Sắp tới Sở gia đến muốn gặp mặt tiểu thư, tiểu thư tính không ra mặt họ mà bắt một con vịt thế thân cô sao? Nếu để phu nhân biết được thì mông Tố Lan này không biết được bao nhiêu cái roi để gãi ngứa.
“Không! Đâu có đâu! Chị hiểu lầm ý em rồi!”
Nghe Tố Lan nói vậy cô liền nhanh chóng phủ định lời nói đó, cố gắng giải thích suy nghĩ của mình.
“Ý em là tối nay em có việc rất quan trọng, chị có thể giúp em makeup được không?”
“Makeup?”. Tố Lan thở phào nhẹ nhõm.
“Vâng, chỉ là makeup thôi!”. Chu Tử Hạ gật đầu lia lịa.
“Người định makeup như thế nào?”. Tố Lan hỏi cô.
“Chị giúp em makeup cho nó già dặn một chút, kiểu như người ngoài nhìn vào em không nhận ra đây là Chu Tử Hạ.”
“Kiểu tựa như hơi giống một người khác.”
“Chuẩn men! Ý em là vậy đó!”
Đoán được trúng ý của mình, cô không ngừng hò hét trong phòng.
“Được thôi! Để tôi thử sức!”
Nói xong Tố Lan bắt tay vào chuyên ngành mình đã bị lãng quên từ lâu.
Tuy là nói đã từng lãng quên nhưng từng nét cọ, từng nét chì, từng nét kem phấn cô vẫn thuận tay điêu luyện nhẹ nhàng lướt qua, tán đều từng lớp kem mịn màng trên khuôn mặt tơ lụa của người thiếu nữ kia.
Sau ba mươi phút, từ một thân hình duyên dáng uyển chuyển của một nữ sinh năm thứ nhất giờ đây cô như vừa lột xác ra khỏi tấm thân ấy trở thành một người phụ nữ chín chắn trưởng thành.
Nhìn cô giờ đây như một quý bà trong giới thượng lưu, vừa xinh đẹp, vừa có thân hình săn chắc quyến rũ lòng người, biểu cảm trên khuôn mặt khiến đối phương cảm thấy khó gần.
“Như vậy là được rồi! Người ngoài nhìn tưởng cô là gái ngoài hai lăm tuổi!”
Tố Lan sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ, tự tâm đắc ý mà nhìn vào hình ảnh phản chiếu của Chu Tử Hạ trong tấm gương.
Chu Tử Hạ ngắm bản thân mình trong gương mà không ngừng than ôi trời đất.
“Ôi trời ơi, Tố Lan, chị thật sự có tay nghề siêu đỉnh đó!”
“Tiểu thư quá khen rồi! Nhưng người muốn tôi makeup, là có kế hoạch sao?”
Tố Lan nghi ngờ mà hỏi cô.
Đừng có nói biến bản thân mình thành trò cười trong mắt của Sở gia? Họ thừa biết khuôn mặt sắc sảo mặn mà của thiên kim tiểu thư Chu gia đạt cấp bậc nào, cứ phải gọi là “tuyết sắc giai nhân”. Vừa xinh đẹp lại vừa có tài sắc vẹn toàn.
Một câu hỏi trúng tim đen của cô, Chu Tử Hạ hơi bối rối mà trả lời.
“Quả nhiên là làm một việc đại lớn!”
Tố Lan nghe vậy thêm phần tò mò.
“Chuyện gì mà to tác như vậy?”
Chu Tử Hạ đặt nhẹ ngón tay trỏ trên cánh môi mỏng mấp máy của mình khẽ “suỵt” một cái, cô tỏ ra một vẻ thần bí.
“Chuyện này là bí mật!”
Bóng tối vừa giăng kín không gian nơi đây, đèn hoa kì leo lét của các khu phố nhà cao tầng lần lượt thắp sáng lên tạo nên một khoảng không gian ánh sáng kì ảo thơ mộng.
Một chiếc xe Audi đời mới chạy băng băng trên tuyến đường trải dài dọc theo con cầu bắc qua sông. Xe đã chạy được hơn ba mươi phút và cuối cùng nó cũng dừng lại trước cổng rộng lớn của khách sạn nổi tiếng được đánh giá năm sao nhất ở Hồng Kông.
Trong xe hai con người một trẻ một già không ai tiếp chuyện với ai, chỉ nghe thấy người con gái trẻ tuổi kia không ngừng thở dài, những lần thở dài ấy mang theo một tấn tâm trạng bồi hồi không thôi.
“Đại tiểu thư, tôi đã lái xe đến địa điểm theo như yêu cầu của cô rồi!”
Không khí im lặng bị đánh thức bởi một giọng nói khàn khàn của tài xế làm cho cô chợt hoàn hồn.
“Tôi biết rồi! Sau khi tôi vào đó ông có thể lái xe đi, không cần phải chờ tôi!”
“Nhưng mà....”
Tài xế chưa kịp nói hết câu điện thoại trong túi xách hãng Eva của Chu Tử Hạ reo lên cắt đứt lời kiến định của ông.
“Chị Tương?”.
Cô nhấc máy, đầu bên kia truyền đến một giọng nói giận dữ.
[ Hạ Hạ, em đang ở đâu? Hôm nay tính trốn khoá học makeup sao? ]
Cô lại lần nữa thở dài, tâm trạng buồn chồn cộng thêm sự giật mình khi không ngờ tới hôm nay cô lại có khoá học thêm ở ngoài.
“À... à thì... hôm nay em bận việc riêng của em... chị điểm danh hộ em hôm nay!”
Lần nào cũng vậy, mỗi khi cô muốn trốn học lại y như rằng cô lại nhờ tới người chị em tốt này thay cô điểm danh, nếu như giáo viên biết được cô trốn học thì nhất định sẽ tem tém với mẹ của cô, cô như vậy sẽ bị nhừ đòn.
Đầu bên kia lại truyền đến thêm một lần nữa.
[ Nốt lần này thôi đấy! Nhớ ngày mai lấy gì khao công chị đi! ]
Lời nói vừa dứt cô chưa kịp đáp lại thì điện thoại ngắt kết nối. Cô đành phải chuẩn bị đồ đạc sẵn sàng.