bc

Ngày tận thế zombie

book_age18+
4
FOLLOW
1K
READ
brave
drama
bisexual
mystery
city
civilian
like
intro-logo
Blurb

Chương 1> “Ngày hôm đó, mặt trời không mọc nữa.”Trời vẫn còn mờ xám khi Tiểu Bạch mở mắt dậy. Một ngày thứ Bảy bình thường. Không trường lớp, không deadline, không tiếng ồn ào ngoài phố — chỉ có... sự im lặng.Căn phòng của cậu vẫn như mọi khi: giường nhỏ, bàn học ngổn ngang sách vở, màn hình máy tính nhấp nháy ánh sáng xanh lạnh lẽo. Nhưng cái khác thường nằm ở bên ngoài cửa sổ: bầu trời không còn ánh sáng.Không phải mưa. Không phải sương mù. Chỉ là… đen kịt, như thể ai đó đã phủ một tấm vải đen lên cả thế giới.Tiểu Bạch lặng lẽ mở cửa sổ. Gió lạnh lùa vào mang theo mùi của thứ gì đó chết chóc. Cậu rùng mình.Trên điện thoại, không có sóng. WiFi cũng tắt. TV không có tín hiệu. Tin nhắn cuối cùng từ nhóm lớp:> "Đm mấy bạn ơi, trời như vầy là sao vậy? Thầy Duy còn bắt nộp bài nữa =)))"Gửi lúc 3 giờ sáng. Sau đó là im lặng tuyệt đối.Cậu nhìn lên bầu trời. Không có một vì sao, không có mặt trăng. Chỉ có một lỗ hổng đen đang chậm rãi xoáy tròn, như con mắt quỷ dữ đang nhìn xuống.---Tiểu Bạch không biết rằng, trong 72 giờ tới, cả thế giới sẽ sụp đổ.Không phải vì zombie. Không phải vì chiến tranh hạt nhân.Mà vì thứ gì đó cổ xưa hơn cả loài người, lâu đời hơn cả Thượng Đế, đã thức tỉnh.Và Tiểu Bạch, một học sinh trung học bình thường — hoặc ít ra là đã từng bình thường — sắp trở thành kẻ cuối cùng gánh vác ánh sáng của nhân loại.Tuyệt vời. Vậy thì Tiểu Bạch bá đạo sẽ không còn là kiểu nhân vật bị động run sợ trong tận thế — mà sẽ là kẻ khiến tận thế phải run sợ.Mặt đất rung lên.Ở giữa lòng thành phố tối đen như mực, những tiếng rít chói tai vang lên từ sâu trong các tòa nhà đổ nát. Từ trong những bóng tối đó, những sinh vật dị dạng bò ra — thân thể người, đầu thú, xương sườn lộ ra ngoài, đôi mắt đỏ rực như vừa được sinh ra từ ác mộng.Chúng lao đi, xé xác những ai còn sống sót. Không ai chống lại được.Cho đến khi chúng gặp hắn.Một chàng trai đứng đó giữa ngã tư. Đồng phục học sinh, áo sơ mi trắng đã nhuốm bẩn, tóc bù xù, khuôn mặt chẳng có gì đặc biệt — ngoại trừ ánh mắt.Lạnh hơn cả tận thế. Sâu hơn cả vực thẳm.Một con quái vật cao ba mét gầm lên, nhào tới.Chàng trai — Tiểu Bạch — không nhúc nhích. Hắn chỉ nhếch môi, bàn tay giơ lên như chơi đùa.— “Quỳ.”Tiếng nói phát ra rất nhỏ, nhưng vang vọng trong đầu tất cả lũ quái vật.Con dị chủng gào rú, cố nhào tới — nhưng trong tích tắc, đầu nó bị nghiền nát như trái nho. Một thứ lực lượng vô hình bóp nát nó từ bên trong. Những con khác đứng yên, run rẩy như bị áp chế tuyệt đối.Tiểu Bạch bước tới từng bước, giọng trầm thấp:— “Mấy người các ngươi nghĩ tận thế là ngày tận cùng của nhân loại? Sai rồi.”“Đây là ngày tận thế của các ngươi.”Máu bắn lên mặt hắn. Hắn liếm môi, cười nhạt.---Tối hôm đó, khắp vùng ngoại ô phía Đông thành phố, hơn 300 sinh vật dị chủng bị tiêu diệt.Không phải bởi quân đội. Không phải bởi vũ khí hạt nhân.Mà bởi một thiếu niên tên là Tiểu Bạch.hết chương 1

chap-preview
Free preview
chương 1📘 cuộc sinh tồn ở thế giới tận thế
Chương 1: > “Ngày tận thế không bắt đầu bằng chiến tranh hay bệnh dịch. Mà bắt đầu… khi mặt trời không còn mọc nữa.” --- Sáng ngày 3 tháng 9 Toàn thế giới chìm vào bóng tối. Không một ai thấy mặt trời mọc. Bầu trời như bị xé toạc, để lộ ra một lỗ hổng đen nơi ánh sáng không thể xuyên qua. Truyền hình ngừng phát. Sóng radio bị cắt. Mạng internet biến mất trong vòng 3 giờ. Tận thế bắt đầu. Người chết đầu tiên được ghi nhận ở khu Đông – bị xé làm đôi bởi một sinh vật không thể nhìn rõ, chỉ để lại tiếng cười vọng vào giấc mơ của người sống sót. --- Trong khi loài người đang gào khóc trong bóng tối… hắn mở mắt. Một thiếu niên nằm trong phòng học bỏ hoang. Cửa kính vỡ. Trên bảng đen vẫn còn viết: > “Kiểm tra giữa kỳ tuần sau.” Nhưng cả trường đã không còn ai. Thiếu niên ấy tên là Tiểu Bạch. Hắn ngồi dậy, ánh mắt trống rỗng như chưa từng tồn tại ý thức. Đồng hồ chỉ 06:06:06 — trùng lặp, bất thường. Hắn bước ra khỏi lớp. Không vội vã. Không lo lắng. Gió lạnh thổi qua hành lang. Và rồi hắn nghe thấy: “Aaaaaa—!!!” Một tiếng hét vọng lên từ tầng dưới. Máu bắn tung tóe lên bậc cầu thang. Một cô gái đang chạy thục mạng, sau lưng là một dị chủng — cơ thể người, đầu thú, đôi chân như nhện, nước dãi nhỏ tong tong. Tiểu Bạch nhìn xuống. Ánh mắt hắn… khiến con dị chủng khựng lại. Chỉ bằng một ánh nhìn. --- Cô gái té ngã. Dị chủng gầm lên, nhào tới. Bốp! Cơ thể dị chủng bị chặn lại giữa không trung. Không ai thấy Tiểu Bạch làm gì. Chỉ thấy không khí quanh hắn nứt ra như kính vỡ, rồi… ẦM! Con dị chủng nổ tung. Từng mảnh máu thịt văng ra, nhưng không giọt nào chạm được vào người hắn. --- Cô gái ôm đầu, run rẩy: — “Anh… là người?” Tiểu Bạch không trả lời. Hắn nhìn lên bầu trời đen kịt, thì thầm: > “Lâu rồi không thức dậy. Vẫn còn nhớ cách giết bọn này…” "Tốt." > “Khi mọi người còn đang cố sống sót… Hắn đã bắt đầu săn lũ quái vật.” --- Khu vực nội thành – 10 giờ sáng, ngày đầu tiên của tận thế. Tiếng còi báo động đã tắt. Cảnh sát, quân đội, cứu hỏa… tất cả đều không còn. Những con đường vốn đông đúc giờ chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng thét bị bóp nghẹt phát ra từ các ngóc ngách đổ nát. Trong một trung tâm thương mại hoang tàn, 8 dị chủng đang rỉ máu quanh sảnh chính. Xác chúng nằm chồng chất lên nhau — một vài con bị đập nát đầu, vài con khác thì bị lột da sống, thân thể vặn vẹo như bị lực gì đó nghiền nát từ bên trong. Ở giữa sảnh, một thiếu niên bước đi không dính một giọt máu. Tiểu Bạch. Hắn lặng lẽ bước qua đống xác, tay cầm một thanh gậy sắt nhọn như móng vuốt, vừa vặn làm vũ khí tạm thời. Cùng lúc đó, từ phía xa vọng lại tiếng bước chân hỗn loạn. Một nhóm người sống sót chạy thục mạng qua hành lang: một cô gái trẻ, một đứa bé, hai người đàn ông và một thanh niên tay cầm dao gãy. Họ đâm sầm vào nhau khi thấy cảnh tượng trước mặt: 8 con dị chủng chết sạch. Người phụ nữ ôm con khựng lại, kinh hãi: — “Cái… cái gì đã làm chuyện này?” Thanh niên cầm dao liếc nhìn Tiểu Bạch, nuốt nước bọt: — “Chắc… không phải là người đâu. Nhìn hắn đi...” Tô Ngữ, cô gái trẻ dẫn đầu, lập tức giơ súng tự chế lên, gằn giọng: — “Đừng đến gần.” Tiểu Bạch đứng lại, nhìn họ một lượt. Đứa bé nhỏ giọng: — “Chú là siêu anh hùng à…?” Tiểu Bạch cười nhạt: — “Anh hùng? Không.” — “Vậy… là quái vật?” — “Còn tùy.” Câu trả lời ấy khiến mọi người rùng mình. --- Cùng lúc đó – phía Đông thành phố. Một nhóm người mặc áo choàng đen đang đứng quanh một cột thịt sống mọc lên từ lòng đất, rung rinh như đang thở. Một kẻ mang mặt nạ xương lên tiếng: — “Thằng đó đã tỉnh.” Kẻ còn lại nghiến răng: — “Chúng ta chưa chuẩn bị xong… Nó đã bắt đầu giết lũ thú tầng một rồi sao?” — “Không. Nó không giết… nó xóa sổ.” Cột thịt nhấp nháy ánh đỏ. Một giọng nói từ bên trong vang lên: > “Gửi Lệ Phủ đến. Để hắn nhớ lại… hắn từng là gì.” --- Trở lại Tiểu Bạch. Tô Ngữ vẫn giữ súng chĩa thẳng hắn, nhưng tay run bần bật. Tiểu Bạch không thèm để ý. Hắn nhìn ra cửa kính lớn phía trước. Bầu trời vẫn đen như mực, nhưng phía chân trời… có một đốm sáng đỏ đang lơ lửng, như con mắt đang mở. Hắn nheo mắt: — “Tụi bay sắp tới rồi hả…?” — “Cái gì?” – Tô Ngữ hỏi, vẫn đề phòng. Tiểu Bạch không trả lời. Hắn bước đi, hướng về phía cửa ra vào. Một trong những người đàn ông gào lên: — “Này! Mày là ai?! Mày không sợ à?!” Hắn đứng lại, quay đầu chậm rãi. — “Sợ gì?” — “Tụi dị chủng! Bọn quái vật ngoài kia!!” Tiểu Bạch nhìn gã đàn ông như đang nhìn một đứa trẻ, sau đó thì thầm: — “Ta sinh ra để giết chúng nó.” > “Không phải tất cả quái vật đều bò ra từ bóng tối. Có những con bước ra từ chính quá khứ của ngươi.” --- 23:47 – Khu vực rìa thành phố. Tiểu Bạch đứng trên nóc một bưu điện cũ, ánh mắt hướng về đốm đỏ giữa trời đêm — nơi lỗ hổng đen trên bầu trời vẫn không ngừng xoáy sâu. Gió lặng. Thành phố chết chìm trong tĩnh mịch. Phía sau hắn, cách vài trăm mét, nhóm người sống sót đang tạm trú trong hầm xe. Tô Ngữ lặng lẽ quan sát hắn từ một ô cửa nhỏ. Cô không hiểu vì sao bản thân không thể rời mắt khỏi hắn — một kẻ chẳng rõ là cứu tinh hay thảm họa. Người đàn ông tên Lý lẩm bẩm: — “Chúng ta… có nên nhờ cậu ta dẫn đường không?” Tô Ngữ khẽ lắc đầu: — “Tôi không chắc cậu ta đi về phía sự sống, hay đi tìm cái chết.” --- Đêm đó, Lệ Phủ đến. Không ai biết hắn xuất hiện bằng cách nào. Chỉ biết rằng, một làn sương máu bắt đầu lan từ phía Tây thành phố — nơi từng là khu nghiên cứu sinh học của quân đội. Một làn sương khiến cỏ chết, kim loại mục, và những dị chủng cấp thấp tự động quỳ rạp. Ở giữa làn sương đó, một người đàn ông mặc áo choàng đen, mặt đeo mặt nạ bằng thịt người khô, đang bước từng bước. Lệ Phủ. Kẻ từng được tạo ra trong cùng một chương trình sinh học với Tiểu Bạch, nhưng không thất bại. Hắn là “bản hoàn chỉnh” — một vũ khí biết suy nghĩ, biết ghét, và biết nhớ. --- 00:12 – Tiểu Bạch cảm nhận được. Hắn không quay đầu. Nhưng hơi thở khẽ thay đổi. Không khí… bắt đầu thối rữa. Một tiếng bước chân vang lên trên mái nhà. Cạch. — “Lâu rồi không gặp.” – Một giọng trầm, khô khốc như xương vỡ, vang lên phía sau hắn. Tiểu Bạch xoay cổ, không nhìn, chỉ hỏi: — “Lệ Phủ?” — “Mày còn nhớ tên tao.” – Giọng kia khẽ cười. – “Vậy còn tên của chính mày, mày còn nhớ không?” Tiểu Bạch im lặng. — “Không?” – Lệ Phủ tiếp lời. – “Vậy để tao nhắc mày.” Hắn giơ tay lên. Không gian rạn nứt. Tiểu Bạch lập tức xoay người — tung một cú đấm, không khí vỡ ra như tấm gương. Nhưng… Bốp! Cú đấm bị một bàn tay trơ xương chặn lại. Lệ Phủ – đứng sát ngay trước mặt. Khoảnh khắc ấy, mắt hai kẻ gặp nhau. Và trong ánh nhìn của Tiểu Bạch, một đoạn ký ức bị khóa chặt… bỗng nhiên mở ra. - [Ký ức – Mười hai năm trước] Một căn phòng trắng, không cửa sổ. Tiếng kim loại va chạm. Một giọng nói của tiến sĩ vang lên trong loa: > “Đối tượng 03: tên mã 'Tiểu Bạch' — thất bại.” Một đứa trẻ nhỏ ngồi giữa vòng tròn máu. Cơ thể đầy vết cắt. Đôi mắt đỏ rực, vô hồn nhưng không chết. > “Nó đã sống sót sau 17 lần huỷ tế. Nó không bị đồng hóa bởi dị chủng. Nhưng nó không tuân lệnh. Không có lòng trung thành. Không kiểm soát được.” > “Nó không phải vũ khí. Nó là tai họa.” > “Khóa nó lại. Vĩnh viễn.” --- Tiểu Bạch trở lại thực tại. Mắt hắn ánh lên tia máu nhạt. — “Ra là thế…” Lệ Phủ cười: — “Mày là thất bại. Tao là kết quả hoàn hảo. Nhưng giờ mày tỉnh rồi, tao phải đưa mày trở lại… hoặc xóa sổ.” ẦM! Hai bóng người biến mất khỏi mái nhà. Cuộc chiến bắt đầu. hết chương 1📘

editor-pick
Dreame-Editor's pick

bc

Tìm Tình Yêu Mới Cho Người Yêu Cũ

read
1K
bc

Qủy Vương Truy Tìm Tân Nương

read
1K
bc

Dục Vọng Chiếm Hữu [18+]

read
19.0K
bc

Ông Trời Bảo Yêu

read
1K
bc

Cuồng Vọng

read
1K
bc

Nhật Ký Ép Hôn Của Bác Sĩ Lục.

read
6.2K
bc

Đêm Đầy Sao

read
1K

Scan code to download app

download_iosApp Store
google icon
Google Play
Facebook