Nhược Kỳ bị Triết Trạch làm cho hứng tình hết cỡ, cái lỗ nhỏ hư hỏng của cô bắt đầu tiết ra nước . Cô có cảm giác như quần lót của mình đã đẫm nước và nhớp nháp lắm rồi. Cô muốn được Triết Trạch đối xử thô bạo, được Triết Trạch chửi mắng và đẩy cái thứ to lớn của anh ta vào bên trong cơ thể cô, đâm cô đến khi cô không thể nào hô hấp nổi. Nhưng Triết Trạch thì không dễ chơi như thế. Anh đẩy ngón chân lút vào một chút, nhìn cô giật nảy, ánh mắt mê loạn và miệng há hốc, thì rút ra. Nhược Kỳ không nghĩ Triết Trạch sẽ dừng lại đột ngột như vậy, thân thể cô đòi hỏi nhiều hơn.
-"Tự chơi đi!"
Triết Trạch mặc dù có một chút không tình nguyện nhưng vẫn xoay lưng đi, quyết tâm bỏ mặc Nhược Kỳ sau khi vừa đốt lên ngọn lửa trong cơ thể cô. Một phần nào đó trong anh muốn trả đũa cô vụ cô nói năng lãnh đạm lạnh lùng xa cạch với anh, một phần là cơn điên khi anh thấy cô trên giường cùng đủ mọi loại điếm trên trái đất.
Được rồi, vài thằng điếm rẻ tiền, không đến mức đủ loại trên trái đất.
Dù sao thì Triết Trạch vẫn tức giận. Anh đóng sầm cánh cửa lại, mặc kệ thứ cương cứng bên dưới quần của mình. Nhược Kỳ luôn luôn ảnh hưởng đến anh mà. Triết Trạch nhìn quanh quất, muốn tìm một ai đó, 'hàng sạch' thì càng tốt, anh không thể để 'nó' cứ cương như vậy mà đi lung tung được.
-"Này cậu em, muốn làm tí không?"
Triết Trạch xoay người, một ả nạ dòng đang tóm lấy anh, và cạ khuôn ngực bơm đầy vào lưng anh. Triết Trạch luôn luôn ghê tởm những ả dong chi tục phấn kinh tởm này nhưng anh cần một chỗ để xử lí.
-"Con điếm, bỏ tay ra! Bao nhiêu?"
Triết Trạch hỏi cụt lủn. Ả điếm cũng không lấy gì làm kinh ngạc, xòe bàn tay với những móng tay dài ngoằng sơn đỏ ra: -"Năm chục, tàu nhanh."
-"-Cởi quần ra!"
-"Luôn đây sao? Chú em cũng máu quá nhỉ!"
Nhưng Triết Trạch chưa kịp làm gì thì thấy ả nạ dòng thét lên một tiếng rồi ngã xuống. Nhược Kỳ đứng phía sau, họng súng bạc gắn giảm thanh vẫn còn bốc khói.
-"Bắp đùi, không chết được."
Triết Trạch đè Nhược Kỳ xuống sàn, nhấp từng nhịp mạnh bạo, anh đem cả ngón tay đút vào cái lỗ phía sau của cô, nghe tiếng nước lép nhép hòa với tiếng rên của cô khiến anh hưng phấn phát điên. Triết Trạch nút mạnh lưỡi Nhược Kỳ rồi cắn lên những hình xăm vằn vện trên người cô.
-"Xăm tên tôi đi!"
-"-Hm...hnn....cái..cái gì?"
Nhược Kỳ may mắn vẫn còn đủ tỉnh táo để nghe Triết Trạch nói.
Triết Trạch nhắc lại một lần đề nghị của mình, bế thốc Nhược Kỳ, đè lên tường và tiếp tục ra vào. Dịch lỏng từ chỗ hai người giao hợp chảy xuống ướt cả một mảng tường. Nhược Kỳ nặng nhọc thở dốc, miệng há ra và đầu lưỡi nhanh chóng bị Triết Trạch cắn lấy.
Trước lúc ngất đi Nhược Kỳ vẫn nghe được giọng Triết Trạch.
-"Anh lớn tuổi hơn em, đừng có xưng hộ lạnh lùng kiểu đó nữa."
Sáng hôm đó, Triết Trạch lại làm tình với Nhược Kỳ.
Anh thô bạo xô cô nằm úp trên bàn bi-a, dùng cây gậy ngoáy vào cái lỗ của cô. Đau, nhưng thống khoái. Nhược Kỳ rên rỉ như một con điếm, là Triết Trạch nói vậy, như mọi lần. Lúc làm tình, anh có thể chửi mắng cô bằng bất cứ từ ngữ nào thô tục nhất, như vậy Nhược Kỳ càng dễ đạt cực khoái. Đôi khi anh thay thế những vết sẹo đã có từ lâu trên người cô bằng những dấu tích mới của mình. Anh điên cuồng thúc vào trong cô, gọi cô là con chó hứng tình. Nhược Kỳ rên rỉ gọi tên Triết Trạch, khẳng định những gì anh nói là đúng, rằng cô cần được đối xử mạnh bạo để đạt được cực khoái. Triết Trạch nút lên làn da của Nhược Kỳ, liếm lên những vết sẹo lồi, liếm qua cả những hình xăm, và đôi khi là nhay cắn như muốn giật đứt đầu vú của cô.
-"Nhược Kỳ, không ai phù hợp với em hơn anh."
Triết Trạch sau khi bắn rất nhiều tinh dịch vào cơ thể Nhược Kỳ, đã vuốt ve đầu vú rớm máu của cô và nói như vậy. Nhược Kỳ chỉ im lặng xoay người, cắn vào môi dưới của anh, hai người đùa giỡn trong khoang miệng nhau một lúc lâu. Khi rời ra, Triết Trạch thoáng thấy khóe môi hơi nhếch của Nhược Kỳ.
-"Đệch mẹ nó, thật tiếc là cưng nói đúng, thằng điếm con!"
-"Em biết khi em gọi anh như vậy anh sẽ lại hứng lên mà sếp."
Triết Trạch xấu xa cười và cắn vào vai Nhược Kỳ. Cô nhanh chóng đẩy anh ra.
-"Tối nay còn có việc, giữ sức đi."
Triết Trạch không nói gì, nghe lời buông cô ra. Anh bế cô đến bên sofa lớn, từ tốn mặc lại quần cho cô rồi quỳ một chân xuống, nâng bàn chân Nhược Kỳ đặt lên đầu gối mình, cẩn thận đi tất, đi bốt và buộc dây. Nhược Kỳ ngửa đầu ra phía sau, thỉnh thoảng đưa tay xoa đầu Triết Trạch. Triết Trạch tôn sùng Nhược Kỳ, theo một cách nào đó đặc biệt. Có chăng anh đã sung bái cô từ ngày thấy cô trong cái áo sơ mi trắng rộng thùng thình, chiếc quần da bó, đôi bốt đen cao cổ đính đầy xích và đi ngược gió. Triết Trạch không biết được, thật khó xác định tình cảm anh dành cho Nhược Kỳ là gì.
Triết Trạch chỉ biết, nếu bây giờ không còn được ở bên Nhược Kỳ và phục tùng cô như bây giờ nữa, anh chắc chắn sẽ chết.
Buổi tối rất đẹp trời, thời tiết rất thuận lợi cho đám thú dữ đi săn lùng con mồi. Đoàn tàu 14 toa đang vận chuyển thuốc nổ đang trên hành trình đến bến cảng phía đông, lần vận chuyển này rất nguy hiểm nên quân đội đã cử ra ba binh đoàn trấn giữ hết 14 toa, đêm cũng không thể ngủ.
Lãng Nghệ không biết từ đâu đã biết trước điều này, liền bày trí để Chí Quân, Giai Thạch và Triết Trạch lên một chiếc xe Jeep quân dụng mới toanh.
Triết Trạch khi nhìn thấy chiếc xe thì có chút sửng sốt liếc Lãng Nghệ, không ngờ hắn còn có thể làm đến thế này. Lãng Nghệ không bao giờ thất bại trong việc nắm bắt ánh mắt của Triết Trạch, chỉ nở nụ cười với anh kiểu 'đây chỉ là thường thôi, thiên tài như anh còn có thể làm nhiều hơn nữa cơ'.
Triết Trạch lái xe rất giỏi, không ngoa khi anh 'được' tất cả anh em từ cấp trung học gọi là 'quái xế đường đua' hay Ghost Rider. Lần này Triết Trạch cầm lái.
10 giờ tối.
Đoàn tàu đi qua khu rừng và một thị trấn nhỏ. Chiếc xe Jeep màu đen vẫn theo sát toa tàu cuối cùng mà không để quân đội bên trong phát hiện.
10 giờ 50 tối.
Đoàn tàu dừng lại nạp nhiên liệu.
Giai Thạch nhanh nhẹn thay giày đế ma sát, mặc áo chống đạn và thoắt một cái nhảy lên nóc xe, nằm ẹp xuống bất động. Giai Thạch là bậc thầy trong mấy việc lén lút và ẩn núp như thế này. Anh ta có thể xuất hiện đột ngột khi xung quanh bạn đang cực kì im ắng và hù bạn một cái đến nỗi bạn có thể đứng tim chết ngay được. Hoặc rằng là bạn đang ở trong một căn phòng kín hoàn toàn trắng tinh và không có một thứ đồ vật nào, mà bạn vẫn không phát hiện ra Giai Thạch đang có mặt trong căn phòng đó cùng bạn.
Giai Thạch – biệt danh 'Shadow'. Bóng ma ẩn nấp.
10 giờ 15 tối. Đoàn tàu tiếp tục cuộc hành trình vận chuyển.
Triết Trạch biết làm loại việc này không thể hấp tấp nên vẫn bảo trì khoảng cách an toàn, đồng thời nói qua bộ đàm chắn sóng nối với một cái máy mini trong tai Giai Thạch những việc cần làm. Xong xuôi, anh bấm đồng hồ, nhìn liếc qua Khang Thiệu đã chuẩn bị sẵn sàng, đang phấn khích đến đứng ngồi không yên và cứ trợn lớn đôi mắt vốn đã to và khoe hàm răng vốn đã nhiều của cậu ta. Trên tay cậu ta cầm một khẩu súng điện và rất nhiều mê hương. Vì bên trong toa tàu toàn là thuốc nổ nên không thể dùng chung máy được, Triết Trạch thấy tiếc về điều đó vì nghe nói Lãng Nghệ là thiên tài chơi súng.
11 giờ đêm.
Đoàn tàu chạy qua cây cầu lớn.
Giai Thạch bắt đầu đốt mê hương và để lên những toa cửa thông gió trên nóc toa tàu.
Chí Quân nhảy từ xe Jeep, hạ cánh an toàn xuống toa cuối đoàn tàu. Triết Trạch gật gù, chân anh ta dài quả thực là rất được việc. Chí Quân không mất nhiều sức để lên nóc toa tàu với Giai Thạch.
Triết Trạch vẫn bám theo phía sau. Nhiên liệu ở toa đầu tiên, Chí Quân có nhiệm vụ phải xuống đó, đánh bất tỉnh người lái tàu, rút nguyên liệu và gỗ để tàu dừng lại, sau đó mọi chuyện sẽ thật dễ dàng.
Chí Quân nhanh nhẹn chạy qua từng nóc toa một, Triết Trạch chỉ thấy anh ta đu mình một cái, đã mất hút sau cửa sổ toa lái tàu. Giai Thạch nhìn ngó xung quanh, tiếp tục chạy qua từng toa một để kiểm tra. Triết Trạch nhìn thấy nụ cười tự mãn của cậu ta thì biết mê hương đã có tác dụng. Andrenaline trong máu anh chạy rần rật. Tiếng bíp bíp từ bộ đàm không sóng vang lên, Triết Trạch biết gọi giờ này đích thị là cô chứ không ai khác. Và quả như anh dự đoán, Nhược Kỳ gọi hỏi về tình hình. Triết Trạch nhìn thấy Khang Thiệu giơ ngón cái ra từng cửa sổ toa tàu, gỗ và nguyên liệu cứ bay tứ tung từ cửa sổ toa thứ nhất ra thì trả lời rằng tất cả đều ổn. Nhược Kỳ nói 'làm tốt lắm' rồi dập máy. Triết Trạch đột nhiên cảm thấy bực mình vì câu nói cụt lủn của cô. Anh biết hiện tại đang làm nhiệm vụ nhưng vẫn không quen với kiểu nói ấy.
Thôi đĩ mẹ, bỏ đi vậy.
Từng tá thuốc nổ được Giai Thạch dùng cần câu chuyên dụng thả xuống thùng xe Jeep đã được Triết Trạch mở sẵn. Anh lục soát tất cả các toa tàu, hiện tại thì tàu đã dừng hẳn, Giai Thạch đang trêu đùa người điều khiển ga tàu qua bộ đàm một chút, sau đó cười hềnh hệch nhảy ra khỏi cửa sổ và lao lên ghế phó lái bên cạnh Triết Trạch như một con tinh tinh. Giai Thạch xong việc chuyển hàng của cậu ta rồi cũng từ nóc xe tụt xuống, Triết Trạch đợi hai người yên ổn mới khởi động máy và lao về phía cảng tây. Trong vòng chưa đầy ba tiếng tất cả đã xong xuôi. Triết Trạch nhét nốt đống thuốc nổ cuối cùng đằng sau những tấm bạt nhựa to lớn cáu bẩn, một nơi ngụy trang rất tốt, và quan trọng là không ai còn bén mảng đễn chỗ bị bỏ hoang này nữa. Giai Thạch vươn vai ngáp, lôi điện thoại ra lướt web. Anh ta 'À há!' một tiếng rồi chìa điện thoại cho Triết Trạch và Chí Quân xem:
-"Chúng ta lên báo rồi, 'Đạo tặc chặn tàu đánh cắp tài sản', tài sản cái đéo gì chứ, một lũ dị hợm thích làm trò!"
Triết Trạch cười khẩy, khởi động xe chạy về căn cứ. Nhiệm vụ đầu tiên hoàn thành gần như không tốn chút sức lực nào, đương nhiên với một thằng trâu như Triết Trạch thì quả thực dễ như ăn bánh. Trên đường về Triết Trạch đã mong đợi một lời khen thưởng đặc biệt dành anh nhưng quả thực mơ lúc nào cũng ngược với thực tế, Nhược Kỳ coi anh như anh em bình thường đạt được công trạng, dúi cho anh ít tiền và nói đi chơi đi, chơi gái hạng sang ấy.
-"Nhược Kỳ? Cái đéo gì đây??"
Triết Trạch điên tiết đẩy cửa vào phòng Nhược Kỳ. Căn phòng tràn ngập mùi khói thuốc Cherry Blossom dành cho phụ nữ, mùi rượu mạnh và mùi nước hoa rẻ tiền. Anh cảm thấy những cái mùi này trộn với nhau quả là tổ hợp của hàng chục thứ mùi buồn nôn trộn lại.
Nhược Kỳ nằm trên giường, xung quanh là trai bao hoặc 'hàng sạch', Triết Trạch không cần biết, chỉ biết là Nhược Kỳ đang nằm ngả ngớn và hạng đĩ rẻ tiền đang ve vuốt cơ thể cô, vuốt ve cơ thể trắng trẻo được phủ bởi những vết sẹo và hình xăm mà anh phát cuồng vì nó ấy. Nhược Kỳ mở hé đôi mắt lim dim vì phê, hoặc vì khói thuốc trong phòng quá dày đặc, cất giọng lười biếng.
-"Triết Trạch, cậu đã có công của mình rồi còn gì, mau đi chơi đi bé con à!"
-"Công cái đĩ mẹ con mẹ nhà em!"
Triết Trạch điên lên, cậu gần như cuồng nộ và không khí xung quanh anh thoáng chút đóng băng.
-"Những người xung quanh cô ấy mau cút đi trước khi muốn đạn găm nát sọ!"
Những tên trai bao mặc dù không muốn nhưng nhìn vẻ mặt thâm trầm của Triết Trạch cũng không dám nán lại lâu. Nhanh chóng có quần áo hoặc trần truồng cũng nhanh chóng chạy vội đi như chỉ cần một giây ở lại thôi Triết Trạch cũng có thể găm 3, 4, có khi là năm viên kẹo đồng vào đầu mình.
-"Triết Trạch, làm vậy trước mặt thủ lĩnh là hư đốn!"
Nhược Kỳ chống một bên tay đỡ đầu, khóe miệng cô giương lên vừa giễu cợt lại vừa thích thú, đôi mắt kẻ đen đang lim dim nửa nhắm nửa mở, nhìn cô áo sơ mi trắng rộng thùng thình phanh cúc, quần da bó nằm trên giường ga đen thực sự quyến rũ đến mức muốn ngạt thở. Triết Trạch không bao giờ có thể kiềm mình trước cô, anh đã nói rồi, không bao giờ. Nhược Kỳ là thuốc độc, là thứ độc dược ngọt ngào chết người nhưng Triết Trạch không quan tâm. Hiện tại anh chỉ muốn đem người kia xé nát hoặc đè nghiến cô vào tường rồi làm cô đến khi cô van xin anh hãy xé nát cô đi.
"-Con điếm nào đã rên rỉ bên dưới tôi cầu mong tôi chơi cái lỗ nhỏ của người đó thật thô bạo nhỉ Nhược Kỳ ? Cô có biết người đó không? Triết Trạch vừa cười vừa tiến đến gần chân giường nơi Nhược Kỳ nằm. Ánh mắt anh ngày càng thâm trầm.
'Cách'
-"Tiến thêm nữa tôi bắn nát óc cậu!"
Nhược Kỳ vẫn trong trạng thái nằm ngả ngớn, khóe miệng giương lên, cây silver shortgun nòng dài yêu thích của cô chĩa thẳng vào mặt Triết Trạch. Chính giữa mặt. Triết Trạch khựng lại trong một vài giây, một vài giây tiếp theo, anh cũng mỉm cười và cúi xuống.
-"Bắn đi!"
-"Cái đéo gì...? Nhược Kỳ sửng sốt nhìn Triết Trạch hai tay đút túi quần và thắt lưng gập xuống, trán đối diện với họng súng của cô. Không, không phải đối diện, mà sát rạt vào họng súng bạc lạnh lẽo. Anh ta bị điên. Nhược Kỳ đã nghĩ như vậy trước khi buông lỏng tay, rê họng súng từ trán xuống cái mũi cao thẳng, rồi nhân trung, và xuống đến môi Triết Trạch.
-"Cậu nghĩ tôi không dám bắn cậu sao hả thằng khốn?"
-"Vì tôi là người phù hợp với em, cho nên sẽ không đâu!"
Triết Trạch cong mắt cười, mỗi lúc thế này nhìn anh rất dễ thương, Nhược Kỳ nhủ thầm. Nhưng ngay sau đó, bàn chân Triết Trạch đã đặt lên đũng quần Nhược Kỳ.
-"Vả lại, bắn tôi rồi, ai chơi cho cái lỗ của cưng sướng đây hả thủ lĩnh!?"
Anh lướt bàn chân qua đũng quần của Nhược Kỳ, thì thầm những lời tục tĩu mà cô thích, dùng tốc độc nhanh nhất cởi giày và đút ngón cái vào cái lỗ của Nhược Kỳ sau lớp quần da bó. Xoáy tròn ngón chân quanh nó và nghe Nhược Kỳ bật ra tiếng rên không thể kiểm soát.
Ha, cô ta thích nó. Triết Trạch thầm nghĩ.
-"Thế nào hả thủ lĩnh? Súng của cô đâu?"
Triết Trạch vừa xoay bàn chân, vừa xấu xa nói. Nhược Kỳ quằn quại bên dưới, thở cũng không thở nổi và hoàn toàn quên đi ý định bắn Triết Trạch. Hoặc, cái ý định đó, từ đầu đã không tồn tại rồi.
-"Đút...đút nó vào đi!"
Nhược Kỳ bị Triết Trạch làm cho hứng tình hết cỡ, cái lỗ nhỏ hư hỏng của cô bắt đầu tiết ra nước . Cô có cảm giác như quần lót của mình đã đẫm nước và nhớp nháp lắm rồi. Cô muốn được Triết Trạch đối xử thô bạo, được Triết Trạch chửi mắng và đẩy cái thứ to lớn của anh ta vào bên trong cơ thể cô, đâm cô đến khi cô không thể nào hô hấp nổi. Nhưng Triết Trạch thì không dễ chơi như thế. Anh đẩy ngón chân lút vào một chút, nhìn cô giật nảy, ánh mắt mê loạn và miệng há hốc, thì rút ra. Nhược Kỳ không nghĩ Triết Trạch sẽ dừng lại đột ngột như vậy, thân thể cô đòi hỏi nhiều hơn.
-"Tự chơi đi!"
Triết Trạch mặc dù có một chút không tình nguyện nhưng vẫn xoay lưng đi, quyết tâm bỏ mặc Nhược Kỳ sau khi vừa đốt lên ngọn lửa trong cơ thể cô. Một phần nào đó trong anh muốn trả đũa cô vụ cô nói năng lãnh đạm lạnh lùng xa cạch với anh, một phần là cơn điên khi anh thấy cô trên giường cùng đủ mọi loại điếm trên trái đất.
Được rồi, vài thằng điếm rẻ tiền, không đến mức đủ loại trên trái đất.
Dù sao thì Triết Trạch vẫn tức giận. Anh đóng sầm cánh cửa lại, mặc kệ thứ cương cứng bên dưới quần của mình. Nhược Kỳ luôn luôn ảnh hưởng đến anh mà. Triết Trạch nhìn quanh quất, muốn tìm một ai đó, 'hàng sạch' thì càng tốt, anh không thể để 'nó' cứ cương như vậy mà đi lung tung được.
-"Này cậu em, muốn làm tí không?"
Triết Trạch xoay người, một ả nạ dòng đang tóm lấy anh, và cạ khuôn ngực bơm đầy vào lưng anh. Triết Trạch luôn luôn ghê tởm những ả dong chi tục phấn kinh tởm này nhưng anh cần một chỗ để xử lí.
-"Con điếm, bỏ tay ra! Bao nhiêu?"
Triết Trạch hỏi cụt lủn. Ả điếm cũng không lấy gì làm kinh ngạc, xòe bàn tay với những móng tay dài ngoằng sơn đỏ ra: -"Năm chục, tàu nhanh."
-"-Cởi quần ra!"
-"Luôn đây sao? Chú em cũng máu quá nhỉ!"
Nhưng Triết Trạch chưa kịp làm gì thì thấy ả nạ dòng thét lên một tiếng rồi ngã xuống. Nhược Kỳ đứng phía sau, họng súng bạc gắn giảm thanh vẫn còn bốc khói.
-"Bắp đùi, không chết được."
Triết Trạch đè Nhược Kỳ xuống sàn, nhấp từng nhịp mạnh bạo, anh đem cả ngón tay đút vào cái lỗ phía sau của cô, nghe tiếng nước lép nhép hòa với tiếng rên của cô khiến anh hưng phấn phát điên. Triết Trạch nút mạnh lưỡi Nhược Kỳ rồi cắn lên những hình xăm vằn vện trên người cô.
-"Xăm tên tôi đi!"
-"-Hm...hnn....cái..cái gì?"
Nhược Kỳ may mắn vẫn còn đủ tỉnh táo để nghe Triết Trạch nói.
Triết Trạch nhắc lại một lần đề nghị của mình, bế thốc Nhược Kỳ, đè lên tường và tiếp tục ra vào. Dịch lỏng từ chỗ hai người giao hợp chảy xuống ướt cả một mảng tường. Nhược Kỳ nặng nhọc thở dốc, miệng há ra và đầu lưỡi nhanh chóng bị Triết Trạch cắn lấy.
Trước lúc ngất đi Nhược Kỳ vẫn nghe được giọng Triết Trạch.
-"Anh lớn tuổi hơn em, đừng có xưng hộ lạnh lùng kiểu đó nữa."
…………………..
Chap 5
Xong xuôi là lúc trời hửng sáng, Triết Trạch cắn ngập răng vào vai Nhược Kỳ để cô rên rỉ tên anh còn mình thì ép sát cô, vách tràng nóng ấm co giãn khiến anh không nhịn nổi bắn thật nhiều vào cái lỗ của cô, như mọi lần, cô đều không kiềm chế được quá 3 tiếng. Triết Trạch cảm thấy có chút nhục nhã mà không biết thời gian cương cứng của mình khiến cô gái nào cũng phải khóc thét vì hổ thẹn. Triết Trạch bế Nhược Kỳ lên giường, lau người cho cô và để cô ngủ. Anh bước ra ngoài, thấy club đã đóng cửa, còn lác đác vài người bên ngoài, đều là anh em trong băng, ngoài ra còn có Lãng Nghệ. Triết Trạch bước đến chỗ Lãng Nghệ đang ngồi. Hắn ngẩng lên nhìn Triết Trạch, trong ngực còn đang ôm Ngư Hạo đang ngủ gục vì say xỉn, xung quanh đầy cần sa, cocain và rượu mạnh. Triết Trạch định mở miệng chào hắn một câu nhưng bỗng lông mày anh nhíu chặt. Tay Lãng Nghệ đang ở trong quần của Ngư Hạo, nhìn qua cũng biết hai ngón tay dài ngoằng bất thường của hắn đang vùi sâu trong cái lỗ nhỏ của Ngư Hạo và chơi nó. Bằng ngón tay. Trong khi Ngư Hạo đang gần như bất tỉnh vì say xỉn. Nhược Kỳ nói đúng, tên Lãng Nghệ này không bình thường về vấn đề tình dục cho lắm.
-"Hey Triết Trạch. Đêm qua thế nào?"
Lãng Nghệ nhìn thấy Triết Trạch, nở nụ cười và mở miệng chào hỏi. Triết Trạch quyết định không quan tâm nữa, dù gì Nhược Kỳ cũng không bình thường về phương diện tình dục cho lắm, và ngay cả anh, cũng vậy.
-"Tuyệt, còn anh?"
-"Bé ngựa con nhỏ nhỏ này lúc đầu chống cự nhưng sau đó bị cái này của anh thuyết phục. Đêm qua rất tuyệt đấy."
Lãng Nghệ cười bỉ ổi, lần đầu tiên Triết Trạch thấy hắn ta lộ ra bộ mặt này, và chỉ vào đũng quần của mình. Triết Trạch nghĩ mình không nên ở lại lâu vì Ngư Hạo đã bắt đầu rên rỉ tỉnh lại rồi cho nên anh tạm biệt Lãng Nghệ và đi ra ngoài.
Triết Trạch không nhớ hôm nay anh có một buổi thu âm và đến công ty muộn. Không thể trách Triết Trạch được vì sau khi trải qua một đêm tuyệt vời, đến công ty đúng giờ là điều vô cùng khó khăn. Giám đốc từ đâu xuất hiện và chặn cửa Triết Trạch, sau đó là màn mắng chửi như vỡ đê.
Triết Trạch lẩm bẩm chửi rủa trong miệng và nghĩ mình có nên biến mẹ khỏi cái công ty này không vì nói đúng ra, đi quậy phá với Nhược Kỳ và băng của cô ta còn thú vị hơn gấp nhiều lần đổ mồ hôi ở cái phòng tập cả ngày. Và rằng thì lão giám đốc không hề biết anh là cái thằng lái xe đi cướp thuốc nổ đã xuất hiện trên báo, hay lần sau có nên cất đi một vài khối và cho nổ banh xác cái công ty này ra không. Rốt cục gã giám đốc nhiều lời đã câm miệng và bỏ đi, không quên cảnh báo Triết Trạch hành xử cho tốt vào nếu muốn được ra mắt. Gã vừa quay đi cũng là lúc Triết Trạch nhướng mày khinh thường, nhổ một bãi nước bọt xuống đất và văng tục. Anh khẳng định mình hợp với cuộc sống nơi phố đèn đỏ hơn là ở đây. Hợp với Nhược Kỳ hơn là với lũ người đạo đức giả này.Đêm đó lại là Nhược Kỳ đến đón anh. Cô luôn có cách làm anh kinh ngạc, và hứng lên nhanh chóng. Nhược Kỳ ngồi đó, trên con ducati, miệng nhai kẹo cao su và với bộ đồ tơi tả toàn lưới là lưới. Triết Trạch đã nói Nhược Kỳ cực kì hợp với đồ đen chưa nhỉ? Nếu chưa thì quả là thiếu sót lớn. Nhược Kỳ ngồi đó, không kẻ mắt, mái tóc nhuộm đỏ rực và có vẻ như cô đã cắt nó ngắn hơn. Áo ba lỗ đen, xương hông gợi tình của cô được cái quần da bó lại, có một số chỗ là lưới kết hợp với xích bạc, mỗi lần cô cử động nó lại va vào nhau leng leng. Và Nhược Kỳ xỏ thêm khuyên môi và khuyên tai.
Mẹ kiếp nó.
Triết Trạch chửi thề. Anh bước về phía Nhược Kỳ đỗ xe, không thèm quan tâm đây là cửa sau của công ty, mạnh bạo nắm gáy cô, ép cô vào một nụ hôn gần như là bạo lực. Triết Trạch kéo đầu lưỡi của Nhược Kỳ ra, nút mạnh và ngay lập tức rít lên.
-"Đĩ mẹ .. Em còn bấm cả khuyên lưỡi sao?"
Nhược Kỳ không nói gì, choàng tay qua cổ Triết Trạch và hai người lại hôn nhau lần nữa. Đầu lưỡi Triết Trạch quệt qua quệt lại cảm nhận vị kim loại lan tỏa trong miệng và cảm giác lành lạnh cái khuyên đem lại, trái ngược hẳn với sự ấm nóng ẩm ướt của khuôn miệng Nhược Kỳ. Triết Trạch muốn đẩy cô thật mạnh vào cái cây đằng sau, hoặc đặt cô nằm ngửa trên mui xe của gã giám đốc, cái xe BMW gã ta mới tậu và làm cô đến khi anh không bắn được gì nữa. Nhưng, anh phải kiềm chế. Anh không muốn ngày mai cả anh và cô đều xuất hiện trên báo. Triết Trạch tạm buông Nhược Kỳ ra, nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ và hơi thở dồn dập của cô, khẽ chửi thề rồi nhấc cô lên sau yên xe, còn chính anh thì lái.
......................