Chương 5

2765 Words
Hiện tại của tôi, tương lai của tôi đang ở đây, đang ở ngôi chùa này. “Tiểu Khuê, con ngồi đây làm gì?” Trụ trì từ xa đi đến, tay vẫn cầm chuỗi tràng hạt lần theo vòng tròn. Nhưng theo quan điểm của cá nhân tôi, có lẽ trụ trì đang đếm số, cứ lần đếm kiểu nay chắc một ngày đếm đến cả vạn số chứ chẳng đùa. Thiết nghĩ nếu có đêm nào mà mất ngủ, chắc chắn tôi sẽ sắm cho bản thân chuỗi tràng hạt, đêm đêm nằm đếm số cừu bằng tràng hạt một cách tĩnh tâm, kiểu gì chả ngủ ngon giấc. Thấy Tất Thanh tiểu sư phụ từng nói chuỗi tràng trên tay trụ trì là một pháp khí phòng thân ,nếu sợ ma mà đeo hoặc xem phim ma xong mà sợ thì đeo tràng hạt này hữu dụng quá còn gì!! “Trụ trì à, người đếm đến số mấy vạn rồi đấy ạ!” Trụ trì luôn giữ gương mặt từ bi bác ái nhất nhân gian cười cười bảo: “Đó không phải là đếm đâu nhé! Ta lần tràng là có dụng tâm ý nghĩa cả đấy!” Tôi trố mắt ra kinh ngạc, thật sự đếm số mà còn có huyền cơ nữa ư? Phật môn đúng là huyền diệu quá rồi! “Tiểu Khuê này, ta nói con nghe nhé!” Vừa nói, trụ trì vừa làm động tác tay với tràng hạt để minh hoạ. “Đây nhé! Ta dùng ngón cái với ngón trỏ của tay phải mà lần gọi là Phật Bộ, dùng ngón cái với ngón tay giữa của tay phải lần gọi là Kim Cang Bộ, dùng ngón cái với ngón áp út lần gọi là Bảo Bộ, dùng ngón cái với ngón út của tay phải thì gọi là Liên Hoa Bộ, còn dùng ngón cái hợp với cả bốn ngón còn lại gọi là Yết Ma Bộ. Tiểu Khuê à, nghe có thú vị không nào?” “Vâng, nghe khá là thú vị đấy ạ, hay hôm nào tặng con vài chuỗi tràng hạt nhé, bao giờ con được về nhà con sẽ đem về dùng dần ạ, tiện tặng mỗi người một cái. Nhờ trụ trì làm phép lên tràng hạt giúp con nhé!” “Được! Được!” Trụ trì ngập ngừng một chút, đôi mắt kia lại hướng về phía tôi, thỉnh thoảng nhìn về hướng con mấy con chim đang bay trên bầu trời, trầm mặc nói: “Con ở đây đã khá lâu rồi, cuộc sống của con trôi qua theo bánh quay thời gian, một khi trôi qua rồi sẽ chẳng thể nào lấy lại được. Mọi chuyện con đã làm, dù đúng hay sai, chỉ cần con hiểu được rằng, việc của con làm tốt cho người khác là được, đừng nên sống ích kỉ, chỉ biết sống cho bản thân mình." “Đúng vậy ạ." Tôi gật đầu tán thưởng, liền nói: “Trụ trì nói đúng, thời gian qua ở đây, con đã biết thế nào là mùi vị cuộc sống, nhiều khi con người ta phải được rèn luyện trong khổ ải mới biết đến hạnh phúc, khổ tận cam lai, làm điều ác thì phải biết hối cải, quay đầu là bờ, chấp tay thành phật. Sau này khi quay trở về, con nhất định sẽ sống thật tốt, làm lại cuộc đời, con nhất định sẽ ngoan ngoãn, không làm mama đại nhân của con phiền lòng, không bắt nạt kẻ khác, chăm chỉ học hành, không lấy mấy trò chọc phá làm tiêu khiển nữa” “Uhm, vậy con ngồi đây chơi đi, ta có chút việc phải làm." Hình bóng trụ trị nhỏ dần rồi biến mất, tôi khẽ thở dài, nhìn lên bầu trời kia. Nếu không ngắm bầu trời ta sẽ không thấy bầu trời đẹp, nếu không làm việc ta sẽ không biết được lao động vinh quang tới nhường nào. Mọi chuyện trên đời như nước chảy, mây trôi, nếu không biết bản chất của nó, vẻ đẹp thực sự của nó, ta sẽ không bao giờ trân trọng nó. Lần đầu tiên,tôi lại dạt dào cảm xúc văn chương đến vậy. Lần đầu tiên, tôi thực sự chậm rãi nghiền ngẫm những gì tôi đã làm. Lần đầu tiên, tôi thấy được vẻ đẹp thực sự không phải thứ sa hoa, phù phiếm được tạo dựng từ tiền bạc mà vẻ đẹp thực sự chính là ở tâm, cái tâm mới là vẻ đẹp chân chính. Cuộc sống với hàng vạn điều hay, lí thú mà tôi thì quá bé nhỏ để chinh phục chúng,thôi thì, cố gắng được đâu thì hay đó. Chiều muộn. Những đám mây đang lững lờ trôi. Những con chú ve đang thi nhau xướng bản nhạc mùa hạ. Tôi đang quét sân. Những gì xung quanh tôi đều trở nên hữu tình, đậm nhạc đến vậy, từng nhát chổi cũng đều đều nhau quện vào không khí, hòa quện vào dàn đồng ca mùa hạ kia. “Tiểu Khuê thí chủ!“ Tôi dừng chổi, xoay người nhìn lại, thì ra là Tất Thanh tiểu sư phụ,không biết đến tìm tôi có chuyện gì nhỉ? “Tất Thanh tiểu sư phụ, người gọi tôi có chuyện gì sai bảo?” Tất Thanh nhìn tôi rồi niềm nở nói: “ Tiểu Khuê à Tiểu Khuê, thí chủ ở đây một tháng rồi, đã đến lúc thí chủ quay về nhà.“ Về sao? Thực sự tôi được về nhà? Tôi bây giờ tự dưng không muốn về, tôi muốn sống ở đây, chẳng phải nơi này rất tốt sao? Vì sao tôi phải trở về? Trước kia, mẹ tôi nói nếu tôi ngoan thì sẽ cho về nhà, chẳng lẽ bây giờ, tôi đã được gọi là ngoan. Nếu lúc trước tôi ghét nơi này bao nhiêu thì giờ tôi lại thích nơi này bấy nhiêu, tôi không muốn phải về nhà. Dù sao, khi nương tựa cửa Phật, tôi đã thóa mạ cho số phận, ở lại nơi đây để tu dưỡng đạo đức rồi, giờ bảo tôi về nhà? Tôi không về, tôi sẽ ở đây mãi mãi! Tôi nuốt nước bọt, nhìn thẳng vào Tất Thanh, đáp: “ Tôi sẽ không về nhà, tôi muốn ở đây” Gần tối, khi vừa ăn cơm xong, trụ trì gọi tôi đến nói chuyện. Bất ngờ, tôi gặp mẹ tôi đang nói chuyện với trụ trì, tôi bình tĩnh chào hỏi trụ trì, chào hỏi mẹ rồi mới ngồi vào ghế nói chuyện. Sư trụ trì nhìn tôi cười hài lòng, quay sang nói với mẹ tôi: “Như cô đã thấy, con gái của cô bây giờ đã ngoan rồi, nó có thể trở về." Đối diện với mẹ, tôi không phải là tôi lúc trước:Ngạo nghễ, hống hách, ngang bướng, mà tôi của bây giờ là trầm mặc, suy tư. Tôi có thể thề với nhâm phẩm của chính mình là lúc này tôi thưc sự trầm mặc, suy tư, đúng cái kiểu mà người ta gọi là tâm lặng như nước ấy! Nhưng cáu nhất là chồng tôi đọc xong dòng này thì cười ngặt nghẽo như một cái đồ ngốc. “Ha Ha ..ha ha..bình tâm như nước..thanh tâm quả dục..ha ha..ném cho cái đùi gà chắc bản năng lại được lôi về ngay! Ra vẻ uyên thâm cái gì chứ!” Tôi nghe xong gào lên: “Đừng tưởng với một cái đùi gà là bà đây tung tăng trở lại nhé! Hừ, đừng coi thường bà đây nhé!” “Vậy thì anh mua cho em một thùng là được, đúng không?” “…” Tôi!!! Mẹ tôi vốn là người phụ nữ thép của năm,có đôi khi mang khí chất bá đạo tổng tài. Hôm nào vui tính lên thì cái bá khí áp bức người của hắc bang lại bùng lên một cách mạnh mẽ!! Dĩ nhiên, lão nương ta là ai chứ? Mang trong mình hai dòng máu lai, bà đây lại thành nai ư? Không luôn nhé! Lão nương đây nhìn vậy thôi,chứ hổ không gầm lại tưởng là Hello Kitty hả? Bà đây dĩ nhiên luôn giữ đúng hình tượng Hello Kitty trước mặt mẹ mình thôi, chứ dám làm hổ gầm với thái hậu nhà mình thành hổ ngâm hoặc thành cao con hổ, chứ đùa đâu! Đấy là nói thế, chứ tôi cũng sợ mẹ tôi sang chấn tâm lý thời kỳ tiền mãn kinh, nên vẫn cứ là Hello Kitty! ! Liếc tôi một cái, không hiểu mẹ đang suy nghĩ cái gì, mẹ chỉ bảo với trụ trì: “Đứa trẻ này nếu đã muốn sống ở đây thì hãy để nó ở đây thêm một thời gian, chấp nhận thuận theo số phận,nếu muốn trở về, nhất định nó sẽ tự khắc quay về mà thôi” Nói rồi, mẹ chào tạm biệt trụ trì, dặn dò tôi một vài điều, chủ yếu là về việc học hành của tôi rồi ra về. Cũng may, mẹ là người hiểu lòng tôi, mẹ biết tôi không muốn về nên nhất định sẽ không bảo tôi về nhà. Mấy ngày hôm nay, tôi lại chăm chỉ giúp các thầy trong chùa nấu cơm, nhặt rau, sống cuộc sống mà tôi cho là lí tưởng, quên những chuyện mà tôi muốn quên, thả hồn mình cùng nhạc điệu cuộc sống thanh tịnh. Hằng ngày, tôi giúp Tất Thanh tiểu sư phụ lau dọn đại sảnh, chuẩn bị hương khói. Công việc cũng không nặng nhọc gì nên tôi cũng vui vẻ cùng làm. Một buổi sáng, khi tôi đang chăm sóc cây lan của trụ trì thì chị Mai đến gặp tôi. Có hơn tháng không gặp nhưng chị lại bắt dầu học thói xấu của Gia Kỳ,nói chuyện nhất định phải đính kèm châm chọc hoặc sử dụng từ ngữ có tính chất đả kích!! “Nhóc kia, em không định về nhà đấy à, định làm ni cô à?” Tôi chỉ nhoẻn miệng cười: “Em cũng tính như vậy nhưng sư thầy không nhận nữ nên ý định đó em tính từ bỏ." “À, vậy em sống ở đây có tốt không?” chị Mai hỏi. Tôi từ từ nhắm mắt lại, hít thật sâu: “Mới đầu thì chưa quen nhưng sau này thì quen, em sống ở đây tốt lắm chị ạ” Chị Mai vuốt tóc tôi. Đôi tay thon trắng của chị chạm nhẹ vào da mặt khiến tôi có chút nhột nhột không quen nhưng tôi cứ để như vậy, tôi muốn tận hưởng cảm giác được chị âu yếm Chị thở dài nhìn tôi, có lẽ chị có tâm sự, tôi cũng muốn hỏi nhưng lại thôi.Tôi nghĩ, một người xuất sắc như chị, vừa thông minh lại vô cùng xinh đẹp, đến cả tên ma đầu Gia Kỳ kia cũng bị hớp hồn thì có lí do gì chị phiền muộn. Tôi nói chuyện với chị một lát rồi đuổi khéo chị về. Không biết là do tai tôi tính hay là do ảo giác,mà tôi thấy chị tôi rút điện thoại ra vừa đi vè phía cổng nói gì gì đó, chỉ nghe thấy tiếng nghiến răng kèm theo khí lạnh lẽo. “Mẹ nó, cậu cũng quá không phải người rồi! Đồ tâm lý biến thái, vặn vẹo!” Không phải nghe lầm nhé! Chj tôi biết nói bậy rồi! Ôi người chị tiên phong đạo cốt của tôi, chơi nhiều với tên xấu xa Gia Kỳ, bị nhiễm thói xấu rồi a ! Những cánh lan mỏng manh đang bị gió đùa giỡn, nghiêng mình cùng đùa theo, nhìn nó mà tôi chợt nhớ tới papa đại nhân, không biết giờ này papa đang làm gì? Tự dưng nhớ papa quá! Chắc hẳn papa đang miệt mài vùi đầu vào mớ giấy lộn ở công ty đến nỗi quên cả ăn rồi nhỉ? Hồi trước khi bố mẹ tôi chưa li thân, ngày nào bố cũng chỉ chăm chăm tới công việc mà không chăm sóc gia đình, mặc kệ mẹ ở nhà chăm sóc tôi và chị. Vì bố bỏ tôi một mình ở công viên để gặp đối tác quan trọng nào đó, suýt nữa khiến tôi bị bắt cóc nên mẹ ức quá đến tận công ty để hỏi tội. *kí ức cũ ùa về* Người phụ nữ với mái tóc hung đỏ hùng hùng hổ hổ kéo theo một đứa bé gái tầm 5 tuổi đang tiến vào công ty Tiền Giang.Vừa bước vào, cô lễ tân vội chặn lại để hỏi chuyện thì người phụ nữ vội tia nhanh ánh mắt tử thần về phía cô ta, cảnh cáo: “Khôn hồn thì mau biến nhanh trước mắt tôi, bằng không ngay lập tức nghỉ việc cho tôi." Cô tiếp tân kinh hãi không dám làm gì vì cô biết với giọng không khách khí kiểu này chắc chắn là vị tổng giám đốc phu nhân rồi, thôi thì cứ để cho vào. Người phụ nữ kia nhanh chóng lên thang máy đi thẳng lên phòng tổng giám đốc. Ngồi trong phòng kia là vị tổng giám đốc trẻ trung, gương mặt ưu tú đang cặm cụi xử lí hàng đống tài liệu trước mặt. Gương mặt anh có vẻ rất mệt mỏi,có vẻ như đã mấy ngày anh không được ngủ. Rầm. Cánh cửa phòng đổ ập xuống. Vị tổng giám đốc kia giật mình, kinh hãi nhìn cô vợ: “Bà xã, có chuyện gì mà bữa nay em lại đại giá quang lâm,chẳng phải em có vụ án quan trọng nào đó sao, ghé thăm công ty làm gì vậy?” “Chuyện gì à..chuyện gì ấy hả..sao hôm qua anh bỏ mặc Tiểu Khuê ở công viên mà không dẫn nó về, anh làm bố kiểu gì thế?” Cô vợ tức giận đến tím tái mặt mày, nghiến răng ken két. Giang Hồng Phong thấy vợ đang nổi đóa nên đành bỏ đống tài liệu lại, đến bên dỗ dành vợ: “Bà xã, nghe anh nói ne, anh đâu phải cố ý, anh chẳng phải đã sai thư kí Đỗ đến đón con rồi sao, em nổi cáu gì chứ?” Hòa Nhã nhìn chồng, đánh mắt về phía con gái bé bỏng. “Tiểu Khuê, con nói xem, lời bố nói có đúng không?” Cô bé đảo tròn mắt, ánh mắt tinh ranh nhìn bố, thản nhiên đáp: “Bố đẹp trai à, lần này con không bênh bố đâu nha, người lớn làm sai thì phải nhận, đừng bắt trẻ con nói dối, không tốt đâu” (bố, tại bố không giữ lời hứa, không đưa con đi Tutorba, đừng trách con) Hồng Phong tức giận lườm con gái: “Ranh con, con tính hại chết bố đấy hả?” Rầm. Hòa Nhã tức giận đập thật mạnh lên bàn, quát hai bố con: “Tôi đã cho anh nói chưa,hả?”Ánh mắt hình viên đạn “Hừ…Giang Hồng Phong…mấy năm nay anh bỏ bê vợ con, suốt ngày chỉ biết đến công việc , tôi nhịn anh để cho êm thấm nhà cửa, thế mà hôm nay anh lại còn dám để Tiểu Khuê một mình ở công viên, nếu tôi không đến thì con đã bị bắt cóc rồi, anh biết không? Chuyện khác tôi có thể nhịn nhưng chuyện này thì tuyệt đối không.” Giang Hồng Phong mệt mỏi xoa thái dương: “Bà xã, rốt cuộc em muốn làm sao?” Hòa Nhã nhìn chồng rồi bịt tai Tiểu Khuê lại: “Li hôn ngay bây giờ!” Nói rồi cô đưa tập giấy đặt trước mặt chồng, tiếp tục nói: “ Kí đi..à, ngày mai em sẽ đưa Tiểu Khuê và Tiểu Mai ra Hà Nội công tác và sống ở đó luôn, bao giờ anh cảm thấy gia đình quan trọng hơn công việc thì ra Hà nội tìm mẹ con em.” Nói rồi cô dắt theo con gái trở về nhà, dọn dẹp đồ đạc, dẫn theo hai chị em Tiểu Mai, Tiểu Khuê ra Hà Nội sống.Kể từ đó, Giang Hồng Phong cũng không thèm điện thoại hay liên lạc với mẹ con Hòa Nhã, vì thế, trái tim Hòa Nhã đã hóa thép từ lâu.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD