Sau khi Nguyễn Quốc Luân rời khỏi, khiến Phạm Tú Oanh lại có chút cô đơn, khi nghĩ về những lời người đàn ông nói trước khi rời đi, cô dường như gượng nở một nụ cười khó giải thích được.
Sau khi gửi thêm một vài đơn đặt hàng bên ngoài, Nguyễn Quốc Luân đã liên lạc với Hoàng Kim Yến nói rằng anh chuẩn bị về nhà ăn tối.
Không nghĩ đến, tối nay Hoàng Kim Yến dường như lại có chuyện gì đó bận rộn, sau khi vội vàng chào hỏi Nguyễn Quốc Luân vài câu không đợi anh nói cùng nhau ăn cơm đã lập tức cúp máy.
Vừa đặt điện thoại xuống, quản lý lại gọi điện thoại tới, anh vừa mới bắt máy thì đã nghe truyền đến một tràng trách mắng: "Nguyễn Quốc Luân, hôm qua anh xin nghỉ, hôm nay anh lại trốn đi lười biếng nữa. anh nhìn xem anh mới gửi được bao nhiêu đơn hàng vậy? Nếu anh không muốn làm công việc này nữa thì cứ trực tiếp nói ra đi, cũng không ai muốn giữ lại anh đâu. Đừng lại tìm đến tôi làm ra loại chuyện phàn nàn trách móc gì nữa!"
Sau khi Nguyễn Quốc Luân vội vàng cười trừ nói vài câu đối phó thì lập tức đã bị người quản lý dứt khoát dập điện thoại.
Trong lòng cảm thấy có chút phiền muộn, nghĩ đến dù sao Hoàng Kim Yến cũng sẽ không về nhà ăn tối, người đàn ông hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục lái chiếc xe chạy bằng điện đi giao đồ ăn ngoài.
Đêm đó, Hoàng Kim Yến lại trở về rất muộn, cô dường như kiệt sức, sau khi tắm rửa xong thì cũng không nói vài lời với Nguyễn Quốc Luân mấy nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Nằm với Hoàng Kim Yến, Nguyễn Quốc Luân ngửi thấy mùi hương khác thường trên người phụ nữ của mình, ngày thường Hoàng Kim Yến cũng không có dùng nước hoa để tiết kiệm tiền, mặc dù cảm thấy có chút kỳ quái nhưng anh cũng không quan tâm đến điều đó lắm.
Môi trường làm việc của Hoàng Kim Yến thường là phụ nữ chiếm phần lớn, có lúc việc mua nước hoa để thể hiện mình chút cũng là điều rất bình thường.
Hôm nay, Nguyễn Quốc Luân đã đi làm từ rất sớm, hôm qua anh đã bị quản lý huấn luyện cho một trận, để thành tích trong công việc của mình không đến nỗi quá khó nhìn, chỉ còn cách là buổi sáng anh cố gắng dậy sớm hơn chút tranh thủ thời gian giao được nhiều đơn hàng hơn.
Buổi chiều dù sao anh cũng phải đi cùng Phạm Tú Oanh bàn chuyện công việc, cũng không biết làm chậm trễ mất bao nhiêu thời gian nữa.
Đến gần bữa trưa, Nguyễn Quốc Luân đến nhà Phạm Tú Oanh.
Hôm nay, người phụ nữ này đã bình thường hơn rất nhiều, trên người mặc quần áo sang trọng và thanh thoát toát lên hình ảnh của người phụ nữ giỏi giang, so với hình ảnh người phụ nữ u ám ngày hôm qua dường như là hai người khác.
"Đây là kế hoạch của tôi, bà chủ, cô xem chút đi."
Nguyễn Quốc Luân đưa ra một bản kế hoạch viết bằng tay của mình.
"Ừm, mấy bộ quần áo mới này tôi mua cho anh, anh thử thay xem có vừa vặn hay không."
Phạm Tú Oanh nhận lấy bản kế hoạch đồng thời chỉ vào túi quần áo đặt ở một bên.
Nguyễn Quốc Luân nghiêng mắt liếc nhìn người phụ nữ này chút, mặc dù anh không biết tại sao cô lại bảo mình thử quần áo một lần nữa, nhưng anh cũng không suy nghĩ nhiều, cầm quần áo bước vào phòng thử đồ và bắt đầu thay đồ. Sau khi cởi áo khoác, người phụ nữ đột nhiên đẩy cánh cửa ra.
Phạm Tú Oanh đứng ở bên ngoài cửa, đôi mắt đẹp quét nhìn thân thể cường tráng của Nguyễn Quốc Luân một lượt, nhếch miệng cười nói: "Chậc chậc chậc, không ngờ đến anh lại có chút cơ bắp cơ đó."
"Bà chủ, cô có thể tôn trọng quyền riêng tư của người khác chút được không?"
Nguyễn Quốc Luân chỉ là nhất thời có chút ngây, cũng không hề hoảng sợ, tiếp tục bình tĩnh cởi quần áo của mình ra mặc quần áo mới vào.
"Anh là đàn ông thì sợ cái gì cơ chứ? Lẽ nào còn sợ tôi ăn anh hay sao?"
Phạm Tú Oanh buồn cười nhìn Nguyễn Quốc Luân.
"Tôi mới không sợ đó, tôi chỉ là có chút tò mò mà thôi. Cô đột nhiên mở cửa ra như vậy có phải là muốn ngắm cơ bắp của tôi đúng không?"
Nguyễn Quốc Luân nghiêng đầu hỏi, lại bị người phụ nữ này châm chọc một lần nữa nên trong lòng anh cảm thấy có chút khó chịu không can tâm.
"Tôi muốn xác nhận xem anh có bất kỳ khuyết điểm nào trên cơ thể của mình hay không. Lỡ như anh muốn làm tình với con chó cái đó, cô ta lại không thích cơ thể của anh, vậy thì tôi xem như đã lãng phí thời gian của mình mất rồi."
Phạm Tú Oanh đỏ bừng mặt mũi vội vàng giải thích.
"Hehe, vậy bà chủ bà có muốn thử chút hay không?"
Khóe miệng Nguyễn Quốc Luân khẽ cong lên, anh bước tới phía trước gần như dán chặt vào người Phạm Tú Oanh.
"Tôi…”
Nhìn thấy người đàn ông này chủ động như vậy, ánh mắt Phạm Tú Oanh có chút bối rối, nhất là khi cô cảm nhận được hơi thở nóng rực của người đàn ông này phả vào mặt mình, hai má cô càng thêm hồng rực.
Nguyễn Quốc Luân hơi cúi người xuống, nhìn môi anh mấp máy có vẻ như anh muốn hôn lên khuôn mặt người phụ nữ này vậy.
Phạm Tú Oanh có chút không biết phải làm như thế nào, muốn từ chối nhưng dường như lại muốn thử hương vị của người đàn ông đẹp trai này, lưỡng lự nửa ngày cô liền nhắm chặt mắt lại.
Nhưng bất ngờ, giọng nói của người đàn ông nhẹ nhàng vang lên bên tai cô.
"Bà chủ, đừng suy nghĩ quá nhiều, ngay từ đầu tôi đã nói rồi… Tôi không bán mình!"
Nghe thấy những lời nói này, Phạm Tú Oanh trợn to hai mắt mình, trong ánh mắt chứa đầy vẻ phẫn nộ, cô vừa muốn mở miệng mắng anh, nhưng lại nghe thấy tiếng gõ cửa phòng.
Vẻ mặt của Phạm Tú Oanh có chút khó hiểu, cô nghĩ lại giờ này còn ai đến nhà cô nữa vậy.
Sau khi nhìn chằm chằm vào Nguyễn Quốc Luân một cách giận dữ, cô bước đến cửa phòng.
Nguyễn Quốc Luân không biết làm gì khác chỉ đành nhún vai, người phụ nữ này làm boss của anh, thỉnh thoảng trêu đùa cũng cảm thấy rất vui vẻ, bằng không cô ấy thật sự cho rằng mình có thể làm gì tùy thích thì làm chỉ cần cho anh tiền là xong sao?
Phạm Tú Oanh dán mắt nhìn qua mắt mèo ở cánh cửa phòng dò xét tình hình bên ngoài, đột nhiên ánh mắt hân hoan muốn mở cửa phòng.
Ngay khi cô đặt tay lên nắm cửa, cô đột ngột dừng lại, hoảng sợ nhìn Nguyễn Quốc Luân ở trong phòng, sau đó, sắc mặt cô đột nhiên biến sắc trở nên rất nhợt nhạt.
Nguyễn Quốc Luân cau mày, những thay đổi trên khuôn mặt người phụ nữ này có khoa trương quá không vậy? Rốt cuộc bên ngoài là ai mà khiến cô ấy có phản ứng như vậy chứ?
Phạm Tú Oanh vội vội vàng vàng chạy tới bên cạnh Nguyễn Quốc Luân thấp giọng nói: "Làm sao bây giờ? Duy Minh đã trở lại rồi, chồng tôi quay về rồi!"
"Quay về thì quay về chứ? Có gì mà làm sao bây giờ chứ?"
Nguyễn Quốc Luân cảm thấy kỳ lạ hỏi cô.
"Không phải như vậy! Anh đang ở nhà của tôi! Anh ấy rất lâu rồi mới trở về, bây giờ nhìn thấy anh ở nhà tôi thì phải làm sao đây?"
Phạm Tú Oanh lo lắng giải thích, nhưng lại có tiếng gõ cửa phía bên ngoài, tiếng gọi cửa có chút nóng nảy của một người đàn ông.
"Chuyện này dễ xử lý thôi, cô cứ đi mở cửa đi! Bằng không anh ta rời đi rồi mới phiền phức!"
Nguyễn Quốc Luân nhún vai, anh ta thấy anh đã thay đồng phục nhân viên giao hàng rồi, cũng không lo lắng mà đi thẳng vào trong nhà bếp.
Phạm Tú Oanh cũng không biết Nguyễn Quốc Luân định làm gì, sau khi lại nghe thấy tiếng đập cửa gọi thì cô vội vàng chạy ra mở cửa.
"Duy Minh, anh đã về nhà rồi sao?"
Vừa mở cửa, người phụ nữ có chút hào hứng hỏi.
Người đàn ông liếc nhìn Phạm Tú Oanh, sau đó cau mày bước vào nhà.
Nguyễn Quốc Luân đang ở trong bếp nghe thấy có tiếng người bước vào, cố ý gây ra tiếng động rồi bước ra ngoài, liếc mắt nhìn chồng của Phạm Tú Oanh một cái.
Người đàn ông này mặc vest và đi giày da, thoạt nhìn tất cả có lẽ đều là hàng hiệu, nhưng anh ta ăn mặc tùy ý hơn rất nhiều, cũng không cẩn trọng như Nguyễn Quốc Luân.
Diện mạo vừa nhìn cũng không có gì quá đẹp trai, chỉ là đôi mắt anh ta đặc biệt sâu thẳm, gò má có chút cương nghị khiến cho người khác cảm giác uy quyền, uy phong lẫm liệt. Anh ta chắc cũng khoảng ba mươi tuổi, mỗi cử chỉ hành động anh ta làm đều toát lên là một người đàn ông vô cùng thành đạt.
Nhìn thấy Nguyễn Quốc Luân bước ra từ phòng nhà bếp, người đàn ông hơi cau mày và nhìn chằm chằm vào anh một cách cảnh giác, chỉ sau khi nhận ra bộ đồng phục người giao đồ ăn tiện ích của Nguyễn Quốc Luân, trong lòng anh ta mới thả lỏng một chút.
"Bà chủ, tôi đã kiểm tra bếp điện nhiệt của cô, hết điện rồi thì thay một cái pin khác là được. Không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép rời đi trước, chúc cô có một bữa ăn vui vẻ, nếu không phiền cô có thể đánh giá năm sao cho tôi!"
Đây chính là cách ăn nói của dân giao đồ ăn ngoài như anh, bây giờ chiêu trò anh chàng bán đồ ăn ngoài của anh được mang ra sử dụng, chuyện này cũng không phải là ngày một ngày hai, Nguyễn Quốc Luân thuận tiện lại xuất hiện với vai trò là một người thợ sửa chữa.