Chương 5. Ma Kiếm (2/

2154 Words
Chương 5. Ma kiếm Tiểu Nhận thấy chủ nhân té, liền nhào lên. Chi sau vừa rời mặt đất, bị vòng tay của Tạ Tướng ôm ngang bụng. - Tiểu Nhận, phía trước nguy hiểm lắm! Thế là đã rõ ràng. Nếu như là vong khác, đã bị cái chữ "Định" kia khống chế rồi. Chỉ có chính hồn vía của mình, Lý Nghĩa Trung mới không đụng chạm được. Hai mắt của vong tướng ngước xuống nhìn Đạo sĩ, tay cầm kiếm đưa lên. Dù trong bóng tối, lưỡi kiếm vẫn sáng lên dị thường. Đây không phải là kim loại phản chiếu, mà là sát khí của huyết tướng đã thấm lên mấy nghìn năm. - Tự xưng là tướng mà đánh người bị ngã? Tạ Tướng bồng Tiểu Nhận lên vai, đứng trước kẻ sở hữu bảy vía ác của Lý đại sư. Hắn dừng lại, cảm thấy lời vừa rồi có vẻ đúng, chuyển đổi mục tiêu: - Cả quỷ sai âm gian cũng không làm gì được ta, ngươi thì sao? Phạm Tướng phía sau, đang lấy lưỡi hái xem tới xem lui có bị trầy xước gì không. Nghe lời kia như bị lăng mạ: - Ngươi nói gì? - Lão Hắc, để ta nói với hắn! Con ma xương này hất cái hàm răng: - Hai ngươi đi đâu cũng là một cặp, cứ liên thủ đánh với ta! Tạ Tướng quạt quạt mấy cái, đáp trả điềm nhiên: - Tướng với tướng thì phải quân tử, một chọi một. Nhìn dưới đất phía sau tên này, Lý đại sư đã ngồi dậy được, tay đang ôm mặt. Họ Tạ chỉ đang muốn kéo dài thời gian. - Ngươi có biết vì sao Hắc Vô Thường luôn đi trước? Tên xương xẩu cười lớn: - Hắn xách đèn thì phải đi trước! - Trật rồi! Bạch gia thả Tiểu Nhận nhảy xuống, xoè hai ngón tay, tiếp tục câu giờ: - Có hai nguyên nhân. Một là lão Hắc cực kỳ trọng tình nghĩa, nên luôn tiên phong mở đường, không để đồng đội rơi vào nguy hiểm. Hắc gia nghe gật gù theo. Lúc này Lý Nghĩa Trung đã đứng dậy được, vẫn còn loạng choạng. - Hai. Ma quỷ nếu quá yếu, thì... Hành động theo lời nói, cánh tay từ dười hất lên, khẩu hình sau tấm vải trắng rộng ra bất ngờ: - ... chưa đến lượt lão tử ra tay! Tay của Tạ Tướng đã cầm sợi xích sắt không biết từ khi nào, đánh vào tên đang tập trung nghe thuyết giảng. Sinh gió hãi hùng, Lý Nghĩa Trung phía sau cũng thấy điều không ổn, liền chạy sang bên. Cái vong vận giáp chỉ kịp sáng lên hai mắt. Ầm một tiếng chấn động cả không gian, khói bụi mù mịt. Tạ Tướng thu xích về nghe leng keng trên đất. Thanh Ma Kiếm đã cắm đất. Chuôi kiếm gỗ dài sáu tấc, quấn da bên ngoài. Trên đầu một hình đầu lâu bằng chì cỡ quả chanh. Đốc kiếm chạm trổ tinh xảo, ngay giữa có một viên ngọc đỏ bằng hạt đậu. Chính nó đã hấp thụ máu của biết bao kẻ tử, gọi là huyết ngọc. Vỏ kiếm rơi bên cạnh. Xung quanh thanh kiếm, bảy cục lửa phát huỳnh quang, cứ lơ lửng lòng vòng. Phạm Tướng đứng sát bên Tạ Tướng, đưa ngón cái: - Thu Phong Xích quả là mở mang tầm mắt! Bạch gia thì thầm: - Quý trước ta đã gửi cùng Tru Hồn Liêm của ngài để bảo trì. Hắc gia thoắt cái đầu nhanh qua: - A! Ta cứ suy nghĩ sao mà tài khoản bị trừ nhanh thế! Lúc này, Lý Nghĩa Trung mới định thần lại. Cú tự tát vào mặt vừa rồi, đã làm choáng váng hơi nặng. Chữ "Định" trên mặt cũng mất. Đi lại xem thanh kiếm. Tiểu Nhận lăng xăng nhảy quanh quẩn vui mừng, có lẽ cái nguy hiểm Tạ Tướng nói đã không còn. Lý Nghĩa Trung cảm giác thanh kiếm rất thân thuộc với mình, cảm giác tiền kiếp và hậu kiếp hay sao? Dù đã cách trở hàng nghìn năm. Trọng trách bảo vệ dương nhân không chỉ của riêng hai quỷ sai, mà còn của những người có lòng trừ gian diệt ác. Thanh Quỷ Tiên Nhân, ngài có gánh nổi trọng trách này không? Tạ Tướng nói: - Đại sư, hãy tiếp nhận chiến lợi phẩm! - Khoan đã! Phạm Tướng bay lại nhặt chiếc đèn lồng lên. Đèn vẫn phát sáng từ nãy giờ. Lửa của âm tướng dùng vô cùng kỳ diệu. Nước dập không tắt, gió thổi không bay. Chẳng cần không khí, chẳng cần nguyên liệu xúc tác. Đoạn Phạm Tướng đem đèn lồng hút lấy bảy cục lửa: - Thất phách của đại sư đương nhiên là hơn người, sẽ giúp bảo bối ta mạnh lên! - Không ngờ có ngày ta lại gặp được tiền kiếp, chỉ tiếc còn lại là phách! Lý Nghĩa Trung một tay nắm chặt thanh kiếm, viên ngọc sáng lên toả ra luồng hơi vào tay, theo đường kinh mạch di chuyển lên. Gân tay nổi đỏ ửng, phình lên như rễ cây. Cánh tay đau đớn khó cử động, khó chịu vô cùng. Phạm Tướng thấy thế bất ngờ: - Huyết ngọc có tác dụng nhanh quá! Lý Nghĩa Trung chụp kiếm bằng tay kia, kết quả tương tự. Hai mắt lúc này thật sự giận dữ, hàm cắn chặt. Một hơi này quyết định nhổ kiếm lên. Kiếm đã được nhổ. Thanh kiếm lúc đầu cực nặng, nhưng khi đã nhổ nhẹ nhàng như bông. Nghĩa Trung chăm chú nhìn kiếm trên tay, lưỡi kiếm sáng lên đáp trả lại. Mồ hôi đầy thân, nhưng cảm giác dễ chịu đã thay vào sự đau đớn. - Tuyệt! - Gâu! Hai quỷ sai phấn khích. Tiểu Nhận cũng thế. Nơi hàng hàng hàng lớp lớp âm khí trong tự nhiên, Ma Kiếm lại được cho âm khí trong binh khí. Nó tại đây đương nhiên phát huy sức mạnh rất ấn tượng, không biết trong tay đạo sĩ thì thế nào. Hai... Quà tặng tân thủ là trên danh nghĩa, muốn nhận lấy không phải một đạo sĩ tân thủ có thể làm được. Lý Nghĩa Trung xem kiếm lâu cũng chán: - Ta nghe nói con người phải có đủ tam hồn thất phách, nếu ta bị mất thất phách không lẽ làm người ngờ nghệch sao? Phạm Tướng nói: - Đó là chuyện lâu rồi! Có thể đại sư đã đầu thai nhiều lần, thất phách tự nhiên được bổ sung! Đại sư không bị ngờ ngệch đâu, nếu có là những kiếp trước! Tạ Tướng xoa xoa cái lồng đèn trên tay lão bạn: - Ngài ngụy biện cái gì? Cầu Hồn Đăng nếu biết nói sẽ khen thất phách của đại sư rất ngon! Một mũi tên Bạch Vô Thường bắn ra trúng ngay yếu huyệt, Phạm Tướng vội đỡ lời: - Không lẽ bảo ta trả lại, như vậy đại sư có đến mười bốn vía, xem giống ai không chứ? Ta đang lo cái tên xấc xược vừa rồi hồi phục nguyên hình nữa đấy! Nói sơ qua hai vị quỷ sai. Phạm Tướng thì dùng thủ pháp, tập trung sức lực tinh thần, tốc chiến tốc thắng. Tạ Tướng lại nghiêng về cơ trí, dụng kế tùy theo tình cảnh. Quả là song kiếm hợp bích! Lý Nghĩa Trung tra kiếm vào vỏ. Chiếc vỏ mạ lớp đồng óng ánh, gần hai đầu có thắt dây, dùng để buộc vào chỗ thuận tiện. - Ta nên tham quan một chút! Phạm Tướng đặt mạnh bàn tay lên đầu đèn. Vật thời cổ nên chất liệu đương nhiên không tốt. Ngoài ba sợi dây cố định vào một thân gậy để cằm nắm, là thứ chắc chắn nhất của nó. Còn lại chỉ vỏn vẹn lớp giấy hình trụ bọc lấy tim đèn. Đốt cháy lớn quá cũng không được, sẽ cháy luôn đèn. Liệu âm hoả có khác biệt không? Tiếp theo hành động của Phạm Tướng, chiếc đèn sinh quang ảnh toả tâm tròn, sáng rực cả vùng tối tăm. Lồng đèn vẫn yên như tờ, chẳng bị phá hoại. Tứ bề, ngoài đất cát kín mít ra, còn lại là mấy đống hài cốt còn nguyên vẹn. Cũng phải thôi, nơi âm khí nhiều như vậy mấy thứ này rất khó phân hủy. Phạm Tướng nói, không dám nhìn qua Lý đại sư: - Xem chừng chẳng có đường lên! Lý Nghĩa Trung nói: - Ngài xem Đạo Công của ta còn bao nhiêu? Phạm Tướng nhìn sang lão Bạch, thấy lão cũng chẳng nói năng gì. Họ đi mây về gió, đối với nơi này muốn ra như trở bàn tay. Ngặt nỗi Lý đại sư, dù là đại sư nhưng cũng là phàm thân nhục thể, có linh khí hỗ trợ hô hấp, còn sống dưới mấy lớp đất thế này đã là hay. Còn Tiểu Nhận, vẫn chưa rõ được hết nó, vẫn sống nhăn răng vẫy đuôi đấy thôi, xứng danh âm khuyển. Hắc Bạch Vô Thường rất ngại ngùng, mỗi việc đi tới đi lui phải làm thuyên giảm Đạo Công. Đâu còn cách nào khác! - Sinh tử chi thư! Thanh Quỷ Tiên Nhân(Đạo Sĩ cấp 1) Hoả Ký: Xích Đạo Công: 4 Khả năng: Đạo thuật cơ bản Vật phẩm: Thiên Phù( 3), Ma Kiếm Thăng cấp: Cần 10 Đạo Công - Cũng được! Lý Nghĩa Trung cũng đành phải chấp nhận. Lúc trước Đạo Công quá nhiều nhưng không biết quý trọng, giờ bấm bụng làm lại từ đầu thôi: - Thôi chúng ta về! Sau khi lên được, Đạo Công còn bao nhiêu? Phạm Tướng thở dài một hơi quỷ: - Tiêu hao một Đạo Công. *** Đoạn ngồi trên taxi. Lý Nghĩa Trung ôm pet tai vểnh, một bên để cái túi đàn guitar, vừa cũ lại dơ. Lúc lên mặt đất được, đi ra tiện thấy thứ này thì nhặt dùng luôn. Thanh Ma Kiếm để bên trong túi, chứ vác kiếm bên ngoài thì taxi nào chở cho? Hắn nhìn qua ô cửa ngắm đường xá, khung cảnh về đêm dưới ánh đèn đường không tệ. Cùng cái không khí tĩnh lặng, gió thổi rười rượi, khác xa khung cảnh chật vật thường nhật. Chỉ ngắm thôi đã thấy dễ chịu trong lòng. Bất giác sờ hai bên túi quần, hình như bỏ quên điện thoại ở nhà. - Bác tài, cho cháu hỏi mấy giờ rồi? - Ba giờ. Anh hát quên giờ giấc luôn nhở? Bác tài xế đùa, thấy Lý Nghĩa Trung mang đàn, lại đem chó, cứ nghĩ giống mấy ông nghệ sĩ đường phố. Mấy người có tài thường có nét là lạ đặc biệt mà. Tiểu Nhận cứ ngước mõm nhìn nhìn lên trên, rồi chồm thân theo. - Ngoan nào! Lý Nghĩa Trung ôm chó xuống. Nhìn ngoài chiếc xe trắng tinh lướt nhanh mới thật thú vị! Trên mui xe, Phạm Tướng phía trước, Tạ Tướng phía sau, đều là xếp bằng. Phong cách trang nghiêm, yên vị mà qua từng nhà, từng hẻm. Đặc biệt là những khúc rẽ, thần thái không biến theo xe qua cua quẹo, vẫn thản nhiên ổn định mà không chút gì nghiêng người. Hai ngài bay nhảy đã chán? - Lão Bạch, dương nhân thời nay đi chậm thật! - Vậy là nhanh rồi, ban ngày còn chậm hơn! - Chẳng như chúng ta, tự do tự tại! Hai quỷ sai cứ tiền gieo hậu nhận, tán gẫu suốt chặng đường. - Lão Bạch, ở trên này đi nhanh quá sẽ bị phạt đấy! - Chứ bọn này cứ tử nạn suốt, Phán Quan viết đến mỏi tay. - Dương nhân suy nghĩ nông thật! Taxi đã gần đến chung cư. Hiện tại phía trước rất náo nhiệt. Một cỗ cứu thương trắng mang thập tự đỏ, đèn tín hiệu cứ réo điếc tai. Tập trung gần đó cũng nhiều người. Nhân viên bệnh viện, bảo vệ chung cư, còn có mấy tay nhiều chuyện. Phạm Tướng tay đập mấy cái vào trần: - Đại sư, âm khí nặng quá! Lý Nghĩa Trung liền nhìn ra ngoài. Bác tài thì cảm thấy phía trên đầu mình kỳ cục, như nhịp loa vỗ. Thanh toán xong phí taxi, Lý Nghĩa Trung vác túi đi nhanh xuống. Tiểu Nhận vọt theo bên chân chủ. Hai quỷ sai phóng xuống hai bên đại sư, quỳ một gối, một tay đặt lên mặt đất. Khung cảnh như ra mắt bốn vị tinh anh cực ngầu. Lý Nghĩa Trung liếc nhanh qua hai bên, trút hơi thở ngán. Hết nói nổi hai vị bằng hữu.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD