Chương 1: Phải có con ngay lập tức
Ở bệnh viện, trước lúc lâm chung phó thác lại di ngôn cũng nghe rất nhiều, căn bản mỗi ngày đều diễn ra. Nhưng giờ đứng trước tình thế này, hoàn toàn không đơn giản như thế.
“Tiểu Mạc à, tục ngữ có có câu: “Ở nhà theo cha, lấy chồng theo chồng, chồng chết theo con”. Bà nội sắp đi rồi, cho nên bà hy vọng trước khi chết, có thể thấy cháu có một nơi nương tựa. Cháu có thể nhận lời bà nội không?”
Bà lão có mái tóc hoa râm, lấy tay vỗ nhẹ nhẹ cháu gái đang khóc trong ngực mình dặn dò. Nhưng trong ánh mắt lại lóe lên sự sáng suốt, cơ trí, mà ai nhìn vào cũng không thể tin được đó là ánh mắt của người sắp chết.
“Huhuhu…”
Tô Tiểu Mạc vừa nghe nói bà nội sắp chết, trừ khóc cũng không biết làm gì nữa. Cô từ nhỏ đã sống nương tựa vào bà nội, bà nội chính là người thân duy nhất của cô. Cô không dám tưởng tượng, nếu như ngay cả bà nội cũng không còn nữa, một mình cô sẽ phải như thế nào. Nghĩ đến đây, lại khóc một trận kinh thiên động địa.
“Khụ khụ khụ, khụ khụ khụ…”
Thấy Tô Tiểu Mạc không ngừng khóc, cũng không để ý đến lời mình nói. Bà nội ra đòn sát thủ, càng ho điên cuồng không ngừng.
.
“Bà nội, người làm sao vậy? Bà Nội? Bác sĩ, người mau giúp cháu xem cho bà nội.”
Tô Tiểu Mạc nhìn bà nội ho khan rất khổ sở, nhìn bác sĩ cầu cứu. Mà bác sỹ lại thở dài, nói:
“Cháu đừng có làm cho bà tức giận, bà có yêu cầu gì cháu có thể làm được, thì nhân lúc này cháu cố gắng nhận lời bà đi”. Nói xong, đứng lên đi ra ngoài.
Tô Tiểu Mạc nhìn theo bóng lưng bác sĩ rời đi, suy nghĩ lại những lời bà vừa nói, chợt hiểu ra nói với bà:
“Bà nội, bà đừng tức giận. Cháu đồng ý với bà, cháu sẽ đi ngay bây giờ, bà chờ cháu nha”.
Sau khi nói xong, cô đứng lên chạy nhanh ra ngoài cửa. Bà lão thấy Tô Tiểu Mạc đi rồi, ngay sau đó không ho khan nữa, trên mặt lộ ra nụ cười giảo hoạt.
…
Ngu ngốc! Ngu ngốc! Thật là ngu ngốc mà! Trong khoảng thời gian ngắn như thế này, đi chỗ nào tìm người nương tựa đây hả!
Vừa ra khỏi bệnh viện, Tô Tiểu Mạc không nhịn được, bắt đầu tự trách mình hồ đồ. Nhưng mà, cũng đã đồng ý với bà rồi, nếu như không làm được, còn mặt mũi nào quay về gặp bà nữa đây.
“Ở nhà theo cha, lấy chồng theo chồng, chồng chết theo con”. Tại sao nhất định phải dựa vào đàn ông hả? Mặc dù không phục lắm, nhưng bây giờ cũng không phải là thời điểm biểu dương nữ quyền. Lúc này, hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của bà nội mới là quan trọng nhất.
Tô Tiểu Mạc bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ biện pháp giải quyết. Ba cô cũng đã bỏ đi vài chục năm rồi, trong thời gian ngắn không có khả năng tìm được. “Cha” - là từ không được rồi. Mà “chồng” càng không cần nhắc tới đi. Đã 24 tuổi rồi, nhưng cô chưa từng có qua một người bạn trai nào cả. Như vậy, cũng chỉ còn lại “con” thôi.
Hả!
Hai mắt của Tô Tiểu Mạc đột nhiên sáng ngời. Đúng vậy! Sinh một đứa con thì tốt rồi. Tìm người lên giường với mình, hiển nhiên là nhanh hơn việc tìm người kết hôn rất nhiều. Hơn nữa chỉ cần chuẩn bị đầy đủ, chọn được người, một buổi tối là có thể mang thai, qua mấy tiếng là có thể ra về rồi. Như vậy, một ngày là có thể hoàn thành hành động “tạo con” rồi.
Càng nghĩ, Tô Tiểu Mạc càng thấy mình giỏi. Bây giờ cô phải hành động luôn thôi, tranh thủ thời gian ngắn nhất, hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của bà.
Tô Tiểu Mạc cố gắng nhớ lại bài học sức khỏe về sinh sản trước đây: “Ở nữ giới, thời kỳ rụng trứng thường là ngày thứ 14, tính từ ngày đầu tiên thấy kinh. Sau kỳ kinh nguyệt, tính từ ngày có kinh đầu tiên, sau 14 ngày hoặc trước 14 ngày, chính là thời điểm rụng trứng. Thời điểm thụ thai dễ thành công nhất, chính là thời gian từ ngày thứ 4 sau khi hết kinh, đến trước kỳ kinh của lần sau 5 ngày”.
Nghĩ tới bài giảng trên, Tô Tiểu Mạc đếm trên đầu ngón tay, tính ngày đầu có kinh lần trước của mình. Rút cuộc, đưa ra kết luận: hôm nay chính là ngày chuẩn bị rụng trứng.
Điều này làm cho Tô Tiểu Mạc rất hào hứng. Ngay cả ông trời cũng giúp cô, xem ra lần này muốn không thành công cũng không được rồi. Tô Tiểu Mạc hạ quyết tâm, nhất định một lần phải thành công. Không thành công thì thành người! Oh, không đúng, phải là: thành công thì thành người nha! Cố gắng lên!
…
Xong rồi! Trên đường không ít người, nhưng làm sao bây giờ đây? Không thể tự nhiên đi đến kéo một người đàn ông rồi nói: “Lên giường với tôi được không?”. Mới vừa rồi ý chí chiến đấu của Tô Tiểu Mạc còn cao vời vợi, đến bây giờ lại giống như quả bóng xì hơi.
“Tối nay đi đâu chơi nhỉ?”
Lúc Tô Tiểu Mạc đang cúi đầu ủ rũ, chuẩn bị không đánh đã chuồn, chợt thấy hai cô gái vừa đi vừa nói chuyện, mà nội dung cuộc trò chuyện làm Tô Tiểu Mạc chú ý.
“Đương nhiên là đi “Minh Châu” rồi. Đàn ông ở đó mới là đàn ông chứ. Không chỉ có dáng người đẹp, mà toàn là người có tiền và địa vị nha. Nói không chừng, có thể gặp anh ta đấy. Nếu như có thể nhìn thấy anh ấy, cùng triền miên với anh một đêm, tôi chết cũng cam lòng nha!”.
“Cậu đó hả! Mê trai quá đi! Cùng lắm không ăn được, gặp một lát cũng tốt rồi. Vừa nghĩ đến đây, tôi đã thấy không thể chờ được nữa rồi”.
“Vậy chần chờ gì, đi nhanh một chút. Chúng ta mau đi đi. Đi thử vận may. Nói không chừng thật sự có thể…”
Cứ như vậy hai cô gái lên xe rời đi.
Minh Châu? Tốt! Bọn họ nói “Minh Châu” có đàn ông tốt. Phải đi đến đó vậy. Dù sao gien càng tốt, thì tương lai đứa bé sẽ càng ưu tú. Nếu như nhất định phải sinh con theo lời bà, thì đương nhiên phải chọn một người có gen tốt rồi. Tô Tiểu Mạc không thể không bội phục suy nghĩ chu toàn của mình. Ngay cả người cung cấp tinh trùng cũng còn chưa thấy, mà cô đã bắt đầu quan tâm đến gen di truyền rồi.
Đưa tay vẫy một chiếc taxi lại, bác tài xế thân thiện hỏi: “Cô bé, đi chỗ nào đây?”
Cô bé? Tô Tiểu Mạc nghe bác tài xế gọi như thế, cúi đầu nhìn xuống trang phục của mình. Mặc thế này nhìn không giống phụ nữ sao? Thôi, quên đi! Bây giờ thay quần áo cũng không kịp nữa, hơn nữa đây cũng là bộ y phục nữ tính nhất của cô rồi, có muốn đổi cũng không được”.
“Bác tài, đến Minh Châu đi.”
Tô Tiểu Mạc lễ phép nói với bác tài. Tài xế sợ mình nghe nhầm, liền hỏi lại:
“Đi chỗ nào?”
“Đến Minh Châu! Có vấn đề gì không?”
Tô Tiểu Mạc khó hiểu nhìn tài xế, mà tài xế thì cười xấu hổ, nói:
“Không có, không có”. Nói xong khởi động xe, chạy về hướng “Minh Châu” đầy thần bí.
Wow! Chính là nơi đây hả!
Tô Tiểu Mạc rút cuộc đã thấy Minh Châu. Nơi đây được trang hoàng vô cùng xa hoa, nhìn hấp dẫn đến mê hoặc. Cô vừa hưng phấn, vừa khẩn trương. Lấy hết dũng khí, đang định đi vào, thì tiếp tân liền ngăn lại:
“Thật xin lỗi, tiểu thư, nơi này chúng tôi không cho phép trẻ vị thành niên vào.”
Vị thành niên? Đây quả thật là một loại sỉ nhục!
Dĩ hòa vi quý! Dĩ hòa vi quý! Tô Tiểu Mạc hít thở thật sâu, làm cho chính mình tỉnh táo lại. Lần này tới đây là làm chính sự, không thể vì loại chuyện "nhỏ con” này mà ảnh hưởng đến chuyện lớn. Sau khi tỉnh táo lại, Tô Tiểu Mạc cười với cô lễ tân, nói:
“Xin chào, tôi đã đủ tuổi rồi. Tôi đã tốt nghiệp đại học rồi”.
Cô lễ tân nghe xong, nhìn lên nhìn xuống đánh giá lại Tô Tiểu Mạc, ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường. Dường như đang nói: thật không nhìn ra nha!
“Muốn xem chứng minh thư không?”
Tô Tiểu Mạc thấy lễ tân nhìn mình như thế, có chút không thoải mái nói. Cô lễ tân ngược lại không làm khó nữa:
“Không cần xem”.