"Ta nói......" Bùi Huyền Trì dừng một chút: "Đừng lo lắng, ta sẽ ôm ngươi xuống dưới." Nói xong, Bùi Huyền Trì liền phi người lên, đứng ở trên cành cây vươn tay về phía cậu: "Đến." Đầu ngón tay cậu có hơi lạnh, cũng không biết là cậu đã bị gió lạnh ở trên này thổi trong bao lâu. Bùi Huyền Trì ôm người vào trong lòng, vòng tay qua eo cậu, cảm giác mát lạnh từ lớp áo mỏng truyền đến xúc cảm làm đầu ngón tay hắn sững sờ. Hắn hơi ngốc lăng ra, không biết từ lúc nào hình người của mèo nhỏ đã dựa vào trong lòng ngực của mình. Vân Lạc Đình làm mèo đã lâu, cũng đã bị hắn ôm thành thói quen, nên ngựa quen đường cũ đặt cằm lên vai hắn:"Lúc ngươi đến có nhìn thấy con linh thú nào không?" "Ta không nhìn thấy." Bùi Huyền Trì cởi áo ngoài khoác lên người cậu, cảm nhận được trên người mèo nhỏ có một

