Có lẽ thời tiết hôm nay dễ chịu, nàng không còn thấy nóng bức nữa. Trương Thanh Nhiên ngồi tựa vào tường, sau đó nàng khẽ nhẹ nhàng bước chân xuống khỏi giường. Nhìn thấy một đôi giày vải thô để bên dưới, nàng nhẹ nhàng mang vào nhưng vết thương dưới chân rất đau. Giờ nàng mới nhớ ra dưới bàn chân vô số vết thương đang dần kéo da non hồi phục, đi lại cũng khó khăn. Hít hà một hơi, nàng nhẹ nhàng di chuyển đi ra khỏi phòng nhìn bên ngoài một khoảng sân rộng lớn. Ánh mắt Trương Thanh Nhiên như mở mang thêm thế giới mới, lòng dễ chịu vô cùng.
Nàng biết nàng xuyên qua, nàng biết mình dễ dàng sống lại, nhưng cái mà Trương Thanh Nhiên hoàn toàn không hiểu đó là vì sao nàng không có kí ức truyền thừa của người đã mất. Mặc dù thân thể này so với kiếp trước là trùng hợp không thua kém, nhưng nàng cần phải có chút kí ức ở kiếp này chứ? Chẳng phải phim truyền hình kiểu xuyên không, truyện Trung Quốc cũng điều có sao? Mấy hôm nay nghỉ ngơi nhiều như vậy cộng thêm sự chăm sóc chu đáo của Đông Thạch, vết thương trên người cũng đã khỏi hoàn toàn.
Nàng muốn biết Đông Thạch đang làm gì bên ngoài, mà hắn rất ít khi vào nhà. Từ lúc nhận sự chăm sóc của người kia, nàng cảm thấy bản thân mình thật may mắn, cũng không thể không biết điều mà nằm lì ở trong phòng. Trong khoảng thời gian này Trương Thanh Nhiên quyết định sẽ ở lại đây, đợi cho nàng quen hẳn với không khí xung quanh sẽ đi du ngoạn một phen. Mấy hôm nay mỗi khi lên núi lấy nước nấu cơm, Đông Thạch sẽ mang nàng đi theo để nàng tiện tắm rửa sạch sẽ thì mang nàng về. Nàng rất e ngại chuyện này, nhưng chân tay bị thương cũng không thể tự mình làm được cái gì.
Bởi vì là sớm mai, sương còn đọng lại trên cành lá không khí có chút hơi lạnh nhưng lại dễ chịu. Nàng nhìn y phục trên người, đây là do hắn chuẩn bị cho nàng, mắt nhìn thật có thẩm mỹ cao, nàng rất thích nó. Trương Thanh Nhiên khẽ vuốt tóc mai để lộ vầng trán cao thanh tú khẽ chớp mi nhìn phía trước, nàng hình như cảm nhận được so với trước kia bây giờ trong ,ắt có chút màu sắc hơn.
Bên ngoài phòng nàng là một khoản sân rộng, giữa sân trồng một cây lê, hoa nở trắng xóa. Kế bên là một gian nhà treo nhiều ớt và bắp khô, có lẽ đó chính là nhà bếp. Phía bên phải là mấy căn phòng cũng chung một gian nhà với nàng, trước của phòng có treo vài cái đèn lồng nho nhỏ.
Đông Thạch vốn có thói quen luyện công nên hắn hay sử dụng phòng kề phòng ngủ để tu luyện, đồng thời còn để thư giản như vẽ tranh hay viết thơ, thỉnh thoảng sẽ đánh đàn.
Một cơn gió thoáng qua khiến cho những cánh nhỏ li ti của hoa lê bay loạn xạ, cũng làm cho tâm tình của Trương Thanh Nhiên thoải mái lên. Đang mãi tận hưởng phút giây thoải mái đầu tiên ở thế giới này, nên nàng không nhìn thấy trước mặt mình có người đứng từ bao giờ.
“Thanh Nhiên cô nương đang nhìn gì thế?” Đông Thạch lúc này còn đang hí hoái với cái cần trúc cùng dây câu ngoài bờ hồ, nhưng hắn cảm nhận được người trong phòng đã mở cửa đi ra ngoài cho nên mới vội trở về.
Trương Thanh Nhiên giật mình, môi nàng cong lên nở nụ cười nhẹ, hắn đến từ lúc nào sao nàng lại không phát giác ra.
“Không có gì? Thực ra mấy ngày qua tôi ở trong phòng không ra ngoài, hôm nay lần đầu tiên mở cửa bước ra nhìn thấy cảnh này thì có chút ngạc nhiên.” Thế giới yên bình như hiện giờ đúng là mong ước của nàng lúc trước, một gian nhà lá đơn sơ giữa núi rừng.
Nói xong nàng chỉ chỉ ra ngoài sân, Đông Thạch nhìn theo nàng từ hoa lê trắng xóa trước sân cho đến rừng trúc bên ngoài, còn có mấy bụi hoa hắn trồng đã nở rộ bên hàng rào. Đông Thạch nhìn đám hoa cỏ mình trồng bên ngoài, thấy chúng nở hoa rực rỡ lại nhìn Trương Thanh Nhiên có chút thất thần. Trong những năm qua hắn gặp qua vô số mỹ nữ, tiểu thư nhưng hắn không ấn tượng, một phần là vì tu luyện có môn quy, phần khác là thật sự không có gì nổi bật.
“Đẹp Không?” Đông Thạch nhìn ra cây lê nở hoa trắng kia nhẹ nhàng hỏi nàng.
“Huynh nói hoa sao? Đẹp lắm.” Nàng cười khẽ, đôi hàng mi rung động, cả khuôn mặt toát lên vẻ xinh đẹp động lòng người. Một bông hoa lê trắng theo gió bay đến trước mặt hai người, Đông Thạch bắt lấy trong tay thật nhẹ nhàng. Hắn đặt vào lòng bàn tay trắng nõn thon nhỏ của nàng, Thanh Nhiên hơi đỏ mặt ngượng ngùng nhận lấy.
“Đi thôi, nếu đã khỏe thì cùng ta đi ra ngoài một chuyến.” Biết nàng đang muốn ra ngoài chơi nên hắn liền nói. Đông Thạch hai tay phủi vạt áo, đưa tay làm động tác mời nàng đi.
“Đi đâu?” Khuôn mặt ửng đỏ, đôi môi nở nụ cười nhẹ nàng hỏi.
Trương Thanh Nhiên nhìn cái tay Đông Thạch đang chìa ra trước mắt, có chút hoảng loạn. Không biết lúc trước khi nàng còn là hoa hậu nổi tiếng những hành động như thế này thật quen thuộc như thế nào. Ngược lại hắn rất vui vẻ, đối với biểu cảm của nàng không nhìn thấy vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì.
“Có nơi này thú vị đảm bảo cô nương sẽ thích.”
Hai người cùng nhau chầm chậm đi từ trong viện ra ngoài, biết nàng chân còn đau hắn muốn cỏng nàng đi, nhưng bị từ chối nên dọc đường nàng đi chậm. Nàng vô cùng hiếu kì, muốn hỏi hắn nhưng biết hắn sẽ không nói nên nàng đành lặng im. Rốt cuộc là hắn muốn đưa nàng đi đâu?
Không biết hiện tại đã là tháng mấy, bầu trời rất trong xanh và thu hút ánh mắt người, Trương Thanh Nhiên được Đông Thạch đưa đến bên một hồ nước nhỏ mặt nước một màu xanh biếc. Tự bản thân nàng có thể nhìn thấy bóng mình rõ ràng, tuy nói nó không bằng gương nhưng nàng phải công nhận rằng không hề thua kém. Nàng thất thần nhìn bóng dáng chính mình hồi lâu, hoá ra bộ dáng cũng xinh đẹp không đến nổi nào ít nhất vẫn một chín một mười với kiếp trước không khiến nàng phải thất vọng. Đông Thạch bảo nàng ngồi xuống, đưa cho nàng một cần trúc có mắc sẵn dây và mồi câu. Còn bản thân cũng cầm một cái y hệt ngồi ở bên cạnh nàng, kế bên hai người là hai cái giỏ làm từ tre, nàng nhìn màu sắc xanh ấy còn tươi chắc hắn mới làm. Dây câu cá được làm từ vải, mặc dù nàng không biết là loại vải gì nhưng trông rất chắc và mảnh, lưỡi câu làm từ sợi thép nhỏ cũng được chế tạo tỉ mỉ. Nàng rất ngạc nhiên khi nhìn thấy thứ này, bởi vì ở hiện đại kiến thức rất rộng mọi kĩ thuật cũng nâng cao nhưng nàng nhìn thấy cái này ở thời cổ đại này thì thật sự khâm phục.
“Huynh đưa tôi đến đây là để câu cá?’’ Trương Thanh Nhiên vừa hỏi vừa quan sát mặc hồ xem động tĩnh, xem ra hắn đúng là một người nhàn rỗi như vậy.
“Uh, ta thường ra đây câu cá để giết thời gian.” Đông Thạch lắc lắc cái giỏ của mình, sau đó ra hiệu cho nàng im lặng chờ cá cắn câu.
Hai người ngồi bên nhau, nhìn thời gian trôi qua im lặng chờ đợi, cho đến khi rời dần tối mới lục tục mang giỏ vác cần về nhà. Thành quả cũng không tệ, tuy nàng không câu được mấy con, nhưng tài câu cá của Đông Thạch thực sự tuyệt vời, đến khi bữa ăn được mang lên. Trương Thanh Nhiên rất háo hức mà thưởng thức tài nghệ nấu ăn cùng thành quả của hắn. Một nam nhân cổ đại lại biết nấu ăn nấu còn ngon hơn cả nàng, Trương Thanh Nhiên cảm thán.
Buổi tối lúc nghỉ ngơi nàng mới cảm thấy tay chân tê đau, khi trăng trên cao soi bóng xuống căn tiểu viện giữa cánh rừng nàng mới ngồi trên giường suýt xoa. Trên mái hiên là mấy chiếc đèn lồng ánh sáng lay loét đung đưa trong gió, lúc sáng lúc tắt khiến màn đêm càng thêm cô tịch. Trương Thanh Nhiên chuẩn bị đi ngủ, nhưng mới đặt người nằm xuống giường thì nàng nghe thấy tiếng đàn vang lên ở phòng của hắn, liền ngồi dậy đi giày ra khỏi phòng, chân nàng nhẹ nhàng tìm đến nơi tiếng đàn réo rắt vang vọng trong đêm tối. Đó là một khúc nhạc rất sâu lắng, tựa như nói lên rất nhiều câu chuyện xảy ra, tựa như trong trời đất bao la này có một nơi khiến cho người đó không thể quên, từng âm điệu trong đó khiến người ta lưu luyến si mê mơ màng đi vào cõi mộng.
Theo âm thanh mà đi, cuối cùng lúc Trương Thanh Nhiên hồi tỉnh lại, thì thấy chính mình đang đứng trước cửa phòng của Đông Thạch. Nàng bối rối, định quay đầu trở về phòng mình thì hắn đã lên tiếng, nàng quay lại bắt gặp ánh mắt ấy nơi hắn ngồi dường như có ánh sáng lấp lánh.
“Thanh Nhiên cô nương...” Đông Thạch có thói quen một mình đàn để lắng nghe âm luật bồi dưỡng tinh thần, vì thế cách một tuần hắn sẽ đàn một lần. Lúc nãy hắn tập trung nên không hề biết nàng đang ở cửa nhìn mình.
“Nếu cô nương không ngủ được thì vào đây một lúc đi.” Cửa mở ra bên trong Đông Thạch đang ngồi xếp bằng trên tấm thảm trước lư án, trong phòng có mùi trầm hương thoang thoảng, trên đùi hắn đặt một cây đàn thập lục màu sắc đen tuyền, có lẽ nó đã qua nhiều năm rồi.
“Sao huynh lại chưa ngủ?” sợi tóc mai bay trước trán hắn trên khuôn mặt anh tuấn ấy khiến tim Thanh Nhiên đập nhanh một nhịp, nàng đưa mắt nhìn cây đàn kia.
“Ta quen thức khuya rồi.” Đông Thạch để cây đàn sang một bên đáp.
“Huynh chơi đàn rất hay, nhưng bản nhạc này có hơi khác lạ thì phải.” Nàng chưa từng tu luyện nên không biết được ẩn chứa trong bài nhạc ấy là hiệu quả bồi dưỡng tinh thần.
Nàng đi đến ngồi xuống đối diện hắn “Tôi tuy không biết chơi đàn nhưng tôi cũng đã nghe qua rất nhiều khúc nhạc, đây là lần đầu tiên thấy bài nhạc có gì đó lạ lắm.”
“Cô nương, ta đàn là một bài để dưỡng tâm hồn người tu luyện. Nếu cô cảm nhận được ta nghĩ rằng cô có duyên với tu tiên đó." Đông Thạch đứng lên đi nâng bộ ấm chén trên bàn trà xuống bàn nhỏ, sau đó rót cho nàng một chén trà còn mình cũng tương tự uống một chén ngồi trầm ngâm.
“Chỉ nghe được một chút, tôi cũng không hiểu gì đâu. Tôi chưa từng học võ công gì."
"Hay là sau này cô bắt đầu học tu luyện công pháp đi, ta dạy cho cô."
Thấy bộ dáng của hắn như nhìn nàng cười khác lạ như tìm tòi, nàng đột nhiên nghĩ mình đúng là rách việc liền uống cạn chén trà rồi nhẹ nhàng đứng lên định đi ra ngoài. Rõ ràng có thể ngủ lại mò tới phòng người ta, con gái lớn rồi ngồi trong phòng nam nhân giờ này không ổn.
"Ta sợ không chịu được, bởi vì nghe nói học rất cực khổ. Ta lại yếu ớt như thế này." Nói xong nàng nhìn bản thân mình, thân thể nhu nhược nếu học cũng chưa chắc thành công.
“Vậy cô nương cứ từ từ suy nghĩ, chúc ngủ ngon.”
Đông Thạch chống cằm nhìn khói trà bay bay khẽ liếc mắt thấy nàng định về phòng, thì để cho nàng về cũng không hỏi nữa. Hắn cũng không ép nàng nhưng bài nhạc kia cũng có độ khó nhất định, nếu là phàm nhân chưa qua tu luyện đạt luyện khí kỳ rất khó phân biệt sự khác biệt trong tiếng đàn ấy.
--
Lúc này bên ngoài nhà gỗ của Đông Thạch, rất nhiều bóng đen khí tức đạt luyện khí sơ kỳ, di chuyển nhẹ nhàng trong màn đêm đen. Toàn thân là y phục đen, hoàn hảo che dấu tướng mạo cùng danh tính, trên tay bọn họ một thanh kiếm vừa dài vừa sắc bén. Dưới ánh trăng càng thêm kinh dị, không biết số lượng người bao nhiêu nhưng có thể thấy kẻ đến sẽ ra tay rất tàn bạo quyết tâm giết chết người không nương tay.
Cửa phòng sắp mở ra, Trương Thanh Nhiên đưa chân định bước vào nhưng nàng cảm thấy có gì đó không đúng. Lúc ý thức được không đúng chỗ nào thì nàng đã nằm gọn trong cánh tay của nam nhân, sau gáy đau nhói cứ mơ màng thiếp đi.
Đông Thạch ôm Trương Thanh Nhiên đặt lên giường, lấy chăn đắp cho nàng nhìn nàng đang hôn mê mới yên tâm chỉnh lại đèn dầu bên cạnh. Sau đó hắn bước ra khỏi phòng đóng cửa, hai tay đánh ra vài luồng sức mạnh tạo kết giới, dàn thêm trận pháp bảo vệ bao phủ cả tiểu viện.
Kiểm tra xong ổn thoả hắn mới nhún vai ánh mắt nhìn về phía bóng tối kia lạnh lùng, thân hình cao lớn ấy đột nhiên biến mất trong màn đêm. Nhóm người áo đen còn chưa định thần được mắt đã không nhìn thấy nam nhân kia đâu nữa.