Chương 14: Đau lòng

2952 Words
Khổ Qua Không Đắng Chương 14: Đau lòng Duy Bách ôm quá thân mật, Vương Giai theo bản năng muốn giãy dụa. Nhưng sau khi nghe anh nói hai câu, cánh tay cô không khỏi dừng lại, ngừng vài giây, cuối cùng vẫn từ bỏ việc vùng vẫy, thuận thế ôm lưng Duy Bách. Được cô dịu dàng đối xử, thân thể căng cứng của Duy Bách nhanh chóng trở nên mềm mại. Tựa như đám cỏ trôi nổi vô định được một bàn tay yêu thương nhất nắm lấy. Cuối cùng anh cũng có được thành trì của riêng mình, tìm được người có thể giải tỏa, theo bản năng mà ôm chặt lấy cô. Vương Giai tạm thời không quan tâm đến sự khó chịu, lòng như lửa đốt. “Là ai nói cho anh biết những điều này?” Cô lạnh giọng hỏi: “Anh không có cơ hội tiếp xúc với người bên ngoài, là Hoàng Hùng đúng không?” Nghĩ một chút, Vương Giai liền có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó, càng giận sôi máu: “Anh chờ đó, bây giờ tôi đi tìm anh ta, bảo anh ta tới xin lỗi anh.” Tiên sư bà nội nhà anh ta chứ. Con trai cô tự tay nuôi nấng, cô hung dữ thế nào, bảo ban thế nào đều được, không tới lượt người khác phải khoa tay múa chân. Vì không để cho Duy Bách bị tổn thương, ngay cả việc dở khóc dở cười như cún con thành tinh cô cũng tiếp nhận. Chưa bao giờ nói với anh bất cứ điều gì liên quan đến mấy từ “Ngu ngốc” hay “Đầu óc có vấn đề”. Kết quả là thừa dịp cô không ở đây vài phút, Hoàng Hùng lại nói thay cô! Vương Giai đứng dậy muốn đi tìm điện thoại, Duy Bách không buông tay, trán áp lên trên vai cô: Không phải tôi tố cáo.” Anh biết, tố cáo sau lưng sẽ bị ghét bỏ. “Trước kia tôi không biết, là vì tôi ngốc…” Anh rối rắm lẩm bẩm: “Giai Giai mới, chán ghét tôi, không cho tôi đến gần.” Vương Giai nghẹt thở. Vậy nên anh dùng bộ não nhỏ bé rối rắm đó suy nghĩ một mạch, rồi tư đưa đến kết luận là, tất cả những đãi ngộ khác với Mèo như không cho ôm, không cho liếm lám, không cho ngủ chung phòng, vân vân, đều là do anh ngốc nghếch? Cô ghét bỏ anh sao? Sắc mặt Duy Bách trắng bệch, nhớ lại thời điểm vừa rồi. Nếu như không kịp trốn đi mà bị người khác phát hiện ra, Giai Giai nhất định sẽ càng chán ghét anh hơn. Hơi thở anh dồn dập, lông mi xuyên qua lớp quần áo mỏng manh đâm vào làn da cô, có chút ngứa ngáy. Vương Giai không nhịn được đẩy anh ra, ngón tay giữ chặt hai bên sườn mặt của anh, lắc qua lắc lại, thái độ cũng không mấy dịu dàng: “Nếu như tôi chán ghét anh, vậy tại sao còn nuôi anh? Trực tiếp đuổi anh ra khỏi nhà không phải là tốt hơn sao” Duy Bách như làm bằn nước, bị cô hung dữ, nhanh chóng như tan chảy trong tay cô. Vương Giai gia tăng lực bóp, nhìn chăm chú vào đôi mắt anh rồi nói: “Anh là do tôi nuôi nấng, không nhất thiết phải nghe lời người khác. Tôi thừa nhận anh là chó thành tinh thì anh là nhưu vậy, tôi bảo anh không ngốc thì anh chính là không ngốc. Còn nữa, lần này tôi đưa anh tới đây không phải để anh phải trốn trong tủ quần áo mấy tháng.” Cô nói rõ ràng rành mạch: “Anh có thể giúp tôi làm được nhiều việc, có thể ra ngoài gặp bất cứ ai khác. Anh là trợ lý của tôi, có thể đi theo tôi bất cứ lúc nào, anh hiểu chứ?” Đôi mắt pha lê của Duy Bách như ánh lên tia lửa. Trong một lúc Vương Giai đột nhiên nói không nên lời. Lại như vậy, chỉ cần cô nói với anh vài câu đơn giản bình thường, cho anh chút khẳng định mà người thường nên có, anh sẽ lộ ra vẻ mặt như có được cả thế giới này vậy. Được một người coi là tất cả cũng thật đáng sợ, nhưng cũng rất dễ khiến người ta trầm mê vào đó. Lúc này Vương Giai cũng không tiếc lời khích lệ, giọng điệu lớn thêm: “Một điều nữa. Sau này bất kể là ai dám nói anh ngốc, anh cứ mắng lại thẳng mặt hắn ta. Cún con nhà chúng ta đáng yêu tới vậy, không cho phép bị người ta bắt nạt.” Duy Bách gấp gáp gật đầu, giọng nói ủ rũ, hận không thể khóc thành tiếng liền lao vào ôm cô. Vương Giai biết anh vui vẻ, khóe môi cũng không nhịn được mà cong lên, thuận tay ngăn cản động tác khác người tiếp theo của anh. Trước kia cô từng khịt mũi coi thường sự đáng yêu của người khác. Đổi lấy kết quả bây giờ phải nuôi một con người đáng yêu thứ hai thì không ai thứ nhất. Dỗ anh cười vui vẻ, cũng vì anh mà tức giận, coi anh giống như cún nhỏ mà bảo vệ phía sau, ai nói anh nửa câu cô cũng sẽ tức giận. Xế chiều hôm đó là buổi họp mặt tập thể hôm đầu của đoàn làm phim. Trong phòng hội nghị đơn sơ ở lầu hai của khách sạn, Vương Giai đưa Duy Bách đi cùng. Vừa bước vào cửa thì âm thanh ồn ào bên trong giống như bị ấn chốt ngắt, tất cả đều im ắng. Vương Giai dép lê váy dài, trên người tùy tiện quấn một chiếc khăn choàng tắm lớn, tóc dài thả xuống được uốn nhẹ xõa xuống ngực, làm nền cho khuôn mặt nhỏ bằng lòng bàn tay rực rỡ, trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô. Người thanh niên đứng sau cao hơn cô gần một cái đầu. Cao gầy, vai rộng nhưng gọn gàng, dưới eo thon là một đôi chân dài thẳng tắp. Trên mặt anh đeo khẩu trang, phía trên là đôi mắt trong như nước, ánh mắt ấy từ đầu đến cuối chỉ nhìn theo Vương Giai. Cả phòng từ đạo diễn đến diễn viên đều là tuyến dưới, ăn ý mà nuốt một ngụm nước miếng cái ực. Dù có phải do những tin đồn xấu quấn thân hay không, đám bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy người thật của nữ diễn viên cấp bậc ảnh hậu. Đậu má, hóa ra làm ảnh hậu còn có cả thể có vệ sĩ, trợ lý đẹp đến trình độ này à. Vương Giai khách khí chào hỏi, Duy Bách tiến lên một bước định kéo cái ghế ra cho cô. Một bóng người cao gầy ở cuối bàn hội nghị lại đột nhiên vụt ra, lao thẳng đến người Vương Giai. Duy Bách phản ứng kịch liệt ngăn cậu ta lại. Vương Giai vừa nhìn rõ mặt đối phương liền đưa tay ngăn cản: “Không sao đâu, là đàn em của tôi, tên Cao Nhiễm.” Lúc nói chuyện, Cao Nhiễm đã đi tới trước mặt, bắt lấy tay Vương Giai: “Chị Giai Giai, nhìn thấy em có phải chị bất ngờ lắm đúng không.” Vương Giai hỏi: “Sao em lại ở đây?” Cao Nhiễm là đàn em khóa dưới của cô ở học viện Hí kịch, thành tích tốt ngoại hình vượt trội, mặt mày sáng sủa, trước giờ luôn chạy trước chạy sau theo cô, quan hệ có thể xem như khá thân thiết. Một năm này vì cô xảy ra chuyện nên mới cố ý giảm liên lạc, nhưng cô biết cậu ta phát triển tài năng không tồi, không đến mức phải quay một bộ phim mạt rợ như này. Huống chi lúc đầu trong danh sách vốn dĩ không có tên của cậu ta. Cao Nhiễm có chút xấu hổ, cười nói: “Đúng là không có, nhưng em nghe nói chị quay bộ phim này nên em liền khóc lóc với công ty, dù thế nào cũng phải tranh thủ quay cùng chị bằng được.” Trong phòng hội nghị càng yên tĩnh hơn. Bọn họ coi đây là một bộ phim rác lừa tiền. Nếu không phải bất đắc dĩ thì ai lại cam tâm tình nguyện tham gia, người này còn muốn tranh thủ? Tình cảm cả hai phải sâu tới mức nào? Động tác của Cao Nhiễm tự nhiên mà lôi kéo Vương Giai, muốn săn sóc cô mà ngồi xuống. Bàn tay cậu ta khó khăn lắm mới chạm vào cô, một cảm giác lạnh lẽo nặng nề nãy giờ vẫn chưa tan biến một lần nữa đánh vào thần kinh cậu ta. Cậu ta ngẩng đầu lên theo bản năng, ngón tay nắm chặt, ghé sát vào Vương Giai hỏi: “Chị Giai Giai, anh ta là ai vậy, người mới ở bên cạnh chị sao?” Vương Giai khẽ cong môi, thầm né đi sự đụng chạm của cậu ta: “Ừm, là người chị mang tới.” Cao Nhiễm lại liếc mắt một cái nhìn Duy Bách, không hiểu sao lại không dám nhìn thẳng vào anh. Cậu ta nhạy cảm nhận ra không khí giữa hai người họ không hề tầm thường, tuyệt đối không chỉ đơn giản là mối quan hệ diễn viên và trợ lý thông thường. Đặc biệt là ánh mắt người này trên người của Vương Giai, gắt gao đến nỗi hận không thể quấn lấy kề cạnh cô. Có lẽ bởi vì cậu ta ấn Vương Giai ngồi xuống, còn có loại… Uất ức, buồn phiền?! Hơi quá phận rồi đúng không. Đàn chị là nữ thần trong lòng cậu ta, đừng nói là người bên cạnh nên biết thân biết phận, dù sao cũng không thể cứ vượt qua như vậy. Hơn nữa ngoại hình cũng quá bắt mắt đi, sớm muộn gì cũng sẽ là tai họa. Trong lúc thảo luận về kịch bản, Cao Nhiễm kề sát về phía Vương Giai, nhíu mày nói: “Em cảm thấy anh ta không thích hợp. Hay là để em tìm một người đáng tin cậy đi theo chị đi.” Từ đầu tới cuối Duy Bách đều đứng sau Vương Giai. Giai Giai từng nói với anh, nơi đông người không thể ăn nói lung tung, phải ngoan ngoãn. Nhưng ánh mắt của anh chăm chú nhìn tay của Vương Giai. Cao Nhiễm cách quá gần rồi, thỉnh thoảng sẽ có đụng vào cô một hai lần, cô không mắng Cao Nhiễm, không hung dữ đẩy cậu ta ra như lúc đẩy anh vậy. Duy Bách không muốn nhìn, nhưng không khống chế được đôi mắt. Khóe mắt anh có chút đỏ, mắt rũ xuống, nơi nào đó trong lồng ngực giống như bị vạch ra, gặm cắn. Nó còn đáng sợ hơn cả sự cô độc mà Mèo mang lại cho anh. Vì sao Giai Giai lại không trả lời… Là đồng ý sao… Anh biết có những chuyện anh không thể làm được. Giai Giai đổi một người khác, có phải sẽ càng tốt với cô hơn so với anh không? Vương Giai tập trung đánh dấu lời thoại, căn bản là không nghe thấy Cao Nhiễm nói cái gì. Một tiếng sau cuộc họp kết thuc s, cô đã sửa kịch bản thành một bản khác hẳn. Với lối suy nghĩ và khuôn khổ này thì đừng nói đến người hâm mộ trung thành của nguyên tác nổi điên, đến cô mới xem qua ba lần cũng muốn nổi máu chó. Tối nay liền bắt đầu quay cảnh đêm đầu tiên, Vương Giai không có bao nhiêu thời gian, cô phải tìm đạo diễn biên kịch nói chuyện riêng ngay mới được. Duy Bách không nói một lời nào đi theo sát cô, đến ngoài cửa phòng tiếp khách, anh không thể tiếp tục đi vào nữa. Vương Giai ngẩng mặt nhìn anh: “Hôm nay anh biểu hiện không tệ.” Cô cho rằng anh căng thẳng nên cố ý trêu chọc đôi câu: “Anh về phòng chờ tôi đi. Đẹp trai tới như vậy, không phải chỉ mình tôi yêu thích đâu, nhớ đừng để cho ai bắt cóc đấy.” Nói xong cô liền đẩy cửa đi vào, Duy Bách vẫn đứng ở hành lang như cũ, nhìn chằm chằm cánh cửa kia, một giây lại một giây đếm thời gian chờ cô ra ngoài. Cao Nhiễm đứng cách đó không xa, đang nói chuyện điện thoại, Hoàng Hùng ở đầu dây bên kia bận rộn nói: “Cậu cũng vào đoàn phim rồi? Vậy thì tốt, có thời gian rảnh nhớ chiếu cố chị Giai Giai của cậu. Người bên cạnh cô ấy không khỏe mạnh cho lắm, anh thật sự không yên tâm, có cậu ở đó thì tốt rồi.” Cao Nhiễm muốn dò xét chi tiết về Duy Bách, nghe thấy Hoàng Hùng nói như vậy, vội hỏi: “… Không khỏe mạnh là có ý gì.” Trước kia quan hệ giữa Vương Giai và Cao Nhiễm rất tốt, Hoàng Hùng cũng không giấu cậu ta, một năm một mười nói chuyện của Duy Bách ra. Cao Nhiễm không thể tin nổi: “Tên ngốc sao?! Để cho loại người thế này đi theo chị ấy đóng phim?!” Hoàng Hùng cũng thở dài, Cao Nhiễm kích động nói: “Ngay cả em cũng không thể lúc nào cũng đi theo chị ấy được, tên ngốc đó dựa vào cái gì mà lại ăn vạ không buông đúng không?!” “Cũng không hẳn như vậy, anh ta cũng rất đáng thương…” “Đáng thương cái rắm nhà anh ta! Anh ta dùng cái này để quấn lấy chị ấy thí có? Được, chắc chắn chị ấy không nỡ đuổi anh ta, vậy để em làm!” Cao Nhiễm bực bội, không nghe lọt tai thêm gì nữa. Cậu ta tắt máy rồi ngẩng đầu lên nhìn, vừa lúc thấy Duy Bách vẫn đứng ở đó canh giữ không nhúc nhích, cậu ta chạy nhanh đến kéo Duy Bách vào một góc khuất không có ai đi lại. “Anh làm gì vậy hả? Giám sát chị ấy sao?” Cao Nhiễm trầm giọng, nhìn chằm chằm Duy Bách, tức giận nói: “Bị ngốc thì yên lành ở trong bệnh viện chữa bệnh đi! Quấn lấy Vương Giai làm cái gì!” Bị tấn công bất ngờ, thân thể Duy Bách loạng choạng dựa vào tường, cổ áo được Giai Giai tự tay thắt lại cũng bị tuột ra. Quần áo… Hỏng mất rồi. Giai Giai đã mua nó cho anh. Cao Nhiễm càng táo tợn hơn: “Vương Giai là nữ minh tinh, tôi bảo anh đừng ăn vạ chị ấy cũng không phải quá đáng đấy chứ?! Nếu như anh còn không chịu đi, tôi sẽ dạy anh cút là như thế nào! Anh cũng không nghĩ xem loại người như anh dựa vào cái gì mà…” Cậu ta cho rằng mình đã chiếm được thế thượng phong liền ở chỗ rẽ im ắng, cậu ta có thể dễ dàng giúp Vương Giai giải quyết cái tên ngốc phiền toái này. Cao Nhiễm đanh định cưỡng ép Duy Bách đi xuống dưới lầu, nhưng trong tích tắc, cả người cậu ta lại như mất đi kiểm soát, đập mạnh vào góc tường nhọn, đầu óc ong ong đau đớn. Có một cánh tay tinh tế giữ lấy yết hầu cậu ta, lạnh lùng ấn xuống không mang chút cảm xúc. Ấn tới mức làm cậu ta khó thở, nước mắt sinh lí trào ra “Tí tách, tí tách”chảy xuống. Cái người mà cậu ta luôn miệng gọi là tên ngốc kia lúc này đang đứng trước mặt cậu ta nhìn từ trên cao xuống, bóp chặt lấy cậu ta như hung thần muốn lấy mạng vậy. Cả người Cao Nhiễm đổ mồ hôi lạnh, muốn gào khóc, nhưng một chút âm thanh cũng không cách nào phát ra nổi. “… Dựa vào cái gì ư?” Duy Bách nhìn anh, đôi lưu ly trong mắt trong veo không gợn sóng, nghiêm túc mà nói cho cậu ta biết: “Dựa vào việc tôi ngoan.” Cao Nhiễm bị dọa đến điên, liều mạng giãy giụa. Cậu ta cảm thấy tay của Duy Bách sắp bóp gãy cổ mình rồi, vậy mà vẻ mặt vẫn hoàn toàn ngây thơ vô hại, lông mi dài khẽ run rẩy, trịnh trọng nói: “Dựa vào việc em ấy khen tôi đáng yêu.” Cao Nhiễm khóc đến nước mắt giàn giụa, ngón tay cào vào bức tường tạo thành vết lõm nhỏ. Duy Bách thản nhiên nhìn cậu ta. Lại nhớ tới điều gì đó, anh nở nụ cười, đưa tay cởi bỏ khẩu trang, khuôn mặt hoàn toàn lộ ra. Gương mặt ở ngoài hành lang nửa tối nửa sáng lại càng tuyệt đẹp, chỉ là tay anh đang nắm giữ một sinh mạng, con ngươi lại cong lên một cách ngây thơ hồn nhiên, hơi ngượng ngùng. “Giai Giai còn nói, tôi đẹp trai, em ấy rất thích.”
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD