Cũng không biết qua bao lâu khi Lâm Bảo Nhi tỉnh lại thì bầu trời đã là hừng đông. Lại mất thêm mười hai tiếng, Lâm Bảo Nhi chán nản chở mình, đổi tư thế khác nằm tiếp.
“Tỉnh.”
Nhìn vị tiên nhân ngồi ngay bên cạnh, cách đó mười bước còn có một con quái thú bị chém thành bốn mảnh, trên ngực vẫn còn một lỗ Lâm Bảo Nhi mới hoàn hồn lẩm bẩm.
“Thì ra không phải là mơ?”
Không phải cứ mở mắt ra là sẽ tỉnh, Lâm Bảo Nhi khóc ở trong lòng nhiều chút.
“Cái vị huynh đài, tiên nhân, huynh đệ, mỹ nam… thôi tạm gọi là đại hiệp đi, ta hỏi ngài vài chuyện được không?”
Thấy người kia vẫn nhắm mắt dưỡng thần trước sau chưa từng nhìn nàng, nhưng đầu hơi giật nhẹ coi như đồng ý.
“Đây là đâu vậy?”
Nàng sắp khóc đến nơi rồi được không? Tam quan vỡ nát, hiện thực không thể chứng minh cái chỗ này có tồn tại trên trái đất. Có một con thú đột biến còn biết phun lửa chắc chắn không còn ở trái đất rồi. Nếu trái đất mà phát hiện ra con này trăm phần trăm là tuyệt chủng, chứ không thả đi lang thang, chút nữa liền cắn chết nàng như vậy đâu.
Mở mắt ra nhìn người lạ lùng trước mặt đầy nghi ngờ nhưng hắn vẫn từ tốn trả lời.
“Nơi này gọi là Đại Lục Thần Quang?”
“Đại Lục Thần Quang? Chỗ nào nghe lạ hoắc vậy, đang đóng phim huyền huyễn sao? Mình vô tình được đạo diễn nhìn trúng?”
Vò đầu bứt tóc nhìn xung quanh, rõ ràng chưa đến một phút, sao có thể đang yên đang lành từ thế giới hiện đại bay đến đây được, xuyên không à? Chỉ có thể là đang nằm mơ hay là phim trường chọn nàng làm diễn viên chính thôi… nhưng đều không phải.
“Ngươi không thắc mắc về thứ vừa chui vào người mình?”
“A! Con sâu?”
Lâm Bảo Nhi lúc này mới hoàn hồn nhớ lại. Lấy tay sờ sờ ngực, trên áo vẫn còn một lỗ hổng, nhưng da thịt liền trơn không có một dấu vết dù chỉ là trầy xước nhẹ, Lâm Bảo Nhi khó hiểu đưa đôi mắt to tròn lên nhìn hắn.
“Con sâu đi đâu rồi, nó chắc là không phải định ăn hết lục phủ ngũ tạng hay là điều khiển tâm trí gì của ta đâu nhỉ?”
Lâm Bảo Nhi có cảm giác hình như mình đã thấy con sâu này ở đâu thì phải, nhưng lại không nhớ ra cái thứ kì dị vừa cắn vừa chui kia là cái loài vật gì.
Nhìn người trước mặt dù là cử chỉ hay ánh mắt điều vô cùng trong sáng ngây thơ. Người này hoặc là thật sự đơn thuần, nếu không thì trình độ này sẽ là hiểm họa. Thế giới hiện tại không yên ổn, tiếp cận hắn càng không phải chuyện tốt lành, nhưng vật kia chọn nàng khiến hắn thật sự băn khoăn.
“Ngươi rốt cuộc là ai, làm sao đến được đây?”
“Sắp đặt gặp được ta.”
Câu cuối cùng hắn không nói ra miệng nhưng vẫn sẽ là khúc mắt sau này. Giữa thế gian lẫn lộn thiện ác khó phân, hiện tại hắn lựa chọn không tin ai cả.
“Ta tên Lâm Bảo Nhi, ta không phải người của đại lục này. Ta đến từ một nơi gọi là trái đất, nơi này có còn trên trái đất không? Là lục địa ngoài biển? Hay là bộ tộc ít người? Mà thôi, chắc là đi ra ngoài vũ trụ luôn rồi, có nói ngươi cũng không biết, mất công ngươi coi ta là người điên, mà hiện tại ta cũng rất muốn điên. Ta cũng không biết cuối cùng mình bị tên nào đưa đến đây. Ta mà gặp được hắn ta nhất định đánh hắn tới chó nhà hắn cũng nhìn không ra. Vậy con sâu kia là thứ gì?”
Biểu cảm từ ngơ ngác đến hoang mang, chuyển qua rối loạn rồi cuối cùng là thất vọng, hiện tại lại nổi trận lôi đình, cô gái này khiến hắn nhìn thế nào cũng thấy không bình thường.
“Dù sao Hoả Cổ cũng đã ở trong người ngươi nên ta sẽ nói cho ngươi rõ. Nghe cho kĩ ta không lập lại lần hai.”
Trên đại lục Thần Quang này ngoài các nước bình thường ra còn có một loại người gọi là Thần Sứ. Bọn họ sở hữu năng lực bẩm sinh được chọn lựa gồm có năm tinh hệ và chín loại sức mạnh. Kim gồm Kim thuật và Lôi thuật, Mộc có Mộc Thuật và Quang thuật, Thủy có Thủy thuật và Băng thuật, Thổ có Thổ thuật và Phong thuật. Riêng Hỏa chỉ có Hỏa thuật. Đại lục này có chín Thần Sứ đứng đầu gọi là Thần Vương trên chín Thần Vương còn có chín Thánh Sứ bọn họ là tín ngưỡng tối cao của đại lục này. Người bình thường đến mười ba tuổi sẽ tham gia khảo hạch thẩm định tinh hệ. Nếu là nhân tài có thể gia nhập làm môn sinh của Thần Vương. Mỗi Thần Vương có một đồ đệ gọi là Tiên Đồ. Khi Thần Vương gặp được Tiên Đồ của mình cổ trùng đặc trưng cho tinh thuật sẽ có phản ứng. Thần Vương ban cho tiên đồ cổ trùng chứa tinh thuật tạo ra trong cơ thể tiên đồ một mối liên kết tin tưởng tuyệt đối, yêu thương sâu sắc, quan trọng hơn cả tính mạng..
“Khoan... Khoan… cho ta năm giây để tiêu hóa thông tin này xem nào. Ngài là Thần Vương hệ Hoả, sở hữu Hỏa thuật là một trong chín người đứng đầu của đại lục này. Còn con sâu vừa chui vào trong người ta là Hỏa cổ trùng. Cho nên ta bây giờ là Tiên Đồ của ngài, giữa Thần Vương với Tiên Đồ có một mối liên kết rất mờ ám.”
“Có thể... xem là vậy.”
Cách giải thích gì vậy chứ, mà cũng xem như nàng nghỉ không sai, liên kết của bọn họ đúng là rất mờ ám. Nhưng chỉ có như vậy Thần Vương với Tiên Đồ mới vĩnh viễn không phản bội, không màng sống chết bảo vệ nhau vượt qua hiểm cảnh đấu tranh với thế lực hắc ám kia.
“Vậy bây giờ ta phải theo ngài sao?”
Ánh mắt Lâm Bảo Nhi có chút mong chờ, nàng không biết đây là đâu, cũng không quen thuộc cách sống mỗi bước đều ngập tràn nguy hiểm như thời kì khủng long còn hiện diện, một người có thể mang nàng theo tại thời điểm này chẳng khác gì ngọn cỏ cứu mạng, dù có IQ nhưng mà nhiều năm cấm đầu trong phòng nghiên cứu không bước ra khỏi thành phố như nàng, sống sót tại một nơi thế này không cần tính xác suất, một trăm phần trăm chắc chắn chết.
“Ừ.”
Người kia nhẹ nhàng gật đầu, cả người Lâm Bảo Nhi liền thả lỏng, nở một nụ cười hạnh phúc, không nói hai lời nắm nhẹ lấy áo hắn, chợt thấy tay mình thật bẩn lại buông ra, có chút ngượng ngạo cúi đầu.
“Ta có thể hỏi người một câu nữa không?”
Lâm Bảo Nhi có rất nhiều khúc mắc muốn hỏi, nhưng lại sợ bản thân nói nhiều quá người ta sẽ vứt nàng lại đây rồi đi mất, nên vẫn cẩn thận thăm dò trước thì hơn.
“Cái gì không hiểu đều có thể hỏi.”
“Mối liên kết mờ ám kia mờ ám đến cỡ nào?”
Nàng thật sự thắc mắc cái gì gọi là quan trọng hơn cả tính mạng? Vậy không phải còn hơn cả người yêu sao, nàng với hắn chỉ vừa mới gặp thôi mà. Một con sâu có thể làm đến mức người qua đường thành giọt máu đầu tim? Nghe cứ ảo ảo.
“Ngươi nhìn ta.”
Một câu không đầu không đuôi làm Lâm Bảo Nhi ngớ ra, nàng đang nghiêm túc hỏi hắn, hắn không trả lời bảo nàng nhìn làm cái gì. Nghỉ thì nghỉ, Lâm Bảo Nhi vẫn làm theo lời hắn, ngước mắt lên nhìn. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đến liền cảm thấy cả người ngây dại, trước mắt nàng, nam nhân nàng chưa biết tên kia lại như ánh trăng giữa trời đêm. Nàng biết hắn đẹp, lúc được cứu nàng đã biết rồi, nhưng lúc này trong lòng lại có cảm xúc là lạ không đúng lắm. Nàng nghi hoặc lùi lại một bước cố chấn tỉnh bản thân.
“Cảm giác thế nào?
“Rất đẹp, rất thu hút, rất muốn tiến gần thêm.”
Nếu có cái gọi là tình yêu sét đánh thì chính là như vậy đúng không, giờ thì nàng có thể hiểu thế nào gọi là yêu thương sâu sắc. Tim nàng đập mạnh đến nổi hắn đứng gần cũng cảm nhận được, thật đủ ngượng ngùng.
“Chỉ là ảnh hưởng của cổ trùng thôi. Ngươi... sau này sẽ dần quen thôi.”
Lúc này Lâm Bảo Nhi mới ngỡ ngàng nhớ lại bản thân đã gặp con sâu kia ở đâu, đó là loại cổ trùng kỳ dị được ông nàng mang về từ một chuyến đi, nghe đâu loại này chỉ sống trên miệng núi lửa, làm tổ ngay bên cạnh dòng nham thạch nóng rực, hai con quấn lấy nhau cuộn tròn như một thể. Có lần nàng nghịch dại đem chúng nó tách ra hai của lọ riêng biệt, kết quả cổ trùng giống đực tông vỡ cả bình, còn suýt chết.
“Không đúng nha, cổ trùng này cũng không phải chỉ ảnh hưởng mình ta. Người đối với ta chắc cũng phải có chút xíu rung động chứ?”
Lời nàng vừa nói ra chỉ thấy người kế bên mở mắt ra nhìn nàng từ đầu đến chân sau đó nhắm mắt lại tiếp tục dưỡng thần.
“Ta bị ném đến đây nên mới bẩn thế này chứ ta trong đáng yêu lắm”
Nhìn dáng vẽ tủi thân cúi đầu vò vạt áo của nàng làm hắn để tâm. Nói hắn không bị cổ trùng ảnh hưởng là chuyện không thể. Chỉ là hắn không phải lần đầu nếm qua cảm giác này nên mới bình tỉnh hơn nàng nhiều mà thôi.
“Đối với ta hiện tại và sau này ngươi là người duy nhất và cũng là quan trọng nhất.”
Chuyện này nàng không tin tưởng hắn cũng sẽ tin cặp cổ trùng mà nàng từng nuôi mấy năm kia, hai con này hẳn là tách không rời, chưa kể năm đó nàng còn làm nổ phòng thí nghiệm của ông nàng, khiến bản thân cùng hai con hệ hoả này bị đột biến một chút… chắc là chỉ một chút thôi.
“Vậy ta nên gọi người là gì? Thần Vương sao? Tên người ta cũng còn chưa biết.”
“Ta là Đoan Mộc Hàn, là Hỏa Vương Thần Sứ. Ngươi từ nay sẽ là Tiên Đồ của ta, gọi ta Tiên Tôn.”
“Tiên Tôn sau này ta và người sẽ ở cạnh nhau mãi mãi phải không?”
“Ừ.”
“Tiên tôn chúng ta đi tìm chổ nào tắm được không, người nhìn ta thật bẩn. Ta muốn cho người xem hình dáng đáng yêu của ta. Chắc chắn người sẽ thích.”
“Ta đưa ngươi xuống núi, ở đó có quán trọ.”
“Vậy chúng ta đi liền được không.”
“Ừ.”
Không khí hoà hợp lạ thường, nàng hỏi hắn liền trả lời, một câu đáp một câu Bản thân nàng không được cao, thân hình nhỏ nhắn, suốt ngày sinh hoạt đều gói gọn trong phòng kính khiến da dẻ trắng có phần nhợt nhạt mềm yếu. Thử tưởng tượng mình mặc lên người bộ sắc phục cổ trang, trong không khác các công chúa của triều đại cũ, Lâm Bảo Nhi liền hào hứng.
“Tiên Tôn, Tiên Tôn, ta gọi người Tiên Tôn người cũng nên gọi ta một tiếng Bảo Nhi đi đừng có ngươi này ngươi nọ nữa, nghe không thích.”
“Không quen.”
“Đi mà, đi mà Tiên Tôn.”
Lâm Bảo Nhi lải nhải không yên một chút nào, làm hắn nghe đến phiền chết đi được. Chỉ thấy Đoan Mộc Hàn đưa tay lên búng một cái, liền có một đoàn hỏa diễm đuổi theo nàng, cứ như thế ngoài tiếng la thất thanh, vừa hét vừa chạy ra thì không còn bất cứ một lời nào được thốt ra từ khuôn miệng ấy. Nàng một mạch chạy đến dưới chân núi thì trời cũng đã sáng, nhìn người qua kẻ lại tấp nập hối hả nàng bỗng nhiên nở nụ cười.
“Cuộc sống mới ta đến đây!”