Chương 4
Biệt thự nhà Thành sáng choang từ ngoài vào trong, không một góc khuất. Các mẫu đèn led được bố trí ở những vị trí phù hợp khiến tòa nhà như hiện ra từ trong cổ tích.
Công trình được tạo thành từ những nét thẳng và những góc vuông hiện đại rất thu hút, thể hiện sự táo bạo, khiến bất cứ ai khi nhìn tới cũng không thể rời mắt. Màu sắc của biệt thự là sự xen kẽ, hài hòa của nhiều gam màu nhưng đều là gam trầm nhã nhặn. Tường rào bao quanh cao và an toàn với cách xây dựng từng cột gạch dọc độc đáo. Vật liệu kết hợp bê tông và hợp kim cao cấp làm chủ đạo giúp từ phía ngoài cũng có thể chiêm ngưỡng được chất nghệ thuật của biệt thự.
Khoảng sân trước khá rộng. Bên cạnh là hồ bơi chừng năm mươi mét vuông. Quanh hồ và dưới đáy được trang trí hệ thống đèn led, khiến hồ bơi cứ lấp lánh như dải ngân hà.
Giữa sân là đài phun nước với bức tượng nữ thần tình yêu bằng thạch cao trắng phau, cao hai mét đứng trên cùng. Và tất nhiên, đài phun nước cũng được làm dáng bởi những chiếc đèn led ánh vàng, tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng êm ái.
Khách, ai cũng óng ánh trong những trang phục đẹp nhất tụ tập bên nhau thành từng tốp nhỏ, rủ rỉ chuyện trò hoặc ha hả cười đùa.
Bàn tiệc Buffet phong phú hoa lệ như một bức tranh nghệ thuật với các loại hải sản tươi sống như tôm hùm, hàu sống, cua, cá hồi, tôm càng, chân cua tuyết, ghẹ, sò mai nướng, càng ghẹ, tôm sú và bạch tuộc.
Bài trí thức ăn là sự giao thoa hoàn hảo của nền ẩm thực quốc tế và đương đại: tôm càng đất xốt Louisiana, vẹm jumbo, cá kiếm hấp xốt bào ngư, nghêu hấp sả, ốc bưu hấp Thái, sashimi, xiên que nướng, tempura và còn rất nhiều món ngon đặc sắc đang chờ đợi.
Một chàng trai tầm ngoài hai mươi tiến đến trong bộ véc đen vuông vức như đóng khung.
_Anh Thành. Có thêm hai cô nương xinh đẹp nữa cơ à.
Thành lịch sự giới thiệu:
_À, đây là chị Hiền, vị hôn thê của anh, và chị Hoa, bạn thân của Hiền.
Quay sang Hiền, Thành nói tiếp:
_Em họ nội của anh đó em. Cậu ấy vừa tốt nghiệp đại học Bách Khoa Hà Nội. Thủ khoa… gì ấy nhỉ, Trung?
Người thanh niên tên Trung cười rung cả đôi vai mảnh khảnh. Giương mặt hơi gầy mà bảnh trai hơn hẳn ông anh. Trung vỗ vai Thành:
_Anh trai gì mà không biết em mình học khoa nào. Lần sau mà anh hỏi thăm đến á, có khi sao Hỏa nở hoa.
Thành cười cười, vẻ hơi bối rối, lái câu chuyện trở về bữa tiệc:
_Thì còn nhiều dịp để anh biết tường tận về chú mà. Mời mọi người vào tiệc đi thôi.
Từng bước chân đủng đỉnh bước đi. Cả tòa nhà rập rình trong giai điệu hòa tấu Rumba.
Hoa chợt sững người. Cách cô khoảng hơn chục bước chân, bên kia một tốp cười đùa, có đôi mắt rất đẹp đang chăm chú nhìn Hoa. Ánh mắt mênh mang như bầu trời, lồng lộng như gió biển và phong phanh như chiều xuân rực rỡ. Đôi mắt màu hổ phách.
Hoa ngây người. Có một sức hút mãnh liệt bí ẩn từ đôi mắt hổ phách đó. Trong tích tắc, Hoa như lạc vào khu vườn cổ tích lấp lánh sắc hương.
Hoa hấp tấp đi tìm người có đôi mắt màu hổ phách mà không hiểu tại sao phải tìm. Ngó nghiêng hết nhóm này đến nhóm khác, Hoa mải miết giữa tiếng nhạc rộn ràng của buổi tiệc, mải miết trông ngóng đôi mắt lạ lùng ấy, đến nỗi quên mất là mình đang ở đâu, quên luôn là mình đến đây làm gì, quên cả Hiền.
_ Xin lỗi…
Hoa hớt hải va phải một vị khách nam, làm ly rượu sóng sánh suýt đổ lên bộ vec màu xanh cô- ban rất thanh lịch của anh.
_ Cô sao thế, tìm ai à…?
Anh chàng khoảng ngoài bốn mươi tuổi, cầm ly rượu cách điệu nghệ, nhoẻn miệng cười, tỏ vẻ quan tâm.
_ Dạ… tôi đang tìm một người bạn…
Hoa ấp úng trả lời rồi lảng đi, bỏ lửng câu hỏi tiếp theo của anh véc xanh: “Tìm bạn sao…?”
Nhưng Hoa chợt dừng bước, quay phắt lại. Anh chàng véc xanh này có đôi mắt màu… hổ phách!
Không còn chàng trai véc xanh ở đó nữa. Anh ta như đã tan vào những ánh đèn lung linh đủ màu.
Hoa ngơ ngác, rồi lại như bị một sức mạnh bí ẩn trong lòng thôi thúc, Hoa tiếp tục tìm.
Cô vô tình bước vào bên trong tòa nhà. Đại sảnh rất đẹp.
Đại sảnh cao rộng theo tông kiến trúc của ngôi nhà tạo nên tổng thể thống nhất, mang lại không gian hoàn mĩ. Trần sảnh là màu trắng tinh khiết của thạch cao và chùm đèn pha lê vàng óng duyên dáng giữa những đường cong kim loại bạc như hình các cánh hoa. Dãy đèn led vàng chanh chạy theo hình ngôi sao năm cánh, vừa cấp ánh sáng, vừa điểm tô cho trần nhà thêm sinh động.
“Cạch…!”
Một cánh cửa mở ra. Ba người đàn ông mặc véc đen bước đi vội vã. Họ giật mình nhìn thấy Hoa. Cái giật mình của họ khiến Hoa chột dạ như kiểu mình bước vào nhà là một việc làm vô cùng sai trái. Hoa định chào hỏi theo phép lịch sự, nhưng ba người họ lạnh tanh bước ra ngoài.
Thật kỳ lạ. Hoa ngẩn ra một lúc.
“Rầm…!”
Một tiếng động lớn chợt vang lên như từ bên trong căn phòng mà ba người đàn ông lạnh lùng vừa bước ra. Hoa hoang mang nhìn chăm chăm vào cánh cửa. Nếu có chuyện gì bên trong thì chắc chắn cửa sắp mở. Nhưng không gian lại chìm trong yên lặng. Hoa thận trọng tiến đến gần căn phòng, ngay chân cầu thang. Cầu thang cũng đẹp một cách rất nghệ thuật.
Hệ thống cầu thang đua rộng dần từ trên xuống với lan can kính xanh ngọc mát dịu, được thiết kế theo kiểu vòng cung hướng ra ngoài. Các bậc lát đá tự nhiên với tone màu vàng kim trông như trải thảm.
Cửa phòng khóa. Hoa thở dài quay đi.
Bỗng, một bóng người lướt nhanh qua cửa sổ, ngay gần chỗ bộ sofa. Hoa bước nhanh đến, mong là kịp nhìn thấy ai đó hay gì đó.
Nhưng không có gì cả.
Có lẽ mắt Hoa bị ảo giác do sự hồi hộp khi tò mò về căn phòng với tiếng động lạ lúc nãy. Cô ngồi xuống ghế, chiếc ghế bành sang trọng của bộ ghế cực đẹp. Bộ sofa lớn cùng bàn trà trắng tạo cảm giác mềm mại, nổi bật trên chiếc thảm nâu hoa văn đỏ tinh tế.
Hoa trấn tĩnh lại tinh thần, trong khi nhìn ngắm tiếp vẻ đài trang của nội thất tòa nhà.
Những khung cửa sổ kính có hình dạng khác nhau, khi thì là hình vòm đối với các khung cửa sảnh, khi là hình vuông đối với các khung cửa sổ. Cũng có khi là kiểu khung hình vòm và hình vuông gắn kết với nhau ở cửa chính của ngôi nhà. Thiết kế nhà có nhiều cửa kính kiểu này giúp cho không gian bên trong như rộng rãi hơn,thoáng mát hơn, đồng thời khiến ngôi nhà thêm sang trọng và tận dụng tối đa nguồn sáng tự nhiên.
Chắc hẳn, không ai là không choáng ngợp trước mức độ xa hoa tráng lệ khi bước chân vào khu vực đại sảnh này.
Chương 5
Vẻ lộng lẫy của đại sảnh tòa nhà và ba người đàn ông kỳ lạ khiến Hoa chợt quên mất cái lý do cô lạc vào đây.
Ngẩn ngơ một lúc, Hoa toan ra ngoài tìm Hiền rủ đi về. Chợt, một người mặc áo choàng đen bất ngờ xuất hiện ngoài cửa sổ.
Đôi mắt màu hổ phách nhìn Hoa chăm chú. Ánh mắt mênh mang như bầu trời, lồng lộng như gió biển và phong phanh như chiều xuân rực rỡ. Ánh mắt đem Hoa từ thế giới thực sang miền cổ tích. Đôi mắt cứ như đã bước ra từ huyền thoại.
Hoa chạy vội ra cửa. Nhưng người đó lại biến mất như chưa từng xuất hiện. Chỉ mảnh trăng bàng bạc đang chênh chếch một góc trời.
Hoa thở dài đẩy cửa mở ra. Một đám mây hồng hồng huyền ảo đang nhè nhẹ trôi dưới chân mặt trăng, trông như trăng đang gối đầu lên chiếc gối mây mềm dịu.
Hoa cứ đứng đó, mơ màng ngắm trăng, thì thầm làm thơ…
“Đêm bơ vơ, vầng trăng cũng bơ vơ
Người bơ vơ, tìm đôi mắt bơ vơ
Ai là ai, em đang tìm ai đấy
Đôi mắt nào đang khắc khoải nơi đây…
Đêm bơ vơ, đôi chân bước bơ vơ
Gió bơ vơ, chờ hình bóng bơ vơ
Mây là mây, trăng đang ngắm ai vậy
Tinh tú nào lạc chân giữa trời mây…”
Đột nhiên, một bàn tay ấm ám bất ngờ đặt lên bàn tay Hoa. Gương mặt sáng tựa trăng rằm xuất hiện trước mặt Hoa. Mũi cao thẳng gần chạm mũi Hoa. Đôi môi không cười nhưng nét miệng rất tươi. Và, đôi mắt… chan chứa… màu hổ phách ấm áp… lại đem Hoa từ miền cổ tích trở về đời thực, nơi đây, để nhìn vào trong đôi mắt này…
_ Hoa ơi…
Hoa giật mình quay lại. Hiền gọi. Hiền lật đật chạy đến bên Hoa:
_ Sao lại vào đây đứng? Làm người ta lo lắng tìm khắp nơi.
Hoa ấp úng:
_ Ờ… tao…
Hoa quay lại cửa sổ. Không có gì ngoài ánh trăng và màn đêm thăm thẳm.
Hiền tò mò ngó ra:
_ Gì thế? Tìm gì vậy…?
Hoa nhún vai:
_ Không có gì. Mình về đi…
Hiền khoác vai Hoa đi ra cửa sảnh. Gặp Thành cùng vài người nữa đang tiến vào. Thấy bọn Hoa, Thành bước vội tới.
_Các nương nương đi đâu vậy?
Hiền tươi rói nhìn Thành:
_ Em tìm thấy Hoa trong này, đang đứng bên cửa sổ mơ mộng…
Thành nhướng mày:
_Thế cơ… Đúng là tiểu thuyết gia…
Nghe cung giọng đầy vẻ mỉa mai, nhưng Hoa kệ, chuyện bình thường thôi. Hoa vẫn thường bị bôi bác với các câu nói như “nhà văn nói láo”, “chữ nghĩa cho lắm vào có thay gạo được đâu”, “lúc nào cũng mơ mơ mộng mộng”…
Một người đàn ông trong nhóm đi cùng Thành vào nhà tỏ thái độ ngạc nhiên hơn hẳn những người khác. Ông nhìn Hoa với đôi mắt đầy tò mò:
_Cháu là tiểu thuyết gia sao?
Hoa cười lịch sự:
_Dạ… Cháu chỉ là người chuyên viết tiểu thuyết, thế thôi chú ạ…
Thành nói chen vào:
_Cô ấy là bạn thân của Hiền bố ạ.
Anh quay sang Hoa:
_ Đây là bố và mẹ anh, cùng mấy anh chị em của anh, Hiền đã biết rồi. Chỉ có cô là mải chơi đi lạc nên anh chưa có dịp giới thiệu…
Hoa mỉm cười trang trọng:
_ Dạ, cháu xin lỗi, vì đã bỏ lỡ các cuộc giới thiệu trước ạ. Cháu chào cô chú và các anh chị…
Mẹ Thành xởi lởi:
_ Có gì mà cháu khách sáo thế. Không gặp lúc này thì gặp lúc khác mà.
Rồi Thành lần lượt giới thiệu những thành viên đang có mặt ở đó. Toàn anh chị họ của Thành. Hiền và Hoa cứ nghe và chào hỏi xã giao vậy chứ chắn chắn hai cô sẽ quên béng đi ngay sau khi rời bữa tiệc. Cả hai cùng có một nhược điểm rất thời đại là, nếu mới gặp ai đó, não các cô sẽ khá trì trệ việc lưu lại thông tin của họ. Cái duy nhất mà nó chịu cập nhật là gương mặt. Nên để các cô nhớ được mấy người anh chị này thì cần vài cuộc hội ngộ thân thiết nữa.
Một vài người thân của Thành thảo luận về chuyến di dân đầy đau thương mà họ vừa may mắn sống sót trở về. Một người em trai nói:
_ Vì sao không nội chiến tang thương, không cuộc khủng hoảng lương thực trầm trọng nào khiến cả nước bị đói, không bị đe dọa thường trực bởi khủng bố… vậy mà người ta phải đi, “chết cũng đi”? Đằng sau hình ảnh đất nước “yên bình” này đang nổi lên một nỗi bất an kinh khủng. Nó đến từ nhiều nguyên nhân và điểm quy chiếu cuối cùng, khi xét đến hậu quả, có lẽ chẳng gì khác hơn là sự thất bại toàn diện của một nhà nước!
Cô chị của cậu em này gật gù:
_ Ở thời mà đất nước chứng kiến giai đoạn “bình yên” có thể nói là lâu dài nhất kể từ thế kỷ 20 đến nay, những giọt nước mắt ly hương vẫn chưa cạn. Nếu không kể những người giàu có đi “tị nạn” để mong tương lai con cái tốt hơn, và thành phần quan chức tham nhũng cuốn gói trốn chạy, thì nhóm đối tượng với tỷ lệ đáng kể tìm mọi cách để đi khỏi quê hương lại chính là những người nghèo hoặc cực nghèo. Vừa nghèo vừa ít học. Nhiều trường hợp được khảo sát chi tiết cho thấy họ không còn bất kỳ chọn lựa nào khác là phải đi. Đi với hy vọng đổi đời, qua con đường buôn lậu người, với cái giá không hề rẻ.
Hoa cũng tham gia:
_ Chưa có thống kê chính xác số người Việt bị đẩy vào các đường dây buôn người trên con đường di trú bất hợp pháp nhưng ghi nhận mới của Salvation Army, nơi tiếp xúc trực tiếp các nạn nhân, cho thấy rằng, tỷ lệ người Việt được nhắc đến đối với Salvation Army từ tháng 7 - 2018 đến tháng 7 - 2019 là nhiều hơn bất kỳ quốc tịch nào khác. Trong thời gian nói trên, Salvation Army đã làm việc với 209 người đến từ Việt Nam, tăng 248% so với số nạn nhân trước đó 5 năm. Tổ chức từ thiện ECPAT - End Child p**********n and Trafficking cũng cho biết có một sự tăng vọt số nạn nhân người Việt, từ 135 người năm 2012 lên 704 người năm 2018 - The Guardian 25-10-2019.
Bố Thành bất ngờ xuất hiện, cũng góp ý sôi nổi:
_ Việt Nam cũng “duy trì” “vị trí” như một trong những “quốc gia nguồn” về nạn nô lệ thời hiện đại tại Anh. Ít nhất 3.187 nạn nhân Việt Nam đã được ghi nhận tại Anh kể từ năm 2009 đến nay. Khoảng 362 nạn nhân trẻ em Việt Nam được đưa đến bằng đường dây buôn lậu người đã được phát hiện tại Anh năm 2017, tăng hơn 1/3 so với năm 2016. “Nạn nhân trẻ em” – chi tiết này cho thấy có không ít người hoặc đã mang theo cả con mình trên con đường di trú lậu hoặc chấp nhận để con mình ra đi không chỉ để cứu chính nó mà còn mang lại sự sống cho những người còn ở lại quê nhà.
Mẹ Thành cầm li rượu trên tay hết sức điệu nghệ, cũng bày tỏ quan điểm:
_ Nghèo không là nguyên nhân lớn nhất và duy nhất khiến nhiều người dân tại các vùng “chó ăn đá, gà ăn sỏi” thuộc các tỉnh cực nghèo như Hà Tĩnh hoặc Quảng Bình phải đi. Thế giới có nhiều nước nghèo. Châu Á có nhiều quốc gia nghèo. Ấn Độ có nhiều bang cực nghèo. Một nước nghèo như Philippines hẳn nhiên cũng có nhiều người “thiếu hiểu biết” đối diện nguy cơ trở thành nạn nhân bị dụ dỗ. Tuy nhiên, Việt Nam - quốc gia được đánh giá “liên tục thoát nghèo” - lại phải chứng kiến tình trạng di cư lậu ngày càng tăng. Họ đi khắp nơi, từ Ukraine đến Đức, từ Pháp đến Ba Lan, từ Anh đến Mỹ, từ Philippines đến Thái Lan...
Hoa nói:
_ Theo báo cáo Precarious Journeys: Mapping Vulnerabilities of Victims of Trafficking from Vietnam to Europe dài 135 trang, do Anti-s*****y International, ECPAT UK và Pacific Links Foundation thực hiện, công bố thượng tuần tháng 3-2019, đã không những thuật chi tiết liên quan các đường dây buôn lậu người mà còn cho thấy tại sao một số người nghèo Việt Nam chọn con đường nghiệt ngã và đau đớn khi rời quê hương. Kinh tế, chính trị, môi trường và văn hóa, tất cả đều trở thành những yếu tố có liên kết với nhau, tạo nên bức tranh phức tạp vẽ lên diện mạo những người ra đi.
_ Nó đồng thời tạo nên sự tương đồng với một bức tranh khác cũng xảy ra với người dân ở một nước mà Việt Nam theo đuổi mô hình chính trị lẫn kinh tế gần tương tự là Trung Quốc. Dường như sự “thiếu hiểu biết” và “ngây thơ tin vào sự đổi đời bằng cách đi khỏi đất nước” của người Việt không giống người dân quốc gia nào khác ngoài Trung Quốc? Các tổ chức buôn người dĩ nhiên đáng lên án nhưng tại sao chúng thường nhắm vào người dân Việt Nam và Trung Quốc hơn là dân các nước khác? Chúng tìm thấy ở các “đối tượng” này có điểm gì chung?...
Bố Thành cười:
_ Chú nghĩ, đừng lấy sự “thiếu hiểu biết” của người dân để biện minh như là lý do hàng đầu khiến họ trở thành nạn nhân của các tổ chức buôn người. Hãy tìm cách trả lời thật chính xác vì sao họ thiếu hiểu biết, nguyên nhân nào khiến họ thiếu hiểu biết, và làm thế nào để chặn đứng những cuộc ra đi khi không thể mang lại công ăn việc làm cho những người khốn cùng này. Không thể xem kiều hối là nguồn tiền đóng góp cho kinh tế quốc gia khi cùng lúc không quan tâm mồ hôi nước mắt của những người gửi tiền về. Không có thái độ nào vô lương tâm bằng việc khước từ trách nhiệm và đổ hết lỗi lên đầu người dân, đặc biệt người nghèo. Điều đó chẳng khác gì như muốn dội lên đầu người nghèo một gáo nước lạnh: “Mày ngu thì mày chết. Không phải lỗi của tao!”. Với một số địa phương, nghèo thôi chưa đủ. Cuộc sống vốn dĩ khốn khổ của họ còn bị giáng thêm một cú khiến thêm khánh kiệt: ô nhiễm môi trường. Các cuộc ra đi liên tiếp của dân Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình, Hải Phòng… không phải mới đây. Hiện tượng này đã xảy ra từ nhiều thập niên trước. Tuy nhiên, tỷ lệ tăng đột ngột số nạn nhân có nguyên quán Hà Tĩnh, như được ghi nhận của Mimi Vu - chuyên gia hàng đầu về tình trạng buôn người Việt, khi quan sát các trại tị nạn tại Bắc nước Pháp vào giữa tháng 10-2019 - cho thấy thêm, cuộc khủng hoảng môi trường đã đẩy nhanh tốc độ “chạy trốn” của người dân những khu vực này.
Cuộc tranh luận tạm ngưng khi có các vị khách khác tới. Hoa và Hiền cùng nhau rảo bước ngắm quang cảnh nguy nga của biệt thự.
Chương 6
Tàn tiệc. Bố mẹ Thành tiễn Hoa và Hiền ra cổng tòa nhà. Trang cũng đi theo, tất nhiên. Cô nàng dính chặt vào Thành như hình với bóng.
Cổng được thiết kế bằng hợp kim nhôm đúc với các hình thù phù điêu nổi, sơn 3D màu đồng rất ấn tượng.
Hiền trầm trồ:
_ Biệt thự của hai bác quá đẹp, không góc chết.
Mẹ Thành tự hào:
_Cô giao thiết kế cho một kiến trúc sư rất giỏi. Cô chỉ mô tả và bày tỏ ước muốn, người ta thiết kế rất hợp ý cô.
Hoa gật gù:
_ Đúng là mọi chi tiết đều hết ý cô ạ. Biệt thự này quá hoàn hảo…
Bố Thành cười khà khà, khiến tấm thân đồ sộ cao một mét tám nặng tám mươi cân cũng rung lên. Tuy tóc đã điểm bạc, nhưng ông vẫn giữ được phong độ hiên ngang của một thuyền trưởng hải quân.
_ Cả cô và chú đều yêu cái đẹp. Không gian sống là nơi ta phải được thưởng thức nghệ thuật.
Hoa thuận ý ngay, buông một nhận xét rất chuyên nghiệp:
_ Ngay cả cánh cổng này, cũng là một tác phẩm nghệ thuật thể hiện gu thẩm mỹ tinh tế và khẳng định vị thế đẳng cấp của gia chủ.
Bố mẹ Thành đều khoái chí cười lớn. Khác hẳn với sự ngời ngời của bố Thành, mẹ anh lại mảnh mai đằm thắm. Giọng bà ân cần đến từng câu nói. Hoa rất ngạc nhiên khi bậc sinh thành của Thành lại… ít giống Thành đến thế.
Bố Thành ưu tư nói:
_ Chú muốn thảo luận tiếp về vấn đề di cư lúc nãy. Chính phủ Việt Nam thừa nhận vụ ô nhiễm Formosa làm chết ít nhất 115 tấn cá, phá hủy 200 hecta san hô, gây ảnh hưởng cuộc sống 200.000 người trong đó có 41.000 ngư dân. Và chính phủ cũng đã “nỗ lực khắc phục”. Hai năm sau vụ Formosa, báo Chính Phủ ngày 17 tháng 5 năm 2018 cho biết:
Thực hiện chính sách hỗ trợ khẩn cấp cho người dân bị ảnh hưởng bởi sự cố môi trường…, 19.335,374 tấn gạo đã được cấp cho 214.840 người thuộc các hộ gia đình bị ảnh hưởng trực tiếp bởi sự cố môi trường biển với mức 15 kg gạo/người/tháng trong thời gian 6 tháng…; hỗ trợ khẩn cấp 101,36 tỷ đồng để người dân mua giống, sửa chữa tàu, thuyền…; hỗ trợ lãi suất vay ngân hàng…, hỗ trợ 70% giá trị hàng hải sản tiêu hủy… Tính đến ngày 10-5-2018, tổng kinh phí các tỉnh đã phê duyệt để chi trả bồi thường thiệt hại là 6.490,2 tỷ đồng. Trong đó, Hà Tĩnh: 1.748,1 tỷ đồng; Quảng Bình: 2.759 tỷ; Quảng Trị: 1.017,1 tỷ; Thừa Thiên - Huế: 966 tỷ. Đến nay đã chi trả 6.403 tỷ cho người dân, tương đương 98,7% so với số tiền đã phê duyệt...; Quỹ quốc gia về việc làm đã cho 2.384 dự án vay vốn tạo công ăn việc làm cho 3.279 người lao động…
Hoa tiếp lời bác:
_ Tuy nhiên, việc “khắc phục hậu quả” dường như không giải quyết tận cùng vấn đề. Nó không làm lu mờ một thực tế khác. Báo cáo “Precarious Journeys” cho biết, từ tháng 12-2016 đến tháng 5-2018 – gần bằng thời gian mà chính quyền “khắc phục sự cố” – số di dân bất hợp pháp gốc từ Hà Tĩnh nhập vào Anh đã tăng đột ngột. Cũng cần nhắc lại, ba tháng trước bài báo Chính Phủ, chính quyền đã xử Hoàng Bình, một trong những nhà hoạt động lên tiếng mạnh mẽ vụ khủng hoảng Formosa, với bản án 14 năm tù. Không phải tự nhiên mà yếu tố “tự do bị hạn chế” “limited freedoms” đã được “Precarious Journeys” đề cập như một trong những lý do khiến không ít người Việt ra đi. Ngay thời điểm hiện tại, có không ít người Việt, chưa được cơ quan hoặc tổ chức nào ghi nhận con số chính xác, đang trốn tại Thái Lan và Philippines như những nạn nhân tỵ nạn chính trị.
Bất luận thành phần ra đi là ai và đi bằng cách gì, hiện tượng rời bỏ quê hương, “chết cũng đi”, chưa hề dừng lại sau gần nửa thế kỷ “đất nước thống nhất”, cho thấy một điều không thể phủ nhận: chính quyền đang cai trị là một chính quyền thất bại. Để duy trì chế độ, nhà cầm quyền đã phải trả cái giá quá đắt, khi họ “thành công” trong việc áp đặt chính sách giáo dục nhồi sọ nhưng phải lãnh hậu quả và khiến người dân cùng lãnh hậu quả là đất nước ngày càng thiếu hụt nhân tài; khi họ “thành công” trong chính sách xóa đói giảm nghèo nhưng cùng lúc đẩy sự bất công lên đến mức không thể kinh khủng hơn; khi họ “thành công” trong “định hướng” kinh tế và kêu gọi đầu tư nhưng họ thờ ơ hoặc bất lực trong chính sách kiểm soát môi trường; khi họ “thành công” dựng nên những đô thị lộng lẫy nhưng thất bại trong việc ngăn chặn những cái chết tức tưởi của những người tận cùng dưới đáy xã hội; khi họ “thành công” tạo ra được một nhóm thiểu số trung thành nhưng thất bại tuyệt đối trong việc xây dựng niềm tin đối với đa số người dân…
Mẹ Thành nhìn Hoa ân cần:
_ Cháu có cái nhìn rất sâu sắc về thời cuộc. Cô cũng băn khoăn tự hỏi. Tương lai nào cho đất nước? Không ai có thể hình dung. Không thể hình dung tương lai một quốc gia cũng như nó sẽ sống và phát triển như thế nào, khi nó dường như đang chết, khi niềm tin dành cho đất nước đã chết…
Thành xuề xòa:
_ Ôi… bố mẹ bận lòng mấy cái chuyện xa vời đó làm gì. Dù thế nào thì nhà mình vẫn đứng vững.
Trang nãy giờ im lặng, đột nhiên lên tiếng:
_ Nhà anh Thành quyền thế nên ai cũng ước ao đến chảy dãi ra…
Thành huých tay Trang:
_Kìa, sao lại nói thế…
Hiền nhìn Trang, sững lại:
_Cô nói thế có ý gì…?
Hoa rất thích thái độ của Hiền, nên thay bạn đáp trả Trang ngay:
_ Phiền bạn Trang thấm ngay mép bạn đi nhé, mình thấy có gì như dòng dãi đang chảy ra ấy…
Trang tức tối quay phắt sang phía Hoa:
_Chị nói cái gì đấy?
Hoa cười, nhưng giọng nói cứng cỏi:
_Bạn không nghe rõ sao? Mép của bạn ấy… Có cần tôi lau hộ không…? Trẻ con vẫn chảy dãi khi quá thèm khát cái gì đó. Chảy dãi là phản ứng rất tự nhiên của chế độ sinh học nơi con người hay động vật.
Trang trừng trừng nhìn Hoa:
_Cô đang xúc phạm tôi đấy!
Hoa bình thản nhìn Trang:
_Muốn không bị xúc phạm thì bản thân đừng tùy tiện xúc phạm người khác.
Trang giật cánh tay khỏi vòng kìm kẹp của Thành, chắc anh muốn nhắc khéo Trang nhưng cô nàng quá hiếu chiếu:
_Tôi khác xa hai chị.
Hoa thẳng thắn đáp:
_ Đúng rồi, khác ở chỗ, chúng tôi thì tự trọng, còn bạn lại sẵn sàng tấn công và xúc phạm người khác.
Mẹ Thành kéo Trang lùi lại, nói với Hiền:
_ Thôi, các cháu về nhé, con bé này từ nhỏ quen chiều chuộng rồi nên thế đấy…
Bố Thành liếc nhanh Trang, tỏ ý không hài lòng:
_ Cháu gây sự với một người chuyên viết văn thì bị bẽ mặt thế này còn là nhẹ. Chú rất không thích thái độ này của cháu. Mong sao cháu sẽ biết ứng xử hơn…
(còn nữa)