Tô Tiểu Mạc buông cốc xuống, nhìn Hắc Tử Minh đang nổi giận đùng đùng. Trong lòng nghĩ, hai người này hẳn là không có ân oán gì đi? Nếu thật là có, thì cô phải tránh xa chỗ này mới được, chẳng may bị thương thì không hay rồi.
Thiên Phong thấy Tô Tiểu Mạc bỏ cốc nước xuống, kế hoạch của mình đã bị Hắc Tử Minh làm hỏng, thì trong lòng không khỏi khó chịu.
“Vậy còn ngươi muốn làm gì?”
Hai người kia, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau như tóe lửa khắp nơi. Nếu như ánh mắt có thể giết người, thì khẳng định hai người kia đã bị băm thây vạn đoạn rồi.
Ngay lúc Tô Tiểu Mạc tưởng là hai người kia sẽ đánh nhau to, đột nhiên âm nhạc ngừng lại. Cùng với tiếng nhạc đã ngừng, Hắc đại thiếu gia với Thiên Phong đang lửa giận phừng phừng, cũng đột nhiên biến mất trong tích tắc. Lúc Tô Tiểu Mạc đang cảm thấy kì lạ, đột nhiên truyền đến âm thanh:
Cộp! Cộp! Cộp!
Tiếng bước chân rõ ràng, dứt khoát, có lực. Trong không gian yên tĩnh, làm cho không khí trong phòng trở nên quỷ dị đến khác thường. Tô Tiểu Mạc nuốt mạnh nước miếng, cố lấy dũng khí ngẩng đầu nhìn về phía âm thanh vừa phát ra, lập tức trợn tròn hai mắt: một người đàn ông, một người đàn ông thật tuấn tú. Người đàn ông đẹp trai siêu cấp này, làm cho người ta nhìn không thể rời mắt.
Lần đầu tiên trong đời, Tô Tiểu Mạc biết, thì ra có lúc chính mình cũng quên cả hô hấp.
Hai tròng mắt người đàn ông đảo qua toàn vũ trường. Anh nhìn đến chỗ nào, chỗ đó lập tức trở nên khẩn trương. Lúc ánh mắt kia lướt qua Tô Tiểu Mạc, cô có cảm giác, trái tim mình đã đập nhanh một nhịp. Người đàn ông ngồi xuống chỗ quầy Bar. Pha chế rượu liền dùng tốc độ nhanh nhất, rót một ly rượu cho anh.
Bàn tay thon dài, trắng nõn bưng ly rượu lên trông đến nghệ thuật. Sau đó, đưa lên miệng chậm rãi uống. Giống như anh đang nhấm nháp rượu, tất cả những người khác nhìn anh chăm chú, không nỡ rời đi, dù chỉ một khắc, vẻ mặt chờ mong. Cứ như là anh đang uống rượu, còn họ, chính là ly rượu vậy.
Cuối cùng, khuôn mặt người đàn ông cũng buông lỏng, lộ ra vẻ lạnh nhạt, nhìn không ra nét cười. Tất cả mọi người cũng được buông lỏng, tươi cười. Ngay lúc anh buông ly xuống, âm nhạc lại réo rắt vang lên. Cả “Minh Châu” khôi phục sự lại náo nhiệt trước đó, cứ như không gian yên tĩnh, khẩn trương vừa rồi chưa hề tồn tại.
Tô Tiểu Mạc nhìn người đàn ông đang nhàn nhã uống rượu tại quầy Bar, có chút ngây ngất. Cảm giác như không có thực. Sau đó cả người vô lực gục nằm trên bàn, nhìn chằm chằm người kia, vừa nhìn vừa nghĩ: “Anh ta thật là người sao?”
Cô say! Tô Tiểu Mạc lúc này thực sự say! Cô thật đúng là người ngốc, nhưng lại có cái phúc của người ngốc nha. Hết lần này đến lần khác, sớm không say, muộn không say, bây giờ lại say. Nếu say lúc sớm, có thể sáng ra, cô đã ở trên giường của Hắc Tử Minh rồi. Sau đó say, thì cũng khó nói. Có thể là Hắc Tử Minh, mà cũng có thể là Thiên Phong. Chỉ có say lúc này, mới là an toàn nhất. Vì có Âu Dương Hàn ở đây, không một ai dám coi thường mà hành động tùy tiện.
Tục ngữ nói, có được người chồng tốt, chính là một phần thưởng. Mà nếu như có được Âu Dương Hàn, thì sau này tha hồ hưởng thụ vinh hoa phú quý. Không tính đến điều này, chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy anh, cũng đã khiến người ta thần hồn điên đảo rồi. Bỏ hết tất cả cũng đáng giá.
“Xin chào. Em là… Em là Tô Mỹ Liên.”
Rút cuộc có một người phụ nữ dũng cảm đi qua.
Khuôn mặt xinh đẹp, dáng người hoàn mỹ, vốn được coi là một người phụ nữ đẹp nhất nơi đây. Nhưng, khi đứng trước mặt Âu Dương Hàn, bộ dạng luôn cao ngạo, luôn ngẩng đầu, ưỡn ngực trước mặt đàn ông của Tô Mỹ Liên, vì khẩn trương cao độ mà nói lắp.
Mất hứng quá đi. Âu Dương Hàn thấy có người quấy rầy mình, cảm giác có chút nhàm chán. Nhưng, người tới là khách, anh sẽ không vì thế mà thất lễ với khách. Vì vậy, anh buông ly rượu, quay đầu nhìn về phía đại mỹ nữ kia. Một câu cũng không thèm nói, chỉ nhìn cô ta, tỏ ý như hỏi: “Có chuyện gì không?”
Tô Mỹ Liên gặp tình huống này, vội đưa tờ danh thiếp đã cầm từ trước ra.
