Chương 19: Bệnh viện

4545 Words
Chương 19: Bệnh viện Vương Giai không có tâm trạng, cũng không có can đảm để hai người họ hôn nhau thêm lần nữa, nhỡ đâu lại xxx ngay ở đây thì chết. Cô vội vàng trả tiền rồi mời hai vị này ra ngoài. Lục lại túi tiền, tiền càng ít hơn rồi, thật không nỡ tiêu lung tung, huống hồ có kiếm lại được cũng còn không biết mình sẽ đụng phải nguy cơ nào nữa đây. Cửa phòng bệnh từ tốn đóng lại, chỉ còn lại hai người trong phòng. Mặt Duy Bách hơi nóng lên, ngoan ngoãn dựa vào người cô, ngây thơ hỏi vừa rồi có phải là nụ hôn chính xác hay không. Trong lòng Vương Giai vẫn còn sợ hãi: “… Loại hành vi tà ác này, đương nhiên không phải là hôn.” Duy Bách dễ bị lừa gật đầu, ngẩng mặt nói: “Không muốn người khác, chỉ muốn Giai Giai dạy thôi.” Vương Giai bày ra một bộ dáng lý trí cự tuyệt, nhưng đợi đến khi cô chuẩn bị đầy đủ lý do cúi đầu xuống nhìn Duy Bách, thế mà bao kiên định của cô coi như bỏ đi. Cún con chăm chú nhìn Vương Giai, ánh mắt trong suốt ngây thơ. Bởi vì cố gắng nhìn lên trên mà càng mở to tròn, lung linh như những hạt trân châu ướt đẫm vậy. Ánh mắt Vương Giai dần hướng đến bàn tay trái đang lộ ra của anh, mặt bên một ngón tay có vết thương vì bị bỏng . Trừ chỗ này ra, không biết còn có bao nhiêu vết thương bị bỏng lớn nhỏ trên người mà cô không phát hiện ra nữa. Vì cứu cô mà anh đã lao đầu vào chỗ chết, anh chỉ là muốn biết hôn như thế nào thôi mà. Hàng rào của Vương Giai mềm đi, thở dài một hơi. Cô là chủ nhân mà, hôn cún con thì sao chứ, cũng đâu phải chuyện lớn gì đâu. Cô khép mắt khẽ cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt lên trên tóc Duy Bách một nụ hôn thật nhẹ. Cả người Duy Bách bất động cứ như một khúc gỗ cứng đờ. Anh căng thẳng ngẩng đầu lên làm nụ hôn này không cẩn thận trượt lên trán anh. Vương Giai mím môi, đứng thẳng người dậy: “Đã hiểu chưa? Môi dán lên, dịu dàng cẩn thận một chút, đó là hôn môi. Nhưng mà...” Tất nhiên là cô biết cún thành tinh này muốn áp dụng loại hôn này lên người ai rồi. Cô đưa ra thỏa thuận với anh trước: “Nụ hôn rất là quý giá, không phải là chuyện anh có thể làm tùy tiện. Anh đối với chủ nhân cũng vậy… Nửa tháng không thể làm nhiều hơn một lần, phạm vi quy định là từ mũi trở lên.” Vương Giai đưa tay vạch trên môi mình một đường, giới hạn rõ ràng: “Nhớ rõ chưa?” Ánh mắt Duy Bách rất chăm chú, ngượng ngùng gật đầu. Nhúm mạ nhỏ trên đầu cứ lay động, thổi mạnh vào trái tim không quá bình tĩnh của Vương Giai. Dạy cũng đã dạy xong rồi, cô muốn tìm nơi nào đó để hít thở không khí, lại thấy môi Duy Bách khẽ giật giật, giống như đang muốn nói chuyện. Cổ họng anh bị khói sặc vào không hề ít, hôm nay tỉnh lại nói chuyện vẫn luôn khó khăn. Vương Giai thật tự nhiên đến gần lại, nghiêng đầu lắng nghe anh nói. Duy Bách cũng phân biệt được nguyên nhân, giọng anh khàn hơn so với trước kia, thử vài lần vẫn không thể nói hoàn chỉnh. Chờ đến khi Vương Giai đến gần, vành tai trắng nõn xinh xắn ở trước mặt anh, anh mới nỗ lực phát ra tiếng: “Giai Giai, tôi học được rồi.” Vương Giai còn không biết mình nên cảm thấy vui mừng hay cảm thấy bất đắc dĩ khi nghe những lời này nữa, hô hấp của cô bỗng nhiên dừng lại. Cánh môi mát lạnh, mềm mại như cánh hoa mềm, an tĩnh dán lên rồi rơi xuống vành tai xinh đjep của cô. Nụ hôn ngây ngô đầu tiên của Duy Bách. Lúc ra khỏi phòng bệnh, Vương Giai quét mắt nhìn lên đồng hồ trên tường, mới một hai phút trôi qua mà như cả thế kỷ. Cô thật sự không muốn thừa nhận chính mình có hơi đứng không vững, phải lấy tay đè nặng lên vành tai, đi thẳng đến hành lang bên cửa sổ, nơi không có một ai quấy rầy, miễn cưỡng thở ra một hơi. …Mẹ nó! Đúng là yêu tinh trời sinh chọc ghẹo người khác mà! Cún con yêu nghiệt! Cô nuôi một nhãi con thôi mà sao khó quá vậy chứ! Vương Giai mở cửa sổ ra, hy vọng cơn gió có thể xua tan phần nào gợn sóng không nên xuất hiện trong lòng. Phía sau có tiếng bước chân vội vàng, gấp gáp hỏi: “Sao chị không ở trong phòng bệnh ấy,ở đây không lạnh sao?” Lạnh cái đầu cậu, tôi nóng. Vương Giai xoay người, Cao Nhiễm chạy nhanh đến nỗi cái khóa của áo khoác cũng bung ra, khẩu trang cũng xiêu vẹo, thật chẳng có tí hình ảnh nào của một tiểu thiếu gia thanh tao. Từ khuya hôm qua đến bây giờ cậu ta vẫn không ngừng chạy qua chạy lại giữa bệnh viện và đoàn phim như vậy. “Tình hình vụ hỏa hoạn có tiến triển mới à?” Vương Giai có thể đoán được vì sao cậu ta lại đến vào giờ này: “Cần chị phải qua đó để hỏi sao?” Bộ công an đã tới lập án, có tổ điều tra đặc biệt tham gia vào vụ cháy lần này. Trong trấn mấy năm nay không có đoàn làm phim nào đến, đây cũng coi như là chuyện lớn. Kết quả vừa mới quay phim đã xảy ra chuyện thê thảm đến như vậy, không thể không coi trọng được, càng không thể tùy tiện kết án. Cao Nhiễm chau mày: “Vâng, bảo em qua đây đón chị qua. Trước mắt trường hợp tiền giấy từ bên ngoài bay vào tầng ba đã được loại bỏ rồi, khả năng đám cháy tự phát trong phòng hóa trang mà ra. Bọn họ cần chị nhớ lại chi tiết tỉ mỉ, nghi ngờ… Chị có dùng thiết bị điện nào dùng không đúng quy cách không ấy.”h Vương Giai khẽ “A” một tiếng. Cô dùng đồ điện hả? Thứ duy nhất có liên quan đến cô là điện thoại đang sạc pin mà thôi. Nhưng thời điểm lửa lớn cháy lan ra, di động của cô còn đặt ngay trên bàn mà. Sự hoài nghi của cảnh sát là rất hợp lý, nhưng vấn đề này cô đã trả lời đúng sự thật nhiều lần rồi, hiển nhiên là tác dụng không lớn lắm. Hiện tại phòng hóa trang đã bị thiêu hủyhoàn toàn, nếu như không tìm được chứng cứ khác, vậy thì thật sự có khả năng mọi tội đổ hết lên đầu cô rồi. Dù thế nào đi nữa cũng đi trước rồi nói sau. Vương Giai hỏi rõ ràng địa điểm, đưa Cao Nhiễm đến cửa phòng bệnh, dặn dò: “Cậu ở lại chăm sóc Duy Bách.” Sắc mặt Cao Nhiễm lúc đó lập tức trắng bệch, trong lòng sợ hãi liên tục xua xua tay: “Không được đâu chị, như vậy không bằng chị giết em đi, để cho em chăm sóc anh ta á?! Em sợ anh ta còn chưa hết giận, sẽ giết chết em mất!” Vương Giai liếc cậu: “Chỉ cần cậu đừng lấy chuyện của chị ra kích thích Duy Bách, anh ấy sẽ không quan tâm đến cậu đâu. Mà cũng chính bởi vì cậu sợ anh ấy nên chị mới có thể yên tâm.” Ít nhất Cao Nhiễm biết tình trạng của Duy Bách, sẽ không dám trêu chọc anh, càng đáng tin cậy hơn so với những người khác. Trước khi đi, Vương Giai tự đấu tranh mấy lần, cuối cùng vẫn quyết định đi vào nói với Duy Bách một tiếng. Không ngờ Duy Bách lại từ trong chăn ngồi dậy, nắm lấy ngón tay út nhỏ của cô: “Giai Giai, tôi đi với em.” Nghĩ rằng Duy Bách chỉ đang làm nũng, Giai Giai vừa định đẩy anh lại, Duy Bách liền kéo cô cố gắng nói: “Tôi nhớ ra, khi tôi ra ngoài đưa giấy, hình như có người đứng chỗ cửa tối.” Vương Giai lập tức phản ứng lại. Duy Bách nhìn thấy có người khi giúp cô đi đưa giấy cho đạo diễn. Lúc ấy anh không để ý tới, bây giờ khi tỉnh lại mới nhớ ra, muốn giúp cô chứng minh. “Là người như thế nào vậy, có đặc trưng gì không, nhớ đến điểm gì thừ cứ nói điểm đấy nhé.” Duy Bách khó khăn chun mũi lại: “Xấu lắm, không cao, trên tay có đeo nhẫn, giống như hình giọt nước, rất sáng.” Bởi vì nó quá chói mắt, nên anh mới bất ngờ phải liếc qua. Cao Nhiễm ở bên cạnh buồn bực: “Mang nhẫn hình giọt nước thì chắc chắn là phụ nữ rồi, tổ chúng ta có người phụ nữ nào xấu sao? Để em đi coi ảnh chụp chung xem thử… Chờ một chút, tấm Lưu Khả Hân bắn tim này, em thấy cô ấy có mang nhẫn đó.” Cậu ta bày ra vẻ mặt lơ mơ nói: “Chị, trừ chị ra thì người đẹp nhất là Lưu Khả Hân rồi. Cô ta mà xấu cái gì? Hay là anh ta nhận nhầm rồi?” Vừa nghe cái tên này, Vương Giai ngẩn ra, nhanh chóng biết được nguyên nhân thật sự. Cô nhắm hai mắt lại, đặt tay lên đầu Duy Bách, yêu chiều mà xoa xoa, nhướng mày nói: “Ngại quá, trong mắt Duy Bách, trừ tôi ra thì bất kể sinh vật nào cũng đều xấu.” Vương Giai không thể đưa Duy Bách ra khỏi bệnh viện được, cô đã có dự tính trong lòng mình. Cô trực tiếp gọi điện thoại cho đạo diễn hỏi Lưu Khả Hân đang ở đâu, cả thể xác và tâm hồn của đạo diễn đều đang mệt mỏi than khóc: “Đoàn phim sắp giải tán rồi, cô ấy tạm thời không đóng được vai diễn, nói là có việc rồi đi trước, tôi cũng không ngăn được cô ta. Bây giờ chắc là đã ra khỏi trấn rồi.” “Có việc ư?” Vương Giai cười lạnh: “là do sợ lớn việc lên, muốn chạy tội đúng không hử.” Chỉ một câu đơn giản đã xác định chính xác nghi phạm của vụ phóng hỏa. Nếu Lưu Khả Hân đã bị đương sự tố cáo, vậy thì nên đưa về thẩm vấn rồi. Cảnh sát hành động rất nhanh, tìm được Lưu Khả Hân ở một chiếc xe buýt ngoài ngoại ô thị trấn. Vừa thấy trạng thái tinh thần của người này, cảng sát phá ánm đã nhạy bén nhìn ra ột số điểm kì lạ. Một cô gái xinh đẹp nhưng sắc mặt lại trắng bệch như quỷ. Mũgioongs kéo xuống đến mũi như sợ ai nhận ra, thần kinh suy nhược đến mức chỉ nghe thấy chút âm thanh thôi đã run lên. Cảnh sát vốn cho rằng sẽ dễ dàng hỏi được điểm gì đó nhưng kbhông ngờ rằng thái độ của Lưu Khả Hân cực kì cứng rắn, trong tình trạng gần như ên vực sụp đổ mà vẫn một mực nói rằng bản thân không liên quan đến vụ hỏa hoạn này, là Vương Giai vu oan cho cô ta. Đương nhiên Vương Giai sẽ không nói ra chuyện Duy Bách nhìn thấy, chỉ nói là cô đột nhiên nhớ đến tbình cờ nhìn thấy ánh sáng của chiếc nhẫn ở cửa, còn có ảnh chụp chung làm bằng chứng. Lưu Khả Hân sửng sốt, trừng mắt nhìn Vương Giai không chút tổn hại nào, cuồng loạn không chịu thừa nhận tội của mình: “Đó không phải nhẫn của tôi! Là tôix tùy tiện lấy ở phòng đạo cụ, nếu không tin các người tới lục soát người tôi xem đi! Vương Giai ngậm máu phun người, rõ ràng là chính cô gây ra vụ hỏ hoạn, còn không tự mình gánh vác trách nhiệm mà đổ lên đầu tôi?! Cô tới đoàn phim này chính là đến hại người thì có!” Người bị hiềm nghi chống cự quyết liệt không thừa nhận, trong khoảng thời gian ngắn cảnh sát lại không tìm được chứng cứ xác thực, không thể tiếp tục giam cô ta lại. Lúc hai bên đang giằng co tranh chấp, đạo diễn vừa lau mồ hôi vừa chạy tới chỗ mọi người, còn có một cô gái theo sau. Chính là người đứng bên cạnh Lưu Khả Hân khi làm lễ khai máy, là bia đỡ đạn bị cô ta mang ra mắng chửi. Bia đỡ đạn khóc lóc tahmr thiết : “Xin lỗi, nếu không phải Vương Giai tố cáo Lưu Khả Hân, tôi cũng thật không có can đảm nói ra. Đêm qua Lưu Khả Hân lo lắng cảnh phim của bản thân bị xóa bớt, vẫn không ngừng mắng chửi Vương Giai, tôi không nhịn được mà để ý đến cô ta.” “Tôi nhìn thấy cô ta đi vào trong tòa nhà, mấy phút sau lại hoảng loạn chạy ra, trong ngực hình như còn ôm theo một bình chữa cháy. Tôi không dám đi lên trước, chỉ dám lén chụp ảnh phía sau…” “Sau khi cô ấy đi khuất, lửa liền bùng lên.” Bia đỡ đạn không nhịn đượcm nghẹn ngào: “Tôi sợ chết lên được, lén đuổi theo Lưu Khả Hân, phát hiện ra cô ta thừa dịp đang loạn, chạy tới phía sau tòa nhà giấu đi thứ gì đó. Sau đó xe cảnh sát liền tới phong tỏa hiện trường, tôi tkhông có cơ hội đến gần, cũng không biết rốt cuộc thứ đó là thứ gì.” Cô ấy lấy điện thoại ra, mở tấm ảnh đã chụp cóm thời gian chuẩn xác. Tuy rằng người trong hình không thấy rõ mặt lắm, nhưng đủ để xác định thân phận Lưu Khả Hân. Cảnh sát nhanh chóng xuất phát lên đường đến phía sau tòa nhà đã cháy kia, tìm được một bình chữa cháy nhỏ và một chiếc nhẫn bị chôn sâu trong đống rác thải bùn đất. Hiển nhiên Lưu Khả Hân cũng hiểu rõ thứ này quá chói mắt, nếu không may bị ai đó nhìn thấy chính là một rắc rối lớn. Ván đã đóng thuyền, chứng cứ bày ra ngay trước mắt, Lưu Khả Hân có không muốn thừa nhận đi nữa cũng không có cách nào. Cô ta máy móc thuật lại cả quá trình tội ác của mình. Từ việc cô ta lên kế hoạch thế nào. Trước tiên xác định vị trí chính xác của bình chữa cháy duy nhất trong tòa nhà cũ, rồi gánh vác trách nhiệm ra sao. Sau khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lại vì sợ tội danh quá lớn. Trên đường cô ta ôm bình chữa cháy đi cầu cứu lại hối hận khồng thôi, quyết định phải bảo vệ chính mình trước, giả ngu giả ngốc bỏ chạy. Lưu Khả Hân ngây người một lúc, đột nhiên run rẩy khóc thật lớn: “Tôi cũng không nghĩ tới trường hợp đó mà! Tôi chỉ là muốn dọa cô ta một chút, bảo vệ vai diễn của tôi mà thôi! Không nghĩ lửa lại cháy lớn tới như vậy! Ai mà biết cánh cửa kia lại bị hỏng, sao có thể hoàn toàn trách tôi chứ!” Đạo diễn giận đến run người, lấy từ bên trong túi áo ra một tờ giấy, quăng xuống trước mặt Lưu Khả Hân: “Tự cô xem đi, trước khi cô ra tay phóng hỏa, Vương Giai cố ý gửi cho tôi, còn tự nghĩ ra tình tiết mới cho nhân vật của cô, thay đổi cốt truyện giúp cô tốt hơn! Cô diễn theo cái này còn không phải tốt hơn so với trước kia bao nhiêu lần! Nói không chừng còn có hy vọng nổi lên hơn là kịch bản cũ!” Lưu Khả Hân giống như đang nghe một câu chuyện cười, không tin được mà khóc liên tục. Cuối cùng bị dày vò tới mệt mỏi, run rẩy cầm tờ giấy lên nhìn chằm chằm vào từng dòng chữ trên đó, biểu cảm mặt vặn vẹo, vừa nực cười vừa không dám tin tưởngn. Mãi cho đến khi chìm ngập trong nỗi hối hận, mới ngồi sụp xuống khóc rống lên. Vương Giai liếc nhìn cô ta vài lần, không khí dường như vẫn còn tia lửa và hơi khói làm người ta cảm thấy như sắp chết. Cô bình tĩnh dịch cchuyển ánh mắt hướng về bệnh viện bên ngoài cửa sổ. Không biết Duy Bách đang làm gì nữa, đáng lẽ cô phải dạy Duy Bách sử dụng điện thoại. Thỉnh thoảng òn nhắn tin cho anh, cún con thành tinh sẽ rất dễ dàng thỏa mãn, có lẽ như vậy sẽ vui vẻ cả ngày cũng nên. – Phòng bệnh, Cao Nhiễm bê ghế nhỏ đến cuối giường, căng thẳng đến mức hai chân đều run lên, vừa mới miễn cưỡng áp chế lại, sợ lỡ làm việc nào đó của mình chọc đến vị Diêm Vương đáng yêu trên giường kia. Vương Giai đi rồi, Duy Bách vẫn luôn không yên tâm, không khí cũng vì vậy mà dồn nén lại. Cao Nhiễm không biết có phải do tác dụng tâm lý của mình không, cậu ta quả thật không cách nào hít thở được. Khó khăn lắm anh mới không miễn cưỡng được mà ngủ thiếp đi, Cao Nhiễm cảm thấy như được sống lại một lần nữa. Mẹ nó, thật đáng sợ mà, muốn khóc được không. Nhưng cũng không chỉ đơn giản là sợ, n ói chính xác hơn là một loại kính sợ nào đó từ trong người. Trừ ngày hôm đó suýt bị Duy Bách bóp chết, phần nhiều là tối hôm qua ở hiện trường lửa lớn. Tuy cậu ta khó mà lĩnh hội được, nhưng vẫn bị bộ dạng điên cuồng bảo vệ Vương Giai làm chấn động. Cậu ta không làm được như vậy, nên lại càng khâm phục anh hơn. Bên cạnh Vương Giai có người có vũ lực mạnh như vậy, còn thời thời khắc khắc cam tâm tình nguyện bảo vệ cô chu toàn. Cao Nhiễm không thể không thừa nhận, trừ tâm trí Duy Bách có chút không bình thường ra, mặt nào cậu ta cũng không bằng anh hết. Vậy nên những gì không phục đó, buồn bực và mâu thuẫn từ trước kia, đều tiêu tan hết. Người trên giường bệnh khẽ động một cái, Cao Nhiễm lập tức ngồi nghiêm chỉnh, chỉ còn thiếu đứng lên hỏi Duy Bách cần phục vụ gì không thôi. Hai bên thái dương Duy Bách đều là mồ hôi, tóc cũng ướt đẫm. Anh vừa mới tỉnh nên ánh mắt trống rỗng mờ mịt nhìn chằm chằm vào bức tường. Giống như khi thức dậy vào mỗi buổi sáng vậy, mà nằm mơ một giấc mơ như những mảnh vụn, rải rác mà lại sắc bén, không có gì có thể nhìn thấy rõ ràng được. Khi sắp tỉnh, anh lại mơ thấy quan tài nơi Giai Giai đang đóng phim, cùng hình ảnh cô đang mặc bộ hỷ phục đứng trong ngọn lửa cháy lớn kia. Hốc mắt Duy Bách nóng lên, đáy mắt cũng ửng hồng, ngón tay nắm chặt lấy ga giường đến nhăn rúm. Nỗi sợ hãi thiếu chút nữa ám ảnh anh, đến bây giờ vẫn cháy bỏng trong anh, sợ sẽ phải ly biệt cô. Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể không tách khỏi Giai Giai. Duy Bách chịu đựng cơn đau, lật người lại, sờ điện thoại dưới gối. Là đồ cô tặng anh, anh nắm chặt trong tay mới có thể miễn cưỡng yên tâm một chút. Cao Nhiễm thử thăm dò hỏi: “Cái đó… Anh? Anh muốn uống nước không?” Duy Bách vẫn nắm chặt điện thoại. Cao Nhiễm gãi gãi đầu, lại hỏi: “Còn không biết chừng nào chị Giai Giai mới quay lại. Nếu không em tìm vài bộ phim của chị ấy diễn cho anh xem được không?” Hai hàng lông mi của Duy Bách run rẩy, rốt cuộc cũng liếc mắt nhìn cậu một cái, không quá tình nguyện đưa điện thoại qua cho Cao Nhiễm. Nhận được sự đáp lại, trạng thái tinh thần Cao Nhiễm tốt lên không ít. Cậu ta tích cực giúp anh tải phần mềm xem phim, đăng nhập tài khoản hội viên của mình, tìm được bộ phim giúp Vương Giai giành được giải ảnh hậu bắt đầu phát. Lúc phim bắt đầu chiếu, Cao Nhiễm mơ hồ nghe thấy giọng nói rất nhỏ của Duy Bách. Giống như đang hỏi cậu, lại giống như tự hỏi mình: “Làm thế nào mới có thể không tách rời nhau…” Cao Nhiễm căn bản không nghĩ nhiều, thuận miệng đáp : “Không tách rời hả? Vậy chỉ có thể là kết hôn.” Cậu ta nhớ tới Duy Bách có thể không hiểu việc này, thế là chỉ vào màn hình máy: “Đúng lúc mở đầu phim chính là lễ cưới của cặp diễn viên phụ, anh xem xem.” Duy Bách cầm chiếc điện thoại yêu thích, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt anh. Một nam một nữ mặc lễ phục trắng, chiếc nhẫn sáng chói mắt, mục sư nói: bất kể sau này là nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, cả đời sẽ bên cạnh nhau. Con có nguyện ý gả hay không, có nguyện ý cưới hay không. Trong phòng bệnh đơn sơ này, Duy Bách đối diện với màn hình, tay nắm chặt điện thoại, trong con ngươi phủ lớp bụi phát ra thứ ánh sáng rực rỡ. Gần chạng vạng Vương Giai mới trở về bệnh viện. Cao Nhiễm như được đại xá, bàn giao cho cô ở cửa phòng bệnh. “Duy Bách thế nào rồi? Trạng thái có ổn không?” Vẻ mặt Cao Nhiễm phức tạp: “Có thể xem là tốt đi. Chỉ là sau khi xem phim xong, lại hỏi em một đống dụng cụ nhỏ lung tung. Em nào dám không đưa chứ, nhưng thật không nhìn ra anh ấy muốn làm gì.” Vương Giai cũng không tính hỏi nhiều với Cao Nhiễm, trực tiếp đi xem Duy Bách là được rồi. Sắc trời ngoài cửa sổ đã tối lại, phòng bệnh bật đèn nhẹ. Không tính là sáng, vừa đủ đem lại cho phòng bệnh lạnh tanh này thêm chút màu sắc dịu dàng và ấm áp. Vương Giai nhẹ nhàng bước vào, bất ngờ nhìn thấy Duy Bách đang dựa vào tường, ngồi trên giường cùng chăn bông dày cộp. Anh vẫn đang mặc quần áo bệnh nhân, áo sơ mi sọc trắng xanh sạch sẽ, có thể thấy rõ xương quai xanh mảnh khảnh, đường nét sườn mặt sắc bén mà xinh đẹp, đuôi tóc đen dán bên cổ. Cực kỳ ngoan ngoãn. Cô cố gắng không phát ra tiếng, nhẹ nhàng đi đến bên mép giường, kéo lọn tóc không nghe lời xuống. Duy Bách kinh ngạc và vui mừng ngước mắt lên, một đôi mắt lưu ly như làn sóng dao động bốn phía: “Giai Giai, Giai Giai…” Vương Giai nhìn anh: “Hử?” “Tôi có việc, em làm ơn đáp ứng.” Vương Giai khẽ cười, anh lại học được từ mới “Làm ơn” này sao. Cô kiên nhẫn nói: “Xoa đầu hay là cái gì khác? Hôn thì không được, phần của nửa tháng này đã dùng hết từ hôm qua rồi.” Duy Bách đỏ mặt lắc đầu: “Không phải, tôi muốn cầu xin emc…” Động tác của anh rất chậm, đưa cánh tay trái vẫn luôn nắm chặt lên, hơi trun rẩy đưa tới trước mặt Vương Giai, chậm rãi mở ra. Lòng bàn tay Duy Bách vì căng thẳng, tay cũng ra rất nhiều mồ hôi. Ở chính giữa lòng bàn tay đặt một vòng tròn bằng gỗ bóng loáng mịn màng, lại giống như kích thước của một chiếc nhẫn vậy. Vương Giai nhớ rõ cái này. Ngày hôm qua đưa Duy Bách đến bệnh viện, lúc cô giúp anh thay quần áo, phát hiện trong túi nhỏ bên người anh. Lúc đó vốn dĩ không sạch sẽ tinh xảo như vậy, không biết anh sưu tầm ở đâu một miếng gỗ nhỏ thô ráp như vậy làm gì. Nhưng cô cũng không ném đi, để lại đó cho anh. Bây giờ sao lại… Vương Giai ngơ ngẩn vài giây, bỗng nhiên nhớ ra Cao Nhiễm mới nói Duy Bách muốn dụng cụ. Là dùng dụng cụ để tự tay mài thứ này sao?! Anh mài cả một buổi chiều ư! Sợi dây thanh quản của cô như bị thắt chặt, Duy Bách không lưu loát lại mang theo một chút nghẹn ngào rất nhỏ: “Người khác có nhẫn Giai Giai, cũng phải có.” Vương Giai kinh ngạc nhìn chằm chằm anh. Ánh mắt anh chớp chớp mấy cái, dưới ánh đèn càng thêm mê hoặc lòng người: “Đeo nhẫn lên là có thể kết hôn rồi, Giai Giai có thể, có thể… gả cho tôi?” Anh chỉ có hai bàn tay trắng mà thôi. Khối gỗ nhỏ này là bảo vật duy nhất anh tự mình mài ra. Hết thảy tạp âm bên ngoài đều biến mất, căn phòng yên tĩnh. Vương Giai hoàn toàn ngây người. Qua một lúc lâu Duy Bách giơ tay đến phát run, Vương Giai mới tìm lại được giọng nói của chính mình. “… Đương nhiên không thể rồi!” Vẻ mặt tràn đầy mong mỏi của Duy Bách vỡ vụn, cánh tay từ từ buông xuống, khẽ cắn môi, sắc máu như thủy triều rút lui, quần áo bệnh nhân trên người càng thêm trống trải tịch mịch. Trong thời điểm gần tuyệt vọng, anh dừng lại, một lần nữa ngẩng đầu chờ đợi mở đôi mắt cún con trong veo chăm chú nhìn Vương Giai, dè dặt hỏi. “Vậy… ” “Đổi lại Giai Giai lấy tôi, được không?”
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD