Đó chính là cánh đồng hướng dương mà cô từng ao ước được đến đó, nhưng đến bây giờ cô lại cảm thấy căm ghét nó tới tột cùng. Cô điên cuồng gào thét, đó cũng là lần đầu tiên sau gần 1 năm cô vẫn chỉ mãi im lặng không rơi bất kì giọt nước mắt nào khiến người khác còn tưởng cô đã đánh mất tất cả linh hồn của một con người bình thường rồi. Những giọt nước mắt của cô cứ không ngừng không ngừng tuôn chảy mãi, tất cả những đau khổ, dằn vặt ám ảnh tới tận cùng của cô đều được cô trút ra hết, không còn vẻ trầm mặc im lặng nữa. Phan Nhân đứng yên nhìn cô có thể trút được hết những đau buồn đó ra khiến bản thân mình có thể nhẹ lòng hơn. Nhìn thấy cô như vậy trái tim của anh không ngừng nhói lên từng cơn, Phan Nhân quỳ gối xuống anh ôm cô vào lòng, cũng không hề có ý định bảo cô ngừng khóc mà nói nhỏ: “Hãy khóc đi, khóc tới khi nào em cảm thấy những gì bi thương nhất dồn lên em có thể xóa sạch đi được thì hãy khóc đi. Rồi ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu lại con đường mới.” Thiên Lý dù không còn nhìn thấy được ở trước mặt cô là ai, nhưng lời nói và cách mà cô có thể cảm nhận được từ anh khiến Thiên Lý không còn cố kìm nén, gồng mình nữa. Và sau lần đó là ngày mà cuộc đời cô đã thay đổi hoàn toàn đúng theo những lời của người đàn ông ấy nói, cô không còn nghĩ tới việc tìm tới cái chết nữa. Cô sẽ quyết tìm ra những lí do năm đó tại sao ba mẹ cô lại bị như vậy? Cô không thể nào nhìn công ty mà ba cô gầy công xây dựng lại có thể trơ mắt nhìn nó rơi vào tay người khác dù với bất cứ lí do gì. Và cũng từ đó cô đã hiểu ra được rằng không phải những gì cô thấy trước mắt đều là những điều tốt đẹp như nó đang khoác lên mình khiến Thiên Lý càng đau lòng hơn khi bắt đầu vén lần lượt từng chiếc màn bí mật lên với những sự thật kinh hoàng ở phía sau. Nhưng bên cạnh cô vẫn luôn có người đứng đó chờ cô, anh vẫn không bao giờ buông tay cô ra dù có bất kì sự ngăn cản nào. Bởi đối với anh cô đã là ánh nắng không thể thiếu trong cuộc đời của mình rồi…

chap-preview
Free preview
Chap 1: Mùi hương 1
“Thiên Lý à, con mau mang trà cho ba con đi.” “Ba con ngày nào cũng phải dùng một ấm trà búp sen này thì mới có tinh thần làm việc đó nha, nếu không ba con sẽ âm u cả ngày trời luôn đó.” Minh Lan đi từ phía sau đi lên đưa vào tay của Thiên Lý một khay trà nhỏ, đứa con gái vừa mới ngủ dậy liền vui vẻ chạy tới đỡ khay trà trên tay bà. Cô rất thích làm việc này mỗi buổi sáng đó nha, cảm giác được tự tay pha trà cho những người yêu thương của mình thật tuyệt, hương thơm của những cánh trà được thấm đẫm trong cánh hoa sen mang một mùi hương dịu nhẹ tinh khiết làm cho người ta cũng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. “Mẹ à, sáng nào mẹ cũng dậy sớm như vậy sao? Sao không nghỉ ngơi thêm chút nữa cơ chứ?” Thiên Lý vừa bưng khay trà về phòng khách vừa tự mình càm ràm người mẹ này của cô luôn thức khuya dậy sớm để cho cho ba con cô vậy đó. Minh Lan chỉ biết xoa đầu đứa con gái này an ủi, đứa con gái duy nhất của bà đã rất hiểu chuyện rồi, khiến người làm mẹ như bà này không khỏi cảm thấy vui lòng hơn rất nhiều. Đối với bà chỉ cần có thể chăm sóc được cho người đàn ông của đời mình và đứa con gái yêu quý của mình thì trong mắt bà không hề có chút gì là sự vất vả gì hết, ngược lại chỉ cần được nhìn thấy họ thức dậy vào mỗi buổi sáng đó đã là niềm hạnh phúc của bà rồi. “Ba à, ba lại giấu con với mẹ hút thuốc có phải không?” Thiên Lý vừa bước ra tới phòng khách cô đã ngửi được mùi thuốc lá thoang thoảng đâu đây. Cô đặt khay trà xuống trước mặt ba cô đang cầm tờ báo giơ lên cao, cố tình làm lơ đi như chưa từng nghe thấy tiếng càm ràm của cô công chúa nhỏ nhà mình. Trương Quân Minh đến công ty là một người sếp cực kì khó tính nghiêm túc nhưng thực ra ông lại là một người rất dễ gần. Mỗi khi trở về ngôi nhà của mình ông liền có thể thoải mái vui đùa bên cô gái nhỏ của mình với người phụ nữ mà mình yêu thương, những ngột ngạt áp lực trong công việc đều được ông gạt bỏ ra khỏi tâm trí mỗi khi trở về nhà. Đối với ông gia đình là để yêu thương chứ không phải là nơi để chứa đựng những nỗi khó chịu ở bên ngoài mang về. Trương Quân Minh chính xác là một người đàn ông mẫu mực của gia đình, đi đúng giờ về đúng giờ. Dù có bận bịu phải tiếp khách tới mấy đi chăng nữa thì ông vẫn luôn báo cáo rõ từng chi tiết thời gian với phu nhân của mình, ông luôn cưng chiều hết mực với cô con gái duy nhất của ông bà khi ông bà đã phải đi khắp nơi để cầu khực để có được cô công chúa này, đối với ông cô như là một bảo bối vô giá vậy. Nhưng mà có một điều mà Trương Quân Minh không thể bỏ được đó là thuốc lá, thứ mà ông luôn mang theo bên người khiến cô con gái này nhất quyết không buông tha cho thói xấu này của ông. “Ba à!” Thiên Lý bực mình ngồi xuống bên cạnh ông, vẻ mặt trùng xuống như quả mướp khô xơ xác vậy. Nhìn cô con gái hờn dỗi mình như vậy Quân Minh liền không nhịn nổi mà phải bỏ tờ báo xuống làm hòa. “Bé Xôi à, ba chỉ có hút một điếu duy nhất thôi á. Dạo này ba đang bỏ dần dần rồi mà, con xem tới bao thuốc ở trên người ba thường hay mang giờ cũng có nữa đâu.” Trương Quân Minh sợ con gái mình còn chưa tin liền vội vàng móc sạch các túi áo túi quần của mình ra để thanh minh cho tới khi vợ ông ở kế bên không khỏi phì cười trước hành động của hai ba con này mà lên tiếng giải vây, thì Thiên Lý cũng vì thế mới chịu bỏ qua cho ông lần này. “Lần sau ba không được như vậy nữa đâu đó, ba phải hạn chế hút thuốc lại. Ba xem người ba càng ngày càng xanh xao hơn đó nha.” Cô không nhịn được nổi mà lại tiếp tục ca thán. Minh Lan ở một bên không biết có nên ghen ngược lại với tình nhân bé nhỏ này của ông chồng mình không biết nữa. Người làm vợ của ông đây luôn chăm bẵm từng tí một, thế mà một tình nhân nhỏ này lại suốt ngày cau có than vãn vì chồng bà quá gầy yếu xanh xao, nhìn xem khác gì là đang bảo bà chăm chồng không tốt cơ chứ. Minh Lan ở một bên không nhịn được mà cảm thấy tủi thân… “Ba à, để con pha trà cho ba nha?” “Được được, con gái của ba pha trà thì ngon nhất rồi.” Minh Quân ở một bên vỗ vai tán thưởng, ông cảm thấy thực sự tự hào vì chính bàn tay mình đã đào tạo cô con gái rượu này trở thành một người có kĩ nghệ pha trà cực kì ngon đó nha. Giờ thì ông có thể an nhàn thưởng thức được ly trà thơm từ bàn tay khéo léo ngọc ngà này của cô rồi. Thiên Lý rót ra ba ly trà nhỏ đặt trước mặt mỗi người, cả nhà cô ai cũng đều biết uống trà hết. Ngay từ nhỏ Thiên Lý đã được ba và ông nội dạy cho cách thưởng thức trà một cách hết sức bài bản khiến cô ngay từ nhỏ đã cảm thấy vô cùng thích thú với việc uống trà này rồi. Một cách thưởng thức hay còn xem như là một cách chơi khác lạ đối với giới trẻ bây giờ, nhìn cô họ không thể nào tin nổi sao một người trẻ như vậy lại thích được ngồi bên một tách trà ấm nóng nghe kể về những câu chuyện ngày xưa và những mẩu bánh quế, bánh vừng đã đủ khiến cô cảm thấy thật dễ chịu và bằng lòng với một cuộc sống yên bình. Hạnh phúc chỉ cần như vậy là đủ. Nhìn thấy ba cô đã lái xe đi làm Thiên Lý cũng bắt đầu lên thay đồ, sáng nay cô phải tới trường để hoàn thành một số thủ tục cho buổi lễ tốt nghiệp sắp tới của mình. Cô cảm thấy như mình sắp trở thành một người trưởng thành có thể cùng với ba mẹ cô san sẻ bớt gánh nặng trên vai họ được rồi, cô có thể làm chủ được bản thân và lo cho ba mẹ cô sau này. Điều này càng làm cô quyết tâm hơn nữa khi nghĩ tới một viễn cảnh tương lai tốt đẹp.

editor-pick
Dreame-Editor's pick

bc

Em là tia nắng của đời tôi

read
1K
bc

Bùi Tướng quân, chàng đứng lại cho ta!

read
1K
bc

Bẫy Ngọt Ngào (H+)

read
1.4K
bc

Cô Hầu Cao Cấp

read
26.2K
bc

Tưởng Chỉ Là Thích, Không Ngờ Là Yêu

read
1K
bc

NỮ PHỤ! XIN LỖI NHÉ!

read
1K
bc

Thành mộng

read
1K

Scan code to download app

download_iosApp Store
google icon
Google Play
Facebook