Âu Dương Hàn nhìn tờ danh thiếp bị ướt vì mồ hôi, ánh mắt lộ nụ cười châm chọc. Tô Mỹ Liên phát hiện ra tờ danh thiếp đã bị ướt, lại nhăn nhúm, khuôn mặt liền trở nên đỏ bừng. Nói một câu:
“Xin lỗi, đã quấy rầy rồi.” Sau đó liền chạy mất.
Một người phụ nữ hoàn mỹ như thế, lại chuẩn bị kỹ từ trước, nhưng kết quả cũng bỏ chạy trối chết, làm cho tất cả những phụ nữ khác đang có ý định ngo ngoe tiếp cận, như bị dội một gáo nước lạnh. Toàn bộ đều nhìn nhau mà làm, không ai dám động thủ. Mà Tô Tiểu Mạc lúc này, đang nằm gục trên bàn nhìn chằm chằm Âu Dương Hàn, mặt thoáng lộ ra nét tươi cười.
…
Rượu có thể làm cho con người trở nên gan dạ! Nói Tô Tiểu Mạc là người gan dạ thì không đúng, nhưng quả thật, rượu đã làm cô trở nên gan dạ. Cô ngồi thẳng người, cầm ly nước trên bàn đứng lên.
“Hả!”
Lúc Thiên Phong ý thức được việc cô sắp làm, dọa hắn thiếu chút nữa đã la lên. Bộ dạng luống cuống của hắn, khiến Hắc Tử Minh không khỏi nghi ngờ. Thiên Phong cười giả lả khỏa lấp:
“Tôi đột nhiên nhớ ra tôi còn có cuộc hẹn. Tôi đi trước đây.” Thiên Phong nói xong, cười, bước nhanh ra cửa.
Không thích hợp chút nào. Thật quá bất thường đi.
Hắc Tử Minh nhìn Thiên Phong rời đi, trong lòng không khỏi nghi ngờ, nhưng hắn cũng chẳng thèm quan tâm nhiều, bởi, Thiên Phong đi rồi, thì tiểu mỹ nhân kia chính là của hắn. Nghĩ xong, hắn nhìn về phía Tô Tiểu Mạc, lúc này mới choáng váng. Người đâu rồi? Lúc hắn phát hiện ra Tô Tiểu Mạc, thì cô đã đi tới gần Âu Dương Hàn rồi. Muốn ngăn cản, cũng không kịp nữa rồi.
Thật đáng chết! Hắn đã nghi ngờ, tên Thiên Phong kia nhất định không thể tốt như vậy, tự nhiên nhường tiểu mỹ nhân cho hắn. Thì ra, hắn ta là sợ trách nhiệm nên bỏ chạy mất.
Nếu không thể ngăn cản được, thì cũng chỉ có thể chờ thôi. Hắc Tử Minh không hề hoang mang, từ từ uống rượu, đồng thời nhìn chăm chú về chỗ Âu Dương Hàn. Chờ sau khi Tô Tiểu Mạc bị cự tuyệt trở lại. Nhưng mà, kết quả đúng là có nằm mơ hắn cũng không nghĩ ra.
“Này, mời anh uống rượu.”
Tô Tiểu Mạc đi tới trước mặt Âu Dương Hàn, cầm ly nước trong tay đưa cho anh, cười nói.
Âu Dương Hàn nhìn Tô Tiểu Mạc trước mặt, áo T Shirt, quần jean. Mặt liền lộ ra nụ cười hứng thú. Thứ nhất, là vì cô ăn mặc không giống người khác, thứ hai là vì vẻ mặt của cô. Đôi mắt to, long lanh, không vội vàng, cũng không chút sự sợ hãi. Nếu như phải diễn đạt bằng lời về cảm giác của anh, thì nói chính xác chính là hưng phấn.
“Cảm ơn.”
Âu Dương Hàn là người chỉ luôn uống một loại rượu, nhưng lại nhận “rượu” của Tô Tiểu Mạc đưa. Đây chính là ngoại lệ đầu tiên. Vẻ mặt Tô Tiểu Mạc liền tươi cười, nụ cười rất đơn thuần đáng yêu. Âu Dương Hàn nhìn thấy nụ cười xinh đẹp, đơn thuần đó, nâng ly uống một hơi cạn sạch.
Nước??!
Âu Dương Hàn sau khi uống xong mặt biến sắc.
Cô gái này không phải là bỡn cợt mình đi? Nghĩ đến khả năng này, Âu Dương Hàn dùng ánh mắt bắt đầu đánh giá Tô Tiểu Mạc. Mà Tô Tiểu Mạc vẫn như trước, tươi cười. Thậm chí, nụ cười nhìn còn có chút hơi lố. Cô ấy không phải là đã uống rượu?
Âu Dương Hàn nghĩ đến khả năng này, liền áp sát thân thể vào Tô Tiểu Mạc. Hành động của anh khiến cho mọi người trong vũ trường trở nên gấp gáp. Bởi, từ ngoài nhìn vào, trông giống như anh muốn hôn Tô Tiểu Mạc. Âu Dương Hàn mặc kệ mọi người nghĩ như thế nào, lại càng áp sát Tô Tiểu Mạc. Đến khi mũi mình gần chạm vào miệng cô, mới dừng lại.
“Ha hả, anh thở phả vào mặt tôi, làm tôi nhột nha”.
Vì Âu Dương Hàn dựa vào quá gần, thở ra làm Tô Tiểu Mạc rất không thoải mái, cho nên vừa cười, vừa nói, tay thì không chút “thương hoa tiếc ngọc”, đẩy khuôn mặt tuấn tú siêu cấp của Âu Dương Hàn ra.
Đáng chết! Cô ta thực sự uống hơi nhiều.