Chương 4: Quá khứ

3476 Words
Trong điện thoại Phạm Miên Miên khuyên: “Thanh Trúc, em đừng kích động, cũng đừng tranh cãi gì cả, lúc này càng phải bình tĩnh hơn, nước trong giới giải trí rất sâu, tranh cãi đối với em không có lợi.” Lời nói của Phạm Miên Miên từng lời từng chữ đều có lý, giống như cẩn thận dỗ dành con nít, rõ ràng là sợ Cố Thanh Trúc nổi giận lên mạng tranh cãi với Trần Luy. Cô nói với đầu kia điện thoại: “Em biết rồi, sẽ không nói gì đâu.” Phạm Miên Miên ngừng một lát, không ngờ Cố Thanh Trúc lại bình tĩnh như vậy, lúc sau mới nói: “Được, vậy em ngủ một giấc ngon đi, ngày mai có buổi họp báo, không cần vì chuyện này mà ảnh hưởng đến tâm trạng bản thân.” Cố Thanh Trúc cúp máy, chống cằm xem Weibo của Trần Luy đăng bình luận. Qua một đời, một lần nữa, chuyện đã xảy ra vẫn sẽ xảy ra, chỉ là qua mười năm nhìn lại, lại cảm thấy giống như những đứa bé gái ngây thơ cãi nhau, sứt sẹo lại hạ giá. Trên thực tế, kiếp trước, Cố Thanh Trúc quả thật không thể nhịn được, cô không phải một người dễ khoan dung, lúc đó còn trẻ tuổi lại nóng nảy, lập tức quay về Weibo của mình, nói ra chuyện Trần Luy dựa vào Trần Hi mà thay đổi diễn viên. Kết quả không có ai tin cô hết, còn lọt vào trang tìm kiếm ở đầu Weibo: “Cố Thanh Trúc biến khỏi giới giải trí”, chuyện này sau khi khi cô nổi tiếng đã trở thành một vết nhơ. Xin đẹp kiêu ngạo, không tôn trọng người khác, tính tình nóng nảy, phách lối ngang ngược. Nhưng bây giờ thì sao? Trùng sinh đối với cô mà nói, nhìn lại giống như không thay đổi được gì cả. Không có nhớ được dãy số trúng thưởng sổ số, cũng không nhớ nổi cố phiếu nào trong nước tăng mạnh, trong trí nhớ của cô là tất cả những chuyện khi mới bước vào giới giải trí từng chuyện, từng chuyện một. Nhớ rõ mỗi lần thành công, cũng như mỗi lần thất bại. Mỗi một lần kĩ thuật diễn xuất tăng lên, mỗi một kết cục của các cuộc cãi vã. Chuyện mà Phạm Miên Miên lo lắng, nếu như là trước kia, thì quả thật rất đáng lo. Nhưng sau khi cô trải qua chuyện của Liêu Tử Tuấn, ước chừng như không còn bất cứ chuyện gì có thể làm cô tức giận được nữa. Một người vợ lớn như cô còn có thể bị nói thành kẻ thứ ba, thành b***h*, thanh danh xấu như vậy còn có thể gắng gượng trở lại, chuyện như bây giờ có là cái gì? *English: Theo tiếng anh có thể tạm dịch là chó cái, ý chỉ chửi tục. Lăng xê cho Trần Luy cũng thế, giải tỏa cũng tốt, đều là chuyện không đáng một đồng. Nếu cô đánh trả, đó mới là đúng ý Trần Luy, không có nguyên nhân lại quảng cáo cho người khác, cô không có rảnh rỗi sinh nông nỗi đâu. Lại nói Weibo rất lớn, mỗi một phút lại có một câu chuyện mới, việc này chỉ cần không ai đáp trả, qua một đêm liền trôi qua, cô không tin nó lại có thể đứng đầu Weibo lần nữa, Trần Luy chỉ là một người mới, đâu có mặt mũi lớn như vậy? Không thể không nói, sau khi trùng sinh, vận may của Cố Thanh Trúc cũng không tệ lắm. Bởi vì nửa tiếng sau, tin đứng đầu Weibo đã đổi chủ. Tiêu đề đứng đầu là:“Kinh ngạc Diệp Tĩnh Huyên xuất hiện ở thành phố G” Diệp Tĩnh Huyên, Diệp đại thần, Diệp Tĩnh Huyên, là một siêu sao của siêu sao trong nước, ảnh đế, nam thần, Ảnh đế, siêu sao trong cả ba thể loại điện ảnh, truyền hình và ca hát. Nếu nói địa vị của Liêu Tử Tuấn trong nước sau này đã là số một số hai, Diệp Tĩnh Huyên kia tuyệt đối còn cao hơn hắn hẳn mấy cấp. Cố Thanh Trúc biết Diệp Tĩnh Huyên, vẫn là từ Liêu Tử Tuấn. Liêu Tử Tuấn này nhìn bề ngoài có vẻ là người anh tuấn bất kham, có cảm giác như Thiên Nhai lãng tử, nhưng đó chỉ là hình tượng mà công ty tạo cho hắn mà thôi. Cho tới bây giờ hắn đều đi con đường này rất ổn định, nhưng trong lòng, Cố Thanh Trúc biết Liêu Tử Tuấn không phải là loại lãng tử tiêu sái chán nản, dã tâm của hắn lớn hơn bất cứ ai. Có dã tâm đối với sự nghiệp đối với nghệ sĩ mà nói là chuyện tốt, không thể nghi ngờ Liêu Tử Tuấn rất ưu tú, nhưng trên thế giới luôn có một loại người, bọn họ có thể dễ dàng có được những thứ mà người khác phải cố gắng hết sức mới được, hơn nữa chẳng thèm để ý đến. Diệp Tĩnh Huyên chính là loại người này. Ưu thế của Diệp Tĩnh Huyên rất rõ, đẹp trai, quá khứ trong sạch, thần bí, kĩ thuật diễn xuất vô cùng thâm sâu, hơn nữa-----không có bất kì chuyện xấu và lăng xê nào. Nếu như nói nam thần là một nghề, thì Diệp Tĩnh Huyên làm nghề nam thần, hơn nữa hắn còn cướp bát cơm của phần lớn nam tài tử. Lấy chuyện được yêu thích mà sống, chuyên nghiệp ghê gớm. Người như vậy trong giới giải trí đúng là kì tài, hắn vừa ra mắt đã nhận quay một bộ phim điện ảnh hợp tác với nước ngoài, nhưng chỉ diễn nam 2, lấy nhan sắc xuất chúng và kĩ thuật diễn để chinh phục người xem. Nhưng khi mọi người cảm thấy hắn sẽ trở nên vô cùng nổi tiếng, hắn đột nhiên biến mất. Sau đó, hắn sẽ ngẫu nhiên nhảy nhót một chút, nhận những vai không giống nhau, nhưng có rất ít tác phẩm, hơn nữa không bao giờ diễn vai chính. Tuy rằng không diễn vai chính, nhưng lúc nhận vai phim điện ảnh hay truyền hình thì kịch bản rất tốt, địa vị hiển nhiên rất cao. Có một lần Liêu Tử Tuấn thích một vai nam số 3 trong một bộ phim, nhân vật kia được xây dựng rất hấp dẫn, kết quả vai đó rơi vào tay Diệp Tĩnh Huyên. Từ đó về sau, Liêu Tử Tuấn liền bắt đầu chú ý tới Diệp Tĩnh Huyên. Liêu Tử Tuấn ngẫu nhiên cũng sẽ nhắc tới Diệp Tĩnh Huyên trước mặt Cố Thanh Trúc, nói sau lưng Diệp Tĩnh Huyên nhất định có người đứng sau, nếu không không có khả năng nhận được vai tốt như vậy, của cải hẳn là rất nhiều, bên tin tức cũng chuẩn bị thỏa đáng, một kẽ cũng không cho hở. Nói tới nói lui cũng là ám chỉ Diệp Tĩnh Huyên không đi lên bằng thực lực. Nhưng Cố Thanh Trúc không cảm thấy Diệp Tĩnh Huyên có bất cứ thứ gì không tốt, cô là phụ nữ, nhìn thấy người đẹp trai sẽ tương đối khoan dung. Diệp Tĩnh Huyên bộ dạng rất đẹp trai, khí chất rất tốt, kĩ thuật diễn lại càng phi thường tốt, là một diễn viên mà nói, bản thân Cố Thanh Trúc rất thích Diệp Tĩnh Huyên. Nhưng Liêu Tử Tuấn nói nhiều như vậy, cũng làm cho cô có chút thành kiến với Diệp Tĩnh Huyên. Không nghĩ tới sống lại một lần, lần đầu tiên lại là Diệp Tĩnh Huyên giải vây giúp cô. Tin tức Diệp Tĩnh Huyên xuất hiện ở thành phố G xuất hiện liền lập tức chiếm đại toàn bộ Weibo, lấy tính cách khiêm tốn của vị siêu sao này, đột nhiên xuất hiện mà nói quả thật trăm năm khó gặp, mâu thuẫn giữa những diễn viên nhỏ như Cố Thanh Trúc và Trần Luy nhất thời đã bị mọi người ném ra sau đầu*, ai cũng không rảnh phản ứng. Cố Thanh Trúc uống một ngụm nước, mở chuyện đứng đầu Weibo, người đàn ông phía trên mặc một cái áo khoác dài màu đen và một cái quần bình thường, mang mũ lưỡi trai, vành nón kéo thấp làm cho người khác nhìn không rõ mặt mũi, mơ hồ giống như tượng Mosaic, nhưng có thể thấy rõ dưới khuôn mặt bị che khuất là dáng người hoàn hảo. Trong nháy mắt bình luận đã lên tới hơn mười vạn. Một đám người ở dưới bình luận: ”Nam thần thật đẹp trai! Liếm chân dài!” ”Nam thần đột nhiên về nước làm gì? Có phải là làm dự án mới hay không?” ”Cầu diễn vai nam chính, cầu diễn vai nam chính, cầu diễn vai nam chính!!! Việc quan trọng nên nói ba lần!!!” ”Chồng à! Hôn ta!!!” Cái bầu không khí vui sướng này, đâu còn thấy được vừa rồi còn một hồi phong tinh huyết vũ? Nam thần quả thật là tiểu thiên thần, nơi nào có hắn thì nơi đó có ánh sáng. Hảo cảm của Cố Thanh Trúc đối với Diệp Tĩnh Huyên lập tức tăng cao. Kẻ địch của kẻ thù thì chính là bạn thân, kiếp này cô có nên kết thân với Diệp Tĩnh Huyên hay không đây? Nhưng Cố Thanh Trúc cũng biết là không có khả năng, cho dù là Lục Thiên Tuyết, kiếp trước cũng chưa từng có cơ hội phát triển và hợp tác với Diệp Tĩnh Huyên. Vị siêu sao này đến với giới giải trí cũng chỉ là chơi đùa, nhưng lại chưa từng nghe nói hắn có quan hệ tốt với nữ minh tinh nào. Bất quá, kế hoạch lăng xê của Trần Luy coi như là công cốc. Trong lòng Cố Thanh Trúc ngầm vui vẻ. Cô đột nhiên phát hiện, trước đây mình thật quá xúc động. Một khi đã như vậy, căn cứ vào kinh nghiệm kiếp trước, dứt khoát đem quá khứ đen tối trước đây toàn bộ xóa sạch. Đương nhiên đầu tiên phải đối mặt với buổi họp báo ngày mai trước đã. Thật ra công ty vì lăng xê nghệ sĩ mới hợp tác với văn phòng làm một bộ phim thần tượng, vốn Cố Thanh Trúc không liên quan gì đến chuyện này. Nhưng vì Cố Thanh Trúc là người mới, công ty vì chiếu cố người mới, mới bảo người mới cũng đến buổi họp báo để quen mặt với báo giới hơn. Chung quy người đến tham gia họp báo, cũng có một số nhà sản xuất phim, kì ngộ trong giới giải trí có đôi khi chỉ một cái chớp mắt. Tuy hôm trước bởi vì chuyện tranh cãi mà tâm trạng cô không tốt, nhưng Cố Thanh Trúc vẫn biết buổi họp báo này đối với một người mới mà nói là một lần kì ngộ, cho nên lòng cô tràn đầy hi vọng tham gia. Nhưng chuyện này là một quyết định sai lầm, hoặc có thể nói, nó là một quyết định mất nhiều hơn được. Bởi vì trong buổi họp báo này, váy của cô trước mặt công chúng đột nhiên bị bung ra, tuy rằng vì cô dùng tay che lại nên không thấy gì, nhưng chuyện lúc đó đã trở thành tiêu điểm đưa tin của các tạp chí lớn, tất cả các bài báo đều tràn đầy lời lẽ ác ý, cười nhạo và châm chọc. Sự kiện cãi nhau trên Weibo, buổi họp báo bị lộ hàng, hai chuyện này, trở thành hai kích trí mạng khi cô vừa ra mắt, thiếu chút nữa đã ngưng không làm nghệ sĩ nữa. Cũng chính từ khi đó, Cố Thanh Trúc mới chân thật cảm nhận được làm nghệ sĩ thân bất do kỉ, một khi có sự cố xảy ra, đều có khả năng bị gièm pha trở thành chuyện không thể tha thứ. Nếu không phải là sau này cô may mắn nhận được một bộ phim, thì cái tên Cố Thanh Trúc này, liền giống như 180 đường diễn viên nhỏ trong giới giải trí, báo bát quái cũng khinh thường nhắc tới. Cho dù sau này một lần nữa cô xuất hiện trước mặt công chúng, cũng qua những chuyện lúc đầu khoảng nửa năm. Nhưng quá khứ đen tối này vĩnh viễn đều không rửa sạch được. Nhưng cái váy tại sao lại bị bung ra? Có mặt trong lúc kiểm tra quần áo, Cố Thanh Trúc sẽ không phạm sai lầm cấp thấp như vậy. Chuyện này tất nhiên là có người cố ý làm. Cũng vì cô là người mới, nhan sắc rất đẹp, trở thành đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm của công ty, nhiều người không được như vậy, nhưng sẽ cản con đường của người khác. Cản đường của mình, thì phải vặn ngã, quy tắc giới giải trí kẻ mạnh luôn luôn thắng không phải là sai. Cô không động tới người khác, không có nghĩa người khác sẽ không đụng tới cô. Cô cản đường người khác, liền muốn lấy cách như thế để cản đường người khác. Quay lại một lần, cô nhất định sẽ không giẫm lên vết xe đổ, trên con đường đi tới nơi cao nhất của giới giải trí, ai cản đường cô, cô không ngại trả lại y như vậy. Cố Thanh Trúc mở tủ quần áo ra, lấy một bộ lễ phục màu đen tinh xảo khả ái, vạt áo hơi trễ làm cho nhan sắc cô lại thêm một chút hoạt bát. Tại sao lại đến mức đi một chút đã bị bung ra, kiếp trước cái váy này sau khi kết thúc buổi họp báo đã bị cô cắt thành từng mảnh nhỏ. Mà bây giờ.....Cô mơn trớn cái khóa kéo phía sau lưng váy, may lại thành hình một con bướm nho nhỏ. Chờ xem đi. Sáng sớm, Phạm Miên Miên đã đứng dưới lầu đón Cố Thanh Trúc. Thân còn là một người mới chưa có danh tiếng, công ty không cung cấp xe, chiếc xe này là Phạm Miên Miên mượn của người thân. Nhìn thấy Cố Thanh Trúc xuống lầu ngồi vào xe, Phạm Miên Miên tỉ mỉ quan sát Cố Thanh Trúc một phen, thấy sắc mặt cô không tệ, cũng không có xị mặt, lúc này mới yên tâm. Đưa sữa trứng gà trên tay đưa cho Cố Thanh Trúc, Phạm Miên Miên nói: “Thanh Trúc, chuyện ngày hôm qua tốt không?” ”Tốt” Cố Thanh Trúc cúi đầu uống sữa tươi: “Không phải một lúc sau đã bị chuyện của Diệp Tĩnh Huyên chiếm mất vị trí sao?” ”Diệp nam thần.” Phạm Miên Miên vừa lái xe, vừa trưng một bộ mặt hoa si: “Diệp nam thần đúng là người mang đến sự an lành, trên thế giới sao lại có người tốt như vậy chứ? Lớn lên đẹp trai lại có thể giải vây cho người khác, hoàn mỹ thật!” Cố Thanh Trúc trợn mắt nhìn trời, sức hấp dẫn của Diệp Tĩnh Huyên thật lớn, người đại diện của mình cũng là fan cuồng của Diệp Tĩnh Huyên, nhưng người ta cũng đâu phải là giúp mình giải vây. Hơn nữa cái gì mà mang đến sự an lành, chị quên trong phim điện ảnh lần trước hắn diễn một tên biến thái giết người không gớm tay sao? Phạm Miên Miên còn đang thao thao bất tuyệt: “Tại sao nam thần lại đến thành phố G, Lúc trước không phải anh ấy đang sống ở Canada sao? Ngày hôm qua chị lại không có ra đường, thật muốn xin chữ kí.” Ngày hôm qua Phạm Miên Miên đi theo Cố Thanh Trúc đến phim trường “Mai Trang”, nói tới nói lui cũng không phải không thấy tiếc. Cố Thanh Trúc: “......” ”Nói không chừng buổi họp báo hôm nay có thể nhìn thấy anh ấy, Thanh Trúc, nếu gặp anh ấy nhất định phải thay chị xin chữ kí, thôi, chị vẫn nên xin chụp ảnh chung, hu hu hu, ngẫm lại kích động không nhỏ đâu.” Phạm Miên Miên tiếp tục hoa si. Phạm Miên Miên rất chuyên nghiệp trong công việc, nhưng dù sao cũng là cô gái mới 20 tuổi, nếu không phải cô ấy đi làm người đại diện, cũng giống như những cô gái trẻ tuổi khác chạy theo các minh tinh. ”Xong rồi, hôm nay tại sao mình lại như thế này, nếu biết sớm cô đã gội đầu rồi, đợi lát nữa phải thay đồ.....” ”Đủ rồi.” Cố Thanh Trúc không nhịn được nữa, ngắt lời cô: “Diệp Tĩnh Huyên làm sao có thể tham gia loại họp báo như thế này?” Một câu đã làm Phạm Miên Miên câm miệng thành công. Diệp Tĩnh Huyên có sắc, có tiền, có kĩ thuật diễn, liền tùy ý hắn tư bản*. Nhưng hắn cũng đích thực là một người tùy hứng*, họp báo điện ảnh quốc tế, các buổi tiệc tối trao giải muốn hắn tham dự chỉ có ba chữ “Xem tâm trạng“. Các buổi lễ trao giải lớn hắn còn không muốn đi, huống chi là một bộ phim thần tượng không danh tiếng, kinh phí thấp.” *Tư bản: Những nhà tư bản đều muốn làm gì thì làm, không kiêng nể ai. *Tùy hứng: Chỉ tâm trạng tốt và xấu của con người, người muốn làm gì thì làm. Phạm Miên Miên suy sụp trong chốc lát, nhưng lập tức phấn chấn trở lại: “Không sao, chờ chị đào tạo em trở thành thiên hậu*, tất nhiên là có cơ hội sánh vai cùng anh ấy, Thanh Trúc, chúng ta nhất định phải cùng nhau cố gắng.” Lời nói không sai, đạo lý đúng, nhưng tại sao cô lại có cảm giác như có chỗ nào không đúng ở đây. Giống như con đường trở thành ảnh hậu của cô và đứng cùng một chỗ với Diệp Tĩnh Huyên...... Thôi, cô ấy vui vẻ là được rồi. Khi đến nơi tổ chức, nhân viên đang điều chỉnh ánh sáng và âm thanh, Cố Thanh Trúc là diễn viên của công ty giải trí Hoa Sâm, trong tương lai Hoa Sâm phát triển rất tốt, diễn viên nổi tiếng đều từ công ty này đào tạo, nhưng bây giờ, vẫn chỉ là một công ty trong ngàn vạn công ty vừa và nhỏ trong giới giải trí này, không có diễn viên hạng nhất, diễn viên hạng hai cũng không có mấy người, diễn viên hạng ba rất bình thường, còn có rất nhiều nghệ sĩ hạng mười tám ôm ấp giấc mộng trở nên nổi tiếng. Cố Thanh Trúc là một nghệ sĩ hạng mười tám, không có tư cách để tự cao tự đại, cho nên đã đến nơi tổ chức từ sớm để trang điểm thay quần áo. Bởi vì sợ giữa đường hỏng quần áo, nên đều đưa đến phòng nghỉ của nghệ sĩ. Kiếp trước Cố Thanh Trúc vì chuyện tranh cãi trên Weibo nên đến rất muộn, còn đụng phải khách quý đến tham dự. Phạm Miên Miên chào hỏi bảo vệ, chuẩn bị đưa Cố Thanh Trúc đến phòng nghỉ của nghệ sĩ. Lúc này còn rất sớm, qua mấy tiếng nữa mới đến lúc bắt đầu buổi họp báo, Phạm Miên Miên đi trước để trình diện với các nhân viên công tác, để Cố Thanh Trúc đứng chờ ở phía sau cánh cửa. Cố Thanh Trúc cầm túi đựng quần áo đặt cạnh chân, bên tai đột nhiên xuất hiện một giọng nói quen thuộc: “Cố Thanh Trúc” Cô quay đầu lại, nhìn thấy một khuôn mặt xinh đẹp. Cô gái trước mặt trẻ hơn so với tuổi thật, người không biết còn tưởng cô ấy chưa thành niên. Một bộ lễ phục màu hồng nhạt, vạt áo bồng bềnh, tóc buộc đuôi ngựa, vài cọng tóc nâu quăn để bên tai, hiền lành và ngọt ngào. ”Bồ Vũ.” Cố Thanh Trúc cũng chào lại cô ấy. ”Sao bây giờ chị mới đến? Bồ Vũ cười nói: “Em cứ tưởng rằng chị tới lâu rồi, đang tìm chị nói chuyện.”
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD