Chương 3: Quá khứ

2887 Words
Cố Thanh Trúc quay đầu nhìn cô ấy, vẻ mặt Phạm Miên Miên đầy vẻ hối lỗi, người đại diện và nghệ sĩ trước giờ đều dính liền nhau. Không thể phủ nhận, Phạm Miên Miên đối xử với cô rất thật lòng, sau này cô đổi rất nhiều người đại diện, nhưng chưa có ai lo cho sức khỏe của cô, nhận vai cũng không xem chất lượng, cũng bởi vậy sau này mới rối loạn. Về phần quan hệ xã hội cũng trở nên rối rắm, à, thiếu chút nữa cô cũng quên mất, người đại diện cuối cùng của cô, cũng là người theo cô lâu nhất, không phải là Liêu Tử Tuấn giới thiệu sao? Phạm Miên Miên thấy Cố Thanh Trúc không nói gì, không khỏi ngẩng đầu lên, lại bị vẻ mặt của Cố Thanh Trúc làm cho bất ngờ. Tính tình Cố Thanh Trúc bình thường cũng không xem là tốt, nhưng dù sao cũng vì còn trẻ, có chuyện gì cô cũng cho qua, chính là một cô gái sáng sủa, nhưng vẻ mặt âm trầm bây giờ, ánh mắt nặng nề làm cho người khác không đoán được cảm xúc, chỉ là trực giác làm người ta khủng khiếp. ”Thanh Trúc.” Cô thử dò xét nói. Cố Thanh Trúc lấy lại tinh thần, nói: “Không sao, chị đã an bài công việc tiếp theo chưa.” Phạm Miên Miên cảm thấy kì lạ, Cố Thanh Trúc trước giờ luôn muốn chơi, lúc nào thì quan tâm tới lịch trình làm việc: “Gần đây công ty cũng nhận được mấy lời mời, phim truyền hình và điện ảnh đều thiếu người, chị đã xem trước một số đề tài và kịch bản rồi, nếu thấy được thì sẽ liên hệ với em, chúng ta lại tìm đến công ty để tranh thủ cơ hội thử vai. Mặc dù chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng cũng không thể tùy tiện nhận vai, miễn cho chuyện hỏng nhân khí.” ”Ừ” Ý nghĩ này của Phạm Miên Miên và Cố Thanh Trúc đúng là không mưu mà hợp. Được đề xuất cho bạn Chuyện trên đời, có được tất có mất. Giống như chuyện sống lại lần này, Cố Thanh Trúc có được tuổi trẻ và sắc đẹp ngày xưa nhưng lại mất đi hào quang và địa vị cô dày công tạo dựng trong giới giải trí. Nhưng so với quá khứ tồi tệ trước đây, có thể lau sạch đi tất cả những chuyện đã trải qua thì tốt hơn. Cố Thanh Trúc đang đứng trước một cái giường, đây là một căn phòng cho thuê không rộng lắm, cùng lắm chỉ có thể nói là nó sạch sẽ ngăn nắp mà thôi. Mặc dù là căn phòng cho thuê không đến một trăm vạn, giá thuê cũng không tốt chút nào, bởi vì nó là chỗ phồn hoa ở trung tâm thành phố. Đầu tư tốt sẽ nhận được thành quả tốt, mặc dù phần lớn lương của mình đều dành để đóng tiền thuê phòng, Cố Thanh Trúc cũng không cảm thấy nản. Trên thực tế, mặc dù mắt nhìn đàn ông của cô có kém một chút, khờ dại yêu đương mất ba năm thì những chuyện khác cô vẫn rất có mắt nhìn. Trở về nơi này một lần nữa, trong lòng Cố Thanh Trúc trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Gia cảnh Liêu Tử Tuấn giàu có, khi cô và Liêu Tử Tuấn kết hôn, truyền thông đại chúng đều nói cô gả vào nhà giàu. Con dâu nhà giàu không dễ làm, ba chồng mẹ chồng ghét cô vì cô là diễn viên, thái độ đối với cô cụng không thân thiện. Tuy rằng mỗi ngày đều được ăn ngon mặc đẹp, nhưng ngày ngày phải ngồi trong căn phòng trống trải, khó tránh khỏi cảm thấy cô đơn. Lương gia ở trong biệt thự, lần đầu tiên cô đến Lương gia, suýt nữa đã bị sự giàu có của họ làm hoa mắt. Cô là một cô gái thành phố bình thường, ngoại trừ diễn xuất, chưa từng thấy nơi như vậy lần nào. Huống hồ diện mạo của Liêu Tử Tuấn cũng không kém, quả thực như hoàng tử trong truyền thuyết, lúc đó đầu của cô quả thật bị cửa kẹp mới có thể nghĩ trong cuộc sống hiện thực có hoàng tử. Phòng này mặc dù nhỏ nhưng bố trí rất ấm áp, Cố Thanh Trúc từ từ chạm vào nội thất trong phòng, phảng phất như cách thời gian một ngàn năm vuốt ve quá khứ của mình, kì lạ thật, những đồ vật này trước kia trong mắt cô là những thứ không có giá trị bây giờ nhìn lại, lại cảm thấy hết sức thân thiết, một cành cây một ngọn cỏ đều do chính tay cô chọn, thật sự thuộc về cô, mà không phải do chồng cô mua tặng. Cô dừng chân lại trước tủ lạnh, mở cửa tủ lạnh ra, trong đó toàn là bia và đồ ăn vặt. Thói quen sinh hoạt của Cố Thanh Trúc vốn không tốt lắm, người trẻ tuổi luôn luôn ỷ vào tuổi tác mà không quan tâm đến sức khỏe của bản thân, chỉ đến khi về già mới phát hiện vấn đề. Cô vào bệnh viện, một phần là do tức giận Liêu Tử Tuấn và Lục Thiên Tuyết, nhưng vấn đề chính là do bị bệnh bao tử nghiêm trọng, đều là do thói quen ăn uống trước kia tạo ra. Cố Thanh Trúc nghĩ nghĩ rồi đóng cửa tủ lạnh lại, rót một ly nước sôi cho mình. Còn chưa bưng cốc lên uống, chuông cửa vang lên, bây giờ đã là chạng vạng, còn ai đến vậy? Cô đi đến bên cạnh cửa, nhìn thoáng qua mắt mèo, tuy hơi sững sờ nhưng cô lập tức mở cửa. Trước mặt Cố Thanh Trúc là một thiếu niên khoảng 17, 18 tuổi, mặc một bộ đồ thể thao, cao hơn Cố Thanh Trúc một cái đầu, mi thanh mục tú, chỉ là sắc mặc không được kiên nhẫn lắm, hỏi:“Nghe nói hôm nay ở trường quay chị bị ăn hiếp hả?” ”Cố Nam.....” Cố Thanh Trúc lẩm bẩm nói. Cố Nam, em trai ruột của cô. Cha mẹ Cố Thanh Trúc lúc cô năm tuổi đã ly hôn với nhau, cha cô có tình nhân bên ngoài, để lại nhà cho mẹ con cô rồi ra đi tay trắng, lúc đi chỉ mang theo Cố Nam. Mẹ cô là một người phụ nữ không có trách nhiệm, tính cách bà vô cùng cố chấp, hơn nữa còn có bệnh đa nghi và khống chế dục vọng rất nặng. Là người ngoài cuộc, Cố Thanh Trúc có thể hiểu được nguyên nhân ba mình ngoại tình, sau khi ly hôn, mẹ tái hôn, có con với ba dượng, Cố Thanh Trúc liền trở thành sự tồn tại xấu hổ trong gia đình. Đó là khoảng thời gian vô cùng gian nan đối với cô, rõ ràng là nhà mình, lại giống như ăn nhờ ở đậu. Sau khi học xong trung học, Cố Thanh Trúc liền chuyển ra ngoài ở, đi học ở một trường đại học rất xa, sau khi tốt nghiệp đại học, cô đến thành phố G, muốn bắt đầu một cuộc sống mới. Lại không nghĩ tới đến thành phố G lại gặp được gia đình của cha mình. Ba tái hôn, nhưng không có con nữa. Sau khi biết được Cố Thanh Trúc cũng đến thành phố G, ba cô đã cố hết sức để bù đắp cho cô, nhưng bản chất Cố Thanh Trúc là một người mẫn cảm và kiêu ngạo, nên cô đã từ chối việc liên hệ với Cố gia. Cho dù là gặp mặt Cố Nam, cô cũng tỏ ra xa cách. Mười năm tình cảm không phải dễ chữa lành, huống chi trong lòng Cố Thanh Trúc đối với Cố gia luôn một chút oán hận. Vì sao lúc ra đi người ông ấy mang theo là Cố Nam mà không phải là cô? Tại sao một đứa bé như cô phải sống trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng, phải tìm mọi cách để thoát khỏi nhà mình, thật đáng buồn. Kiếp trước sau khi cô nằm viện, ba cô và Cố Nam đều đến thăm, cô thậm chí còn nhớ rõ Cố Nam đã đấm Liêu Tử Tuấn một cái, có thể lúc đó cô không nghĩ nhiều, không biết khi ba cô và Cố Nam biết tin cô chết họ sẽ có tâm trạng như thế nào. Trong lòng cô, đột nhiên dâng lên áy náy, Cố Nam là em trai ruột của cô, khi cô nghèo đói tuyệt vọng, Cố Nam vẫn đứng về phía cô, nhưng cô đã làm gì? Nhiều năm xa cách họ, thậm chí đám cưới cũng không báo. Cố Nam thấy Cố Thanh Trúc không nói gì: “Uy” một tiếng, đột nhiên dừng lại. Cậu thấy nước mắt Cố Thanh Trúc từng giọt từng giọt theo cằm rơi xuống đất, Cố Nam lập tức hoảng hồn, nắm lấy bả vai Cố Thanh Trúc: “Chị làm sao vậy? Bọn họ ăn hiếp chị sao?” Thấy Cố Thanh Trúc tiếp tục im lặng, Cố Nam nắm chặt tay lại: “Là ai? Em sẽ đi đánh bọn họ!” Một giấy sau, hắn cảm giác sau lưng mình có người dựa vào, Cố Thanh Trúc ôm lấy hắn. Toàn thân Cố Nam đều đơ ra. Từ lúc Cố Thanh Trúc tới thành phố G, Cố Nam và ba anh vẫn thử tiếp cận Cố Thanh Trúc, kết quả đều là vô ích. Cố Nam biết Cố Thanh Trúc sống không tốt, cũng biết trong lòng Cố Thanh Trúc có hận thù, đối với việc Cố Thanh Trúc gia nhập giới giải trí cũng phản đối. Nhưng chuyện gì Cố Thanh Trúc đã quyết định, chưa từng có đường lui. Cố Thanh Trúc dùng trăm phương ngàn kế xa cách bọn họ, trong lòng hắn tuy buồn bực, nhưng sẽ không thật sự bỏ mặc Cố Thanh Trúc, bất luận như thế nào, Cố Thanh Trúc vẫn là chị ruột của hắn. Mười mấy năm sau khi cha mẹ ly hôn, đây là lần đầu tiên Cố Thanh Trúc chủ động ôm hắn. Lúc này Cố Nam mới phát hiện, người chị gái mỗi lần gặp bọn họ đều lạnh lùng hoặc giương nanh múa vuốt, thì ra mới ôm hắn. Không quen tiếp xúc thân mật như vậy, Cố Nam có chút luống cuống, nhưng lại không biết nên an ủi thế nào, chỉ biết vỗ vỗ vào lưng Cố Thanh Trúc, hắn muốn nói cái gì đó, giật giật cánh môi, cuối cùng cũng không nói gì nữa. Không biết đã trải qua bao lâu, Cố Thanh Trúc mới buông hắn ra nói: “Vào đi.” ”Chị.....” Cố Nam ngẩn ra, Cố Thanh Trúc chưa bao giờ nói chuyện với hắn tốt như vậy? Trong lòng hắn tuy vẫn cảm thấy kì lạ, nhưng vẫn đi vào. Cố Thanh Trúc cầm đồ từ tủ lạnh ra đưa cho hắn: “Đã ăn cơm chưa.” Cố Nam vẫn cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Ăn rồi.” Một lúc sau, hắn rốt cục hỏi: “Chị làm sao vậy?” Cố Thanh Trúc không bình thường chút nào. ”Không có gì.” Cố Thanh Trúc nói: “Em về sớm một chút đi, ngày mai không đi học sao?” Cố Nam đang học đại học, bình thường đều ở trường, hôm nay vì nghe nói Cố Thanh Trúc ở trường quay cãi nhau với nữ diễn viên chính nên mới đến. Hắn biết tính tình Cố Thanh Trúc nóng nảy, người trong giới giải trí đâu có ai đơn giản? Cố Thanh Trúc chống lại họ, chết như thế nào cũng không biết. ”Chị đừng làm diễn viên nữa đi.” Cố Nam nói: “Công ty của ba bây giờ đang thiếu người.” Ba đã sớm muốn gọi Cố Thanh Trúc đến để quản lý công ty, dù sao ông và vợ mới không có con, cốt nhục cũng chỉ có hai người Cố Thanh Trúc và Cố Nam. Tất cả tài sản của ông về sau cũng là của hai người bọn họ, không chia cho người ngoài. Kỳ lạ là, khi Cố Thanh Trúc nghe được lời nói của của Cố Nam, không có giận dữ như bình thường, cô chỉ nhìn Cố Nam rồi nói: “Chị thích diễn xuất.” ”Cái gì?” Cố Nam sửng sốt. ”Chị thích diễn xuất.” Cố Thanh Trúc lặp lại: “Không phải bởi vì muốn đánh cuộc với em, cũng không phải đơn giản chỉ để kiếm tiền. Chỉ vì chị cho rằng chị có thể diễn tốt, chị muốn trở thành ảnh hậu.” ”Chị có bệnh sao?” Cố Nam nhịn không được thốt ra. “...” Cố Nam nói quá rõ ràng, Cố Thanh Trúc tuy hiểu nhưng hơi buồn. Một lát sau, cô nói: “Không tin cũng được.” Hai chị em nhìn nhau nhưng không nói gì, Cố Nam cũng không biết nên nói gì. Hôm nay có quá nhiều việc làm cho hắn không tin nổi, không biết vì sao Cố Thanh Trúc đổi tính, nhưng chuyện này càng làm cho hắn cảm thấy sợ hãi hơn, hắn nghĩ, Cố Thanh Trúc nhất định là bị bệnh. Ngồi một lát nữa, Cố Nam đứng dậy nói: “Chị không có việc gì là tốt rồi, em đi trước.” Cố Thanh Trúc tiễn hắn ra tới cửa, Cố Nam do dự một chút, nhưng vẫn nói: “Lúc nào chị rảnh thì đi thăm ba đi.” Cố Nam vốn cũng không có hy vọng gì, thái độ của Cố Thanh Trúc đối với hắn tốt hơn, không có nghĩa là cô đã chấp nhận ba. Hôm nay vì tâm trạng Cố Thanh Trúc tốt nên hắn mới đánh bạo đưa ra yêu cầu này, không tin được Cố Thanh Trúc chỉ suy nghĩ một chút, liền nói: “Được, chị sẽ bớt chút thời gian trở về.” “...”Cố Nam khiếp sợ. ”Còn không mau về đi.” Cố Thanh Trúc nói. “....Được.....” Sau khi tiễn Cố Nam xong, Cố Thanh Trúc dựa lưng vào tường, nhẹ nhàng thở ra. Kiếp trước không để ý đến tình thân, quay lại một lần mới cảm thấy tình thân đáng quý. Một khi đã như vậy, chi bằng thay đổi từ đầu. Nếu có tình thân, có người ở bên cạnh cô, có phải cô sẽ không mắc bệnh tự kỉ nữa, cũng sẽ không đi đến kết cục kia nữa? “Em bị mắng.” Cố Thanh Trúc mở máy tính ra, nhấp vào weibo, cô còn chưa nổi tiếng, fan trên Weibo vẫn còn chưa tới một vạn, một vạn người bây giờ, còn có công lao của Phạm Miên Miên. Nhưng bây giờ, comment trên Weibo của cô đã tới mấy ngàn. Cô tìm tới tin đang sốt dẻo nhất trên Weibo, là Trần Luy đăng: có một người mới, đã sửa kịch bản còn cãi nhau với nữ diễn viên chính, nghĩ mặt mũi mình to lắm, đúng là phục rồi, ha ha. Người đi theo Ngải Đặc Trần Hi. Đây là Weibo của Trần Hi. Trần Hi trong giới giải trí, không tính là Tiểu hoa đán cũng không tính là Tiểu Thanh( ý chỉ người trong sạch, thuần khiết), bởi vì hướng phát triển trong tương lai là đi theo con đường điện ảnh, vô hình trung có điểm tốt hơn người khác. Fan của cô ấy, nghiền nát một trăm Cố Thanh Trúc cũng còn dư. Phía dưới Weibo không biết ai bình luận nói: “Anh trai tôi là nhân viên công tác trong trường quay, lúc người mới kia làm lớn chuyện, đã mắng tới mức làm Trần Hi khóc, sau đó đưa Cố Thanh Trúc lên.” Cái bình luận này bị đẩy lên đứng đầu, vì thế ai cũng có thể thấy. Mắng Cố Thanh Trúc một chuỗi, một chuỗi, mà cách nhằm vào chuyện này mà nói cũng mỗi người một vẻ. --Người mới bây giờ đều như vậy? Cũng là say lòng người. --Lăng xê đi, càng làm càng nổi tiếng. ---Hi Hi bị ăn hiếp rồi, cuồng cái gì mà cuồng, mặt mũi kẻ chạy chân này cũng lớn thật. --Mẹ của ta ơi, tính tình Trần Hi cũng thật tốt, người qua đường thôi mà. Chửi rủa chuyện trên trời dưới đất, hoài nghi, khinh bỉ, tình thế gần như nghiêng về một phía. Không thể không nói một người mới như Trần Hi mà năng lực kêu gọi cũng rất tốt, có lẽ đây là một thủ đoạn lăng-xê Trần Luy, trong những bình luận kia chứa bao nhiêu nước bọt?
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD