Cố Thanh Trúc quan sát cô ấy một phen: “Chị tới sớm quá.” Cách trang điểm và quần áo đều đẹp, nhưng chuyện này thật ra không tốt lắm. Đối với người mới mà nói, vì không được ra sớm, nếu chỉ để lộ mặt, tốt nhất là gần tới giờ mới trang điểm, thay quần áo. Bởi vì trang điểm càng trễ, mới có thể chắc chắn dưới ống kính không bị mờ lớp trang điểm.
”Tại em không ngủ được.” Bồ Vũ thè lưỡi nói: “Nghe nói hôm nay là cơ hội khó có được, có rất nhiều khách quý và phóng viên.”
Cố Thanh Trúc cười mà không nói.
Cô cảm thấy Bồ Vũ không lo lắng chút nào.
Bồ Vũ và cô đều là người mới, những nghệ sĩ nhỏ đang giãy giụa ở tận cùng giới giải trí. Trước kia Bồ Vũ là người mẫu, vì ngoại hình rất đặc biệt nên được công ty kí hợp đồng, vốn là đối tượng quan trọng mà công ty chuẩn bị bồi dưỡng năm nay. Ai biết đột nhiên xuất hiện một người tên Cố Thanh Trúc.
Bồ Vũ rất xinh đẹp, vì đã gia nhập giới người mẫu, trên người cũng nhiễm một chút khí chất của người mẫu, đối với một diễn viên muốn thành danh mà nói, thì chuyện có khí chất là chuyện rất tốt. Nhưng đối với những nghệ sĩ vừa ra mắt, trong sáng như một tờ giấy trắng mới tốt. Bồ Vũ xinh đẹp, Cố Thanh Trúc cũng xinh đẹp, hơn nữa vẻ đẹp của Cố Thanh Trúc linh động hơn vẻ đẹp của Bồ Vũ, được nhiều người công nhận, cho nên lúc đang tuyển người đóng quảng cáo đồ uống, thật ra người lúc đầu được chọn là Bồ Vũ, nhưng Cố Tha
Bồ Bạch liên hoa thấy Cố Thanh Trúc chậm chạp không nói lời nào: “Sao em lại đứng ở đây?”
”À” Cố Thanh Trúc cúi đầu xuống: “Buổi sáng em uống sữa, ruột cảm thấy không khỏe.”
”Sao không đi toilet?” Bồ Vũ liếc cái túi trên tay Cố Thanh Trúc: “Đây là váy sao? Chị giúp em vào phòng nghỉ cất nha.”
Cố Thanh Trúc cười: “Giờ còn sớm, phòng nghỉ của nghệ sĩ còn chưa mở cửa đâu, Phạm Miên Miên đang đi lấy chìa khóa.”
”Không cần đâu.” Bồ Vũ chỉ vào một hành lang khác: “Phòng nghỉ của khách quý bây giờ không có ai cả, có thể qua đó. Vừa rồi chị cũng thay ở bên đó. Khách quý ít nhất hơn một tiếng sau mới đến, không cần gấp đâu.”
”Em nên tự mình làm thì hơn.” Cố Thanh Trúc khoát tay.
”Cái này có là gì! Chuyện nhỏ thôi.” Bồ Vũ như đột nhiên nhớ ra gì đó: “Đúng rồi, vừa nãy chị quên mất nên trình diện với phòng quảng cáo, Cố Thanh Trúc, chị giúp em cầm quần áo đến phòng nghỉ, em giúp chị đến phòng quảng cáo ký tên trình diện được không? Làm ơn đi.”
Bồ Vũ có đôi mắt cười, khi cười lớn thì mắt híp cả lại, rất giống con gái Hàn Quốc, cũng rất có lực sát thương. Khi một cô gái xinh đẹp, dịu dàng nhờ vả thì lực sát thương gần là như vô địch.
”Chuyện này....” Cố Thanh Trúc nhẹ nhàng nhíu mày, giống như có chút không kiên nhẫn rồi lại như không thể không nề hà, miễn cưỡng nói: “Được rồi.”
”Cảm ơn em, Cố Thanh Trúc.” Bồ Vũ khoát tay với Cố Thanh Trúc, vừa cầm túi vừa chạy nhảy ở hành lang.
Cố Thanh Trúc đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng.
Phòng nghỉ của khách quý.
So với phòng nghỉ của nghệ sĩ thì lớn và thoải mái hơn rất nhiều, ít nhất không có đồ trang điểm để lênh láng và móc treo quần áo, có một chỗ thay quần áo rộng lớn ngăn cách bởi lớp kính, thậm chí còn khuyến mãi thêm bức rèm che lòe loẹt. Nhưng thật ra việc làm này rất thừa thãi, bởi vì không có vị khách quý nào chịu thay quần áo ở chỗ như thế này, phần lớn, phòng nghỉ của khách quý chỉ dùng cho nhóm khách quý trang điểm hay uống trà trước khi bước lên khán đài mà thôi.
Bồ Vũ đứng giữa căn phòng, để cái túi trên ghế, cầm một nửa chiếc váy lên.
Chất vải lụa lướt qua đầu ngón tay, cảm giác rất tốt, nếu nó bao bọc một dáng người yểu điệu, thì xinh đẹp biết bao nhiêu. Lễ phục này thiết kế rất đơn giản, sau lưng khoét một lỗ nhỏ, cài lại bằng hình một con bướm nhỏ, khiêm tốn mà gợi cảm.
Đây là một bộ lễ phục dệt hoa trên gấm.
Ngón tay Bồ Vũ lướt theo những đóa hoa nhỏ, chậm rãi trượt đến nút thắt trên áo.
Nút thắt màu bạc, cánh bướm vô cùng sống động. Tuy không phải thương hiệu nổi tiếng, nhưng đường may sắc sảo và sự thiết kế cũng đủ làm cho chiếc váy này trở nên xa xỉ. Ít nhất đối với một nghệ sĩ vừa ra mắt mà nói, là một số tiền không nhỏ. Nếu không phải để cướp đi sự nổi bật, thì không cần mua nó.
Ngón tay Bồ Vũ đột nhiên siết chặt, tay còn lại cầm kéo.
Mũi kéo nhẹ nhàng đặt lên nút thắt hình con bướm, càng là đồ vật tinh xảo thì càng không chịu nổi sự tác động, quần áo cũng như vậy. Chỉ cần nhẹ nhàng lướt qua, làm khóa kéo bị hư, tạm thời không nhìn thấy gì, ngồi trang điểm cũng không xảy ra chuyện. Nhưng đến lúc ra sân khấu, đứng dậy, hoạt động một thời gian dài, khóa kéo rớt xuống, nội y lộ ra, đoán chừng phong cảnh vô hạn.
Đối với một người mới mà nói, nhất là một nữ nghệ sĩ, chuyện này gần như là vực sâu không đáy.
Khóe miệng Bồ Vũ cười lạnh một cái, trên tay đã dùng sức làm vỡ cái yếm khóa.
”Tôi suy nghĩ hoài, cuối cùng vẫn cảm thấy không có lời.” Một giọng nói đột ngột xuất hiện ở sau lưng Bồ Vũ.
Bồ Vũ sợ hãi, cái kéo trên tay “lạch cạch” rơi xuống đất, cô ấy quay đầu lại, Cố Thanh Trúc đứng ở cửa, giơ điện thoại, cười ôn hòa.
”Phòng quảng cáo quá xa, chị nên tự đi đi.” Ánh mắt Cố Thanh Trúc liếc cây kéo dưới đất, cười: “Nhưng thoạt nhìn cô muốn làm thợ may giúp tôi cắt quần áo hả?”
”Bây giờ có phải cô đang nghĩ, dù sao cũng bị nhìn thấy rồi, không bằng cắt nát nó, để tôi không thể ra sân khấu.” Cố Thanh Trúc nói.
”Cô không nghĩ đến hành động này của cô sẽ ăn nói với công ty như thế nào, nhưng.......” Cô giơ điện thoại lên: “Tôi vừa chụp hình lại, cô nói kéo của cô nhanh hơn hay tay của tôi nhanh hơn.”
“Cô nói xem kéo của cô nhanh hay tay của tôi nhanh?”
Bồ Vũ ngơ ngác nhìn Cố Thanh Trúc.
Đầu óc của cô ấy trống rỗng, không biết cuối cùng mình sai ở đâu.
Người tên Cố Thanh Trúc này, trong công ty ai cũng biết, cô ấy không có sắc đẹp và vận may còn là một người đầu heo. Không hiểu giao tiếp, không biết giả thanh cao, tính tình lại nóng nảy, trong giới giải trí không cần người có tính tình như vậy, nhưng Cố Thanh Trúc lại chính là người như vậy. Có một đối thủ như vậy, Bồ Vũ căn bản không để tâm, trong giới người mẫu khó sinh tồn như vậy cô cũng có thể sống tốt thì cô tin trong giới giải trí mình cũng có thể làm được.
Nhưng cố tình cô lại thua trong tay đối thủ mà mình chướng mắt.
Quảng cáo lần trước, Bồ Vũ tin chắc rằng mình sẽ thành công. Cô có khí chất trong sáng, giống với yêu cầu hình tượng trong quảng cáo. Quảng cáo sẽ phát sóng trên tất cả các đài, cô vốn muốn mượn cơ hội này để tăng độ nổi tiếng, kết quả khi mọi chuyện đã chuẩn bị xong, nửa đường lại xuất hiện một người tên Cố Thanh Trúc.
Mặc dù là bên sản xuất quảng cáo quyết định, Bồ Vũ vẫn hận Cố Thanh Trúc. Nhất là khi quảng cáo được phát có hiệu quả rất tốt, chuyện này càng làm cho cô không cam lòng.
Vốn đều có khởi đầu giống nhau, ai cũng không giỏi hơn ai, đùng một cái cô bị người khác cướp vai, bây giờ người ta đã nổi tiếng, trong lòng cô sao có thể không có khúc mắc? Trừ phi cô là kẻ ngốc.
Bồ Vũ không phải người ngu, Bồ Vũ là kẻ thông minh, cho nên cô muốn cho Cố Thanh Trúc một bài học, nhưng cô không thể chính diện đối chọi với Cố Thanh Trúc, cuối cùng cô mới nghĩ ra biện pháp thiếu đạo đức này. Đối với một nghệ sĩ vừa ra mắt, chỉ có lộ hàng mới có thể làm cho cô ấy lập tức rơi vào địa ngục. Có lẽ sẽ còn bị công ty đóng băng không chừng.
Nhưng cô ngàn tính Phạm Miên Miên, nhưng lại không nghĩ đến lúc bị Cố Thanh Trúc bắt gặp, còn bị ghi lại bằng chứng.
Cố Thanh Trúc.....rốt cuộc là thông minh hay ngu ngốc? Bồ Vũ đột nhiên cảm thấy không rõ nữa.
Cố Thanh Trúc cầm điện thoại bỏ vào trong túi áo, trên thực tế, kiếp trước, Bồ Vũ đã đạt được mục đích.
Cô căn bản không nghĩ đến quần áo sẽ bị động tay động chân, hơn nữa lúc đó cô đến rất muộn, thay quần áo xong còn phải trang điểm để lên sân khấu. Vốn lúc đó đã gần đến lúc buổi họp báo bắt đầu, những người mới đi một vòng để làm nóng sân khấu, ai biết vào lúc đó nút thắt bị đứt ra.
Lễ phục vốn kín đáo, lúc nút thắt bị bung cô đã sớm nhận ra, cũng đã che đi rất nhanh, nhưng dù đã như vậy, vẫn bị chộp được những hình ảnh không đẹp mắt. Không đến mức lộ ra hết, nhưng toàn bộ buổi họp báo đều bị hỏng.
Đáng sợ hơn là, tất cả mọi người đều nói chuyện này là: một câu chuyện lăng-xê sứt mẻ.
Đúng thật, quần áo bị bung không sớm cũng không muộn, lại lựa đúng lúc ra sân khấu mà bung. Tuy có người đặt ra giả thiết đó là một âm mưu, nhưng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, rõ ràng cô là người bị hại, lại biến thành kẻ thâm hiểm, giả dối.
Cố Thanh Trúc vĩnh viễn nhớ rõ cảnh cánh phóng viên liên tục nhào vào chụp ảnh, cô ánh đèn flash làm cô không mở mắt ra được, vô cùng chật vật, Phạm Miên Miên che chở cho cô cũng bị người ta đẩy ngã xuống đất, đụng chảy cả máu đầu. MC không biết làm sao, công ty thấy không có cách nào giải thích được, nên quyết định nương vào việc này mà lăng xê cho phim mới. Còn Bồ Vũ, cô ấy đưa cho cô một cái áo khoác, hành động nhân đạo như vậy đã giành được tình cảm của rất nhiều người.
Sau đó cô thật sự bị đóng băng hơn nửa năm, Bồ Vũ nhờ có buổi họp báo này mà nổi tiếng, nhận được hai lời mời thử vai, khi Cố Thanh Trúc làm việc trở lại, Bồ Vũ đã trở thành diễn viên hạng ba, cố gắng lên diễn viên hạng 2.
Tất cả mọi chuyện, đều diễn ra trong nửa năm ngắn ngủi.
Không thể nghi ngờ Bồ Vũ đã đạp lên cô mà đi, sau này khi Cố Thanh Trúc đã nổi tiếng, nhớ lại khoảng thời gian này vẫn còn cảm thấy ấm ức, lúc đó Bồ Vũ đã bắt đầu xuống dốc, người mới một người nối tiếp một người, Bồ Vũ dần bị dìm xuống, cô ấy mới quyết định tìm một kim chủ làm tình nhân, lâu lâu mới đóng một vài bộ phim, tin tức lan tràn đầy trên mặt báo.
Quay lại một lần nữa, Cố Thanh Trúc cô không định ngậm bồ hòn làm ngọt như vậy nữa.
”Cô muốn làm gì?” Bồ Vũ nói. cô ấy tuy đã cố hết sức giữ bình tĩnh nhưng đôi tay lại run run.
”Tôi không làm gì cả, người làm mới là cô.” Cố Thanh Trúc nhìn cô ấy chằm chằm, nói: “Muốn bước đi trong giới giải trí, phải dựa vào tài năng của mình, nhưng cô không nên làm chuyện này với tôi, vì tính tình tôi rất kém, không bảo đảm sẽ không làm gì cô.”
”Cô uy hiếp tôi sao?” Bồ Vũ kinh ngạc nói.
”Là cảnh cáo. Nếu tôi muốn chỉnh cô, bây giờ đã đưa video này lên mạng rồi, cô có thể xem xem người ta nói như thế nào về chuyện này. Tôi không đăng lên mạng, chỉ vì cảm thấy phiền phức, tha cho cô một mạng mà thôi.” Đứng trong lập trường của một người mới, ai cũng không dễ chịu so với ai. Bắt thóp Bồ Vũ khiến cho cô ấy sợ mình, so với đánh một cú giết chết thì càng có hiệu quả hơn.
Sắc mặt Bồ Vũ tái nhợt, cô ấy miễn cưỡng nói: “Cô không dám đâu......Công ty sẽ không để cô làm vậy đâu.”
”Cô thấy tôi không dám sao?” Cố Thanh Trúc nói.
Bồ Vũ trừng lớn mắt, vẻ mặt Cố Thanh Trúc lạnh lùng, nói ra những lời nói tràn đầy khí thế, cô không nghi ngờ, Cố Thanh Trúc chắc chắn có can đảm để làm. Nhưng lúc nào mà Cố Thanh Trúc lại biến thành người như vậy? Đột nhiên Bồ Vũ cảm thấy mình xem Cố Thanh Trúc là đối thủ, hình như không thông minh cho lắm.
”Cho nên, đừng đụng tới tôi.” Cố Thanh Trúc gằn từng tiếng.
Lòng Bồ Vũ trở nên hốt hoảng, cắn cắn môi, nói những từ không đủ khí thế:
Ai quan tâm đến cô!” Sau đó chạy vắt giò lên cổ ra khỏi phòng nghỉ.
Sau khi cô ấy đi khuất rồi, Cố Thanh Trúc mới đi vào trong phòng nghỉ, nhặt bộ váy trên ghế lên, cẩn thận kiểm tra lại khóa kéo, mới chuẩn bị thay đồ. Phòng nghỉ của nghệ sĩ và phòng nghỉ của khách quý cánh nhau rất xa, cô nhìn vào mặt sau của cửa kính, nghĩ trong lòng thôi thì cứ thay đồ ở đây vậy.
Kéo bức rèm che, đẩy cửa kính ra, Cố Thanh Trúc lập tức ngây ngẩn cả người.
Trong phòng thay quần áo, có người ngồi trên sofa, nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên.
Là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc một bộ quần áo xám tro sạch sẽ, chân gác lên ghế sofa, thon dài và sạch sẽ.
Gương mặt trắng trẻo đẹp trai, giống như một người mẫu trên tạp chí, đẹp đến khác thường, một đối mắt đen như bầu trời đêm không một vì sao, có cảm giác lạnh lùng đẹp đẽ. Anh ta ngẩng đầu nhìn Cố Thanh Trúc, ánh mắt lạnh lùng không thể nói rõ, cũng không nhiệt tình lắm, như hơi bất ngờ, tâm trạng này xuất hiện trong con ngươi đen huyền kia, liền có cảm giác hồn nhiên.
Cố Thanh Trúc: “!!!”
Có vài người vừa sinh ra đã đẹp, 10 năm trước hay 10 năm sau đều y như vậy, ngay cả một nếp nhăn cũng không có, cho nên vừa nhìn anh ta Cố Thanh Trúc lập tức nhớ tới một người.
Lòng Cố Thanh Trúc như điên lên mất, cô thật sự không nghĩ tới cũng không hiểu được tại sao Diệp Tĩnh Huyên lại xuất hiện ở đây.
Người khiêm tốn, muốn làm gì thì làm, chân dài mặt cười, hành tung bí ẩn, người sinh ra đã là nam thần Diệp Tĩnh Huyên, bây giờ vẻ mặt hiển nhiên xuất hiện ở phòng nghỉ của khách quý, còn dùng vẻ mặt bất ngờ nhìn cô.
Anh ta bất ngờ cái lông ý! Người nên bất ngờ là cô mới đúng! Chuyện này có nghĩa là gì, cuộc đối thoại vừa rồi giữa cô và Bồ Vũ đã bị anh ta nghe hết rồi. Đương nhiên chuyện này không quan trọng lắm, quan trọng là tại sao Diệp Tĩnh Huyên lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ anh ta là khách quý mà Hoa Sâm mời đến? Chuyện này không hợp logic tí nào.
Đầu óc Cố Thanh Trúc hò hét loạn xì ngầu, cô nhìn chằm chằm Diệp Tĩnh Huyên không chớp mắt, Diệp Tĩnh Huyên không lên tiếng, hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, cho đến khi bên ngoài xuất hiện tiếng gọi của Phạm Miên Miên: “Thanh Trúc, em ở phòng nghỉ của khách quý sao?”
Cố Thanh Trúc không nói tiếng nào đóng chặt cửa sổ, kéo bức rèm che xuống, quay đầu lại, đã diễn như không có chuyện gì xảy ra, giọng nói bình thản.
Buổi họp báo vẫn diễn ra theo kế hoạch.
Cố Thanh Trúc thay quần áo xong, thợ trang điểm đến hóa trang cho cô. Phạm Miên Miên đưa kịch bản cho cô, muốn cô ôn tập lại những bước chút nữa ra sân. Cố Thanh Trúc nhìn kịch bản ngẩn người.
Tâm tư của cô không đặt ở kịch bản trên tay, ngược lại không ngăn được nhớ đến chuyện của Diệp Tĩnh Huyên.
Đời trước bởi vì cô chỉ lo việc tranh đấu trên mircoblog, không để tâm đến việc khác, nên việc Diệp Tĩnh Huyên có đến G thị cô hoàn toàn không rõ, tuy nhiên buổi họp báo này ở đời trước không hề có tin tức Diệp Tĩnh Huyên có mặt. Thường chỗ nào Diệp Tĩnh Huyên xuất hiện, sự chú ý của mọi người đối với cô sẽ giảm đi rất nhiều.
Nếu như nói từ lúc cô sống lại đến nay có rất nhiều chuyện thay đổi, hiệu ứng hồ điệp xuất hiện thay đổi hành trình của Diệp Tĩnh Huyên vậy cũng hơi gượng ép, bọn họ dù bắn đại bác cũng không tìm ra được một điểm quan hệ nào.
Trừ khi kiếp trước Diệp Tĩnh Huyên cũng đến đây nhưng không bị ai phát hiện, tính tình của người này kiêu ngạo như vậy, loại khả năng này không phải là không thể xảy ra.