Bến đỗ (2)

1427 Words

Ngày qua ngày, thời gian thấm thoát trôi. Những ngày hè oi bức đã đi qua với nụ cười và niềm hạnh phúc. Ai nói tôi đáng thương ? Ai nói tôi cô độc ? Có thể tất cả người thân đều xa tôi, ở một nơi nào đó ... đang rất bận rộn. Để rồi tôi học cách suy nghĩ thoáng hơn, tích cực hơn, rằng ... họ vẫn thương tôi nhiều, giống như tình cảm tôi dành cho họ. Chỉ là ... chưa có thời gian, quá ít cơ hội ... để thể hiện. Nhưng chẳng phải sao ... bù lại bên cạnh tôi có những người bạn, người yêu, làng xóm tốt biết mấy.  Chính tôi cũng cảm nhận được bản thân đang trưởng thành từng ngày, qua mỗi bức tranh. Cảm hứng nghệ thuật từ ông và anh đã truyền sang tôi. Cô gái vẽ xấu tới mức ai xem cũng bật cười ngày nào đã có thể nhận được lời khen từ thầy giáo. Chắc có lẽ ông Roberb rất tâm đắc với những học trò n

Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD