Chương 7: Quà Sinh Nhật Muộn

2212 Words
Rời khỏi cổng trường đại học, Thiên Thuận không đưa Tử Hân về liền mà cõng cô vào quán ăn phía đối diện dùng cơm trưa luôn. Ngày thường, buổi chiều anh phải tới trường bắn và lên núi thiền định, luyện võ cùng Diệp sư phụ, cộng thêm mấy tháng nay cả hai đều tập trung ôn thi, đâm ra thời gian dành cho nhau cũng ít. - Em ăn thịt bò nhiều mới nhanh có máu lại. – Anh vừa nói vừa đẩy miếng thịt to tướng đã được cắt nhỏ sang phía cô. Tử Hân ngoan ngoãn nghe theo lời Thiên Thuận, không hề khách sáo. Từ trước đến nay, mỗi lần dùng bữa cùng nhau, từ việc bóc vỏ tôm, cắt nhỏ thịt, trụng mì hay lóc thịt cá đều là do anh làm, cô chỉ việc ngồi chờ ăn thôi. Bên cạnh anh, cô cảm giác mình thật bé nhỏ và chẳng cần phải lớn thêm nữa. Ánh nắng nhàn nhạt vì mặt trời bị mây khuất bóng rơi nhẹ trên khung cửa kính ô tô. Hạo Nhiên buồn bực đưa mắt nhìn về phía chiếc bàn có đôi nam nữ đang vui vẻ ăn uống cùng nhau, người con gái kia còn ân cần đút thức ăn cho tên đàn ông đó nữa. Vốn anh tranh thủ đi học sớm để bảo Lưu Nhược Bân đón cô về nhà rồi quay lại nhưng cuối cùng phải chứng kiến cảnh này. - Cậu chủ, giờ mình vào trường luôn hay sao ạ? – Lưu Nhược Bân lí nhí hỏi. - Đưa tôi tới trường bắn, hôm nay nghỉ học. Hạo Nhiên vừa dứt lời, chiếc xe nhanh chóng lao đi, chẳng mấy chốc mà đã đến nơi. Anh rút ví dúi vào tay Lưu Nhược Bân mấy tờ tiền, bảo hắn cứ đi ăn uống, chơi bời thoải mái, lúc nào mình gọi hẵng tới đón, không cần chầu chực chờ đợi. Vì đang giấc trưa nên bên trong khá vắng vẻ. Hạo Nhiên rảo bước vào nhà kho, mở khóa tủ, lấy ra khẩu súng lục mà anh vẫn thường dùng. Trường bắn này cũng là một trong số những tài sản thuộc sở hữu của Lý gia, vậy nên, cho dù Hạo Nhiên và Thiên Thuận không phải vận động viên của câu lạc bộ bắn súng thì vẫn có thể đến học và thậm chí là tự do ra vô. Kiểm tra súng và nạp đạn xong, Hạo Nhiên lấy bịt tai đeo vào rồi tiến lại gần tuyến bắn. Khi buồn bực, anh chỉ biết dùng cách này để giải tỏa chính mình. Trải qua gần năm năm chăm chỉ tập luyện, trình độ bắn súng của anh chẳng thua gì các xạ thủ chuyên nghiệp, thậm chí là còn hơn họ nữa. Những tiếng nổ liên tục vang lên, chẳng mấy chốc, băng đạn sáu viên đã hết. Hạo Nhiên tiếp tục nạp thêm. Lúc này, anh chỉ muốn bắn nát mục tiêu phác họa chân dung con người trước mặt. Vị huấn luyện viên trưởng thấy anh ở bên trong suốt mấy tiếng đồng hồ thì lo lắng lẻn vào xem thử. Nhìn cái mục tiêu te tua xơ mướp và gương mặt đằng đằng sát khí của cậu ấm nhà Lý Hạo Nam, ông cũng chỉ biết lắc đầu, lặng lẽ quay đi. Vừa ra khỏi cửa, bất ngờ chạm mặt Thiên Thuận, ông liền cúi chào. Tuy anh không có thân phận đặc biệt nhưng Lý Hạo Nam đã dặn dò rằng mọi người phải đối xử với anh như cái cách mà họ đối xử với Hạo Nhiên vậy. Đáp lại ông, anh khiêm tốn cúi người thấp hơn rồi ngẩng lên, cười nhẹ. - Bên trong có người sao thầy? - Là Hạo Nhiên đấy, bắn tấm bia thành tổ ong luôn. Huấn luyện viên trưởng đưa tay khẽ vỗ vai Thiên Thuận và bước tiếp. Chờ cho ông ấy đi xa, anh mới chậm rãi đẩy cửa vào phòng tập. - Hôm nay cúp học à? - Thiên Thuận lên tiếng hỏi khi Hạo Nhiên vừa bắn xong phát súng cuối cùng và gỡ bịt tai xuống. - Không phải chuyện của anh. – Hạo Nhiên đáp gọn. - Ai lại bắn súng như cậu chứ? - Đừng nói nhiều, anh vào lấy súng rồi ra thi với tôi. Nhìn gương mặt đỏ ong ong của Hạo Nhiên, Thiên Thuận cười nhẹ, gật đầu đồng ý. Bản thân anh cầm súng từ khi mới mười một tuổi, so với Hạo Nhiên, thời gian kinh nghiệm là hơn gấp đôi. Nếu không phải cậu nhóc này lên tiếng trước thì anh cũng chẳng nghĩ tới việc tranh tài cùng cậu ta làm gì. Chuẩn bị xong xuôi, Thiên Thuận hướng về phía Hạo Nhiên, ra hiệu bảo hãy bắn trước. Nhìn người đàn ông có vẻ dạn dày sương gió với vóc dáng gần như hoàn mỹ cùng khẩu súng lục trên tay đang bước đến gần, trong lòng Hạo Nhiên đột nhiên dấy lên nỗi ghanh tị mặc dù ngoại hình của anh cũng chẳng thua kém là bao. Có một người như vậy suốt ngày kè kè bên cạnh, khó trách vợ anh mê mẩn đến quên luôn thân phận của mình. Quay nhanh khẩu súng trên tay, Hạo Nhiên bước qua tuyến bắn khác, tập trung hết sức vào giữa tấm bia và nổ súng. Thiên Thuận vỗ tay khen ngợi rồi chậm rãi tiến lên ngay khi anh vừa lùi xuống. Hướng nồng súng về phía tấm bia nhưng ánh mắt của Thiên Thuận lại tập trung trên người Hạo Nhiên. Sau nụ cười nhạt, đôi đồng tử sắc lạnh chỉ khẽ liếc sang và ngón tay nhanh chóng bóp cò. Vội đưa ống nhòm lên kiểm tra, Hạo Nhiên như chẳng tin vào mắt mình nữa, viên đạn do Thiện Thuận bắn ấy đã đi đúng vào vết bắn trước của anh và hoàn toàn không lệch dù chỉ là một chút. - Có phục không? – Thiên Thuận quay đầu, cất tiếng hỏi. - Tránh xa Tử Hân ra, anh biết rõ cô ấy chính là vợ tôi. – Ánh mắt Hạo Nhiên lúc này đã thành hình viên đạn. - Đó chỉ là quyết định của ba cậu, cô ấy chưa bao giờ đồng ý cả. - Vậy thì đã sao? Ngay khi cô ấy tốt nghiệp, tôi sẽ lập tức tổ chức hôn lễ. Trái với suy nghĩ của Hạo Nhiên, Thiên Thuận vẫn điềm đạm mỉm cười. Đưa tay khẽ vỗ lên vai người đối diện, anh hạ giọng nhắc nhở. - Ráng luyện thêm nhé. Trông dáng vẻ vờ như cao thượng kia khuất dần về phía nhà kho, bàn tay Hạo Nhiên siết chặt, các ngón tay trắng dài đỏ ửng lên. Dù rất muốn chạy theo choảng cho gã đàn ông ấy một cái nhưng anh không thể vì ba anh đã nói rằng ông cũng có phần trách nhiệm và phần lỗi trong cái chết của Du Thiên Thành cùng Lạc Tử Lâm tuy đó chỉ là tai nạn vượt ngoài tầm kiểm soát. Vừa thấy Hạo Nhiên thất thểu xuất hiện, Lưu Nhược Bân vội nhảy xuống xe, chạy ra sau mở cửa. La lết mấy tiếng đồng hồ ngoài quán, uống hết không biết bao nhiêu ly nước nên bụng hắn trương lên chẳng khác nào bụng cóc. - Về nhà. – Anh nhắm nghiền mắt, cất tiếng nói ngay khi ngồi vào ghế. Đường phố chiều tan tầm khá đông đúc, qua hết nửa tiếng, chiếc xe mới về tới nơi. Từ trên ban công tầng hai, Tử Hân nheo mắt nhìn xuống, cô hơi chút ngạc nhiên khi thấy Hạo Nhiên đi học về mà giống đi cày vậy. Bước chân xiêu xiêu, lảo đảo như người bị vắt kiệt sức. Ngay khi anh vừa ngước lên, cô lập tức lùi lại rồi quay trở vô phòng, chăm chú đan nốt chiếc khăn quàng cổ. Năm nào cũng đan, tay nghề của cô khá lên rõ rệt, động tác nhanh gọn, đường len rất đều. Giờ cơm chiều đến, không thấy Tử Hân, Hạo Nhiên bảo cô hầu gái lên gọi. Lát sau, cô hầu trở xuống, cúi đầu nhỏ giọng. - Thưa cậu chủ, cô chủ nói cậu cứ ăn đi ạ, cô chủ không có đói. Anh cười khảy. Hình ảnh lúc trưa ở quán ven đường lại xuất hiện trong đầu khiến anh khó chịu vô cùng, cũng chẳng biết cô ăn món gì mà tới giờ vẫn chưa thấy đói. Trời cứ thế tối dần, vì quá miệt mài đan len nên khi Tử Hân nhìn lên chiếc đồng hồ báo thức thì cũng đã hơn mười giờ đêm. Cô mỉm cười hài lòng, xếp chiếc khăn lại, nhẹ nhàng bước ra. Bản thân cô là người coi trọng lời hứa, đã hứa thì buộc phải thực hiện, cho dù có trễ một chút cũng không sao. Sau một hồi tần ngần trước phòng Hạo Nhiên, cô đánh liều đưa tay gõ cửa. Qua mấy giây, có tiếng ổ khóa xoay tròn và anh xuất hiện. - Tặng cậu. Tuy biết đã trễ nhưng mà…chúc mừng sinh nhật cậu. – Cô ngập ngừng đưa chiếc khăn dâng trước mặt anh. Đôi mắt Hạo Nhiên ánh lên nét cười rạng rỡ, buồn phiền bỗng chốc tan biến. Vốn anh cứ ngỡ cô bơ mình rồi, không ngờ cô vẫn nhớ lời hứa năm xưa. - Tử Hân, hôm nay em không ăn tối, đói bụng làm sao mà ngủ? - Tại tôi cố đan cho xong ấy mà. Thực ra đã đan một chiếc từ trước nhưng buổi sáng hôm sinh nhật cậu tôi làm đổ màu lên, vậy nên… Tử Hân còn chưa nói hết thì Hạo Nhiên đã nắm lấy tay cô và dẫn từ từ xuống cầu thang, thẳng vào trong nhà bếp, ấn ngồi xuống ghế rồi nhanh chóng lấy tạp dề mặc vào. Đến lúc này, cô mới hiểu là anh làm bữa tối cho mình. Nhìn thao tác thuần thục của anh, cô cứ ngỡ như người trước mặt chẳng thuộc về giới thượng lưu. Cũng không biết anh học nấu ăn lúc nào, có lẽ vì đã lâu, cô không còn để ý và quan tâm nhiều đến cậu bé Hạo Nhiên nữa. - Món nhanh nhất chỉ có thể là mì xào thôi. Em ăn đỡ nhé. Tôi cũng không muốn lôi người hầu dậy vào lúc này. Hạo Nhiên vừa nói vừa đặt hai dĩa mì xuống bàn. Dĩa lớn đưa cho cô, còn phần anh dĩa nhỏ vì lúc chiều anh đã dùng cơm nhưng sợ cô ăn một mình buồn nên mới cố ăn thêm. - Cám ơn cậu chủ. Nói rồi, cô vội cúi xuống, tập trung vào dĩa. Anh dịu dàng nhìn cô, khẽ mỉm cười. Hạnh phúc đối với anh mà nói chỉ đơn giản là có cô bên cạnh, cùng nhau học hành, cùng nhau làm việc, cùng nhau dạo chơi, nấu nướng, ăn cơm và cùng nhau sinh ra những đứa con xinh đẹp giống cô. Dùng bữa xong, Tử Hân theo chân Hạo Nhiên dạo vòng quanh khuôn viên biệt thự. Theo như lời anh nói thì ăn khuya quá nên hoạt động một chút, lát về phòng sẽ dễ ngủ hơn. Sợ người thương lạnh, anh lấy chiếc khăn quà tặng choàng lên đôi vai cô. Ánh trăng đêm trong vắt như mảnh gương treo hờ hững trên ngọn phi lao cao vút. Không gian tĩnh lặng, chỉ thi thoảng có tiếng kêu của vài con côn trùng và tiếng bước chân đôi nam nữ nhẹ khua xuống lối đi được lát bằng đá hoa cương. Cơn gió xào xạc qua tán lá rồi tạt vào người làm Hạo Nhiên bất chợt ho lên mấy tiếng. Tử Hân nhìn anh, ái ngại. Con người này tuy trông khỏe mạnh vậy nhưng cơ địa rất yếu, trái gió trở trời liền cảm lạnh ngay. Còn thêm phần nếu như ngày nào mà anh không đổ mồ hôi thì y như rằng sẽ phát sốt, vậy nên cứ phải luyện võ thường xuyên. - Chúng ta nhanh vào nhà đi, cậu sẽ bị nhiễm lạnh mất. – Cô vừa nói vừa tháo chiếc khăn xuống, nhón chân và quàng vòng quanh cổ anh. Khoảng cách thật gần cùng hương thơm thanh khiết làm trái tim anh xao xuyến, chẳng thể kiềm nén tình cảm trong tim, anh vươn tay kéo Tử Hân ôm vào lòng. Bị bất ngờ nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cố đẩy anh ra. - Một chút thôi Tử Hân. Cho tôi ôm em một chút thôi. Giọng nói tựa lời cầu xin tha thiết khiến Tử Hân không thể cứng lòng từ chối. Đôi tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vỗ về trên tấm lưng rộng. Suy cho cùng, Hạo Nhiên cũng rất đáng thương. Thầm nhủ bản thân ráng chịu đựng thêm một năm nữa, đợi khi cô và Thiên Thuận tốt nghiệp thì sẽ xin Lý Hạo Nam hủy bỏ hôn ước này.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD