Chương 6

3947 Words
**Trở về hiện tại* Từ trước đến nay, chị em tôi cũng không buồn vì chuyện bố mẹ li thân bởi chúng tôi biết, nhất định có một ngày bố tôi sẽ ra Hà Nội để xin lỗi mẹ tôi..nhưng vấn đề là thời gian. Mười mấy năm qua, không có một tin tức về bố, chị em tôi cũng lo lắng không biết có chuyện gì với bố hay không thì khi có quyết định sang Mĩ du học của chị Tiểu Mai, tôi mới biết là suốt khoảng thời gian qua bố tôi vẫn cho người theo dõi cuộc sống của mẹ con tôi, chuyến đi Mĩ của chị là do bố bỏ tiền ra. Biết chuyện, mẹ tôi cũng không nói lời nào chỉ gật đầu cho chị sang Mĩ học thôi Bây giờ, nghĩ kĩ một chút thì tôi lại thấy bố tôi là người rất yêu mẹ, bố hiểu tính mẹ nên bố mới không ra Hà Nội để đón mẹ về nhà. Có lẽ, bố tôi đang chờ..chờ mẹ tôi cho ông ấy một cơ hội Người ta nói, vợ chồng là mối duyên nghiệp từ kiếp trước, nên dù thế nào, papa đại nhân của tôi cũng sẽ không bỏ rơi mama đại nhân, chạy theo một cô nàng nào đó trẻ hơn mẹ tôi như mấy bộ phim đâu Không phải là người ta nói con gái nhổ tóc bạc cho mẹ để thể hiện sự hiếu thảo à, nên tôi cũng kiên quyết học theo để nâng cao tình cảm mẫu tử thiêng liêng cao quý! Thế nên nhân lúc mama đại nhân rảnh rỗi không có chuyện gì làm, tôi tranh thủ ton hót vỗ mông ngựa đòi nhổ tóc trắng thì mama đại nhân mắng  "Ta năm nay mới 17, là 17 ấy,tóc bạc ở đâu ra, ai dám nói ta có tóc bạc , hửm?" Vâng, thưa mama, người không già, không hề già, là ánh mắt của con không tốt thôi! Quả nhiên, tuổi tác đối với phụ nữ mà nói thật đáng sợ khi mở miệng nói phụ nữ già! Bạn có thể không biết. Vào một ngày đẹp trời nào đó hồi tiểu học, giáo viên ra đề bài hãy miêu tả về mẹ của em. Tôi liền chạy vào phòng sách nhìn mama một cái, sau đó liền một hơi múa bút thành văn, viết liền một mạch sáu trăm chữ miêu tả vẻ đẹp anh minh thần vũ, đẹp trai tiêu sái, phóng khoáng xuất thần, tiên phong mị cốt..!! của mama nhà mình, sau đó đem tới lớp nộp bài. Chúng bạn lúc bấy giờ luôn là những mầm non ngây thơ,trong sang, bị bài văn của tôi làm cho choáng váng mặt mày. Những dứa trẻ ấy liền mười vạn câu hỏi vì sao với tôi Bạn học nhỏ A bảo “Đây là mẹ cậu hay là chị cậu, sao cậu miêu tả mẹ mình mà cứ như miêu tả người nổi tiếng thế?” Bạn học B mê Tây Du Ký lại cho rằng “Không phải những người xinh đẹp đều là mỹ ữ à? Mẹ cậu đẹp thế này chắc hẳn là Bạch Cốt Tinh phu nhân rồi! Tớ thấy cậu miêu tảme cậu giống hệt luôn đấy!” Bạch Cốt Tinh ư? Tôi rung mình lạnh gáy tưởng tượng ra cảnh thái hậu nhà mình sau khi đọc bài văn này không biết mức độ thê thảm của bản thân ở cấp độ nào Chấp tay một cái, tôi liền thay đổi quyết định sửa lại bài văn ngay trước khi cô giáo hỏi đến. Nhưng nghĩ mãi không ra,liền nhớ ra quyển văn mẫu của chị Tiểu Mai tặng hồi đầu kỳ,lièn lôi ra,mỗi bài chép lấy một đoạn tâm đắc sau đó múa bút, cắm đầu cắm cỏ chép rồi hết hơi,nằm  song soài ra bàn làm một giấc đến khi chị Tiểu Mai gọi dậy ra về Ôi cuộc sống tiểu học đáng yêu làm sao? À, nhắc đến bài văn này là khoảng khắc đáng ấn tượng nhất trong cuộc đời tôi. Chẳng là thế này, sau khi giáo viên đọc bài văn của tôi xong liền phê mấy chữ : Em có người mẹ vô cùng vĩ đại! Sau khi được khen, tôi mừng lắm! Liền sau khi tan học không them chờ chị Tiểu Mai với Gia Kỳ về chung, mà chạy một mạch đến chỗ mẹ . Hai tay chống hông, mặt vênh lên, tôi thiếu nước phe phảy cái đuôi luôn “Mẹ này,mẹ thấy con gái mẹ giỏi chưa? Mẹ nhé, tầm này Gia Kỳ chẳng là gì với con của mẹ đâu,bởi con của mẹ quá xuất sắc, đẳng cấp của cậu ta làm sao có thể so sánh với con gái của mẹ được!” Mẹ tôi lật bài văn ra nhìn thoáng cái, sau đó lôi trong ngăn kéo ra cái bút đỏ gạch gạch mấy đường, rồi quay sang hỏi tôi, tay chỉ chỉ vào bài văn “Mẹ nhà ai mà có cái bản lĩnh lật trời thế này hả con? Con nhận mẹ nuôi bao giờ sao mẹ không biết chuyện này?” Tôi nuốt nước bọt đánh ực một cái, mặt nóng mà phân bua “Mẹ ! Sao mẹ không hề nhìn ra , đây là mẹ đấy, là mẹ!” Mẹ tôi à lên sau đó đập đánh bộp một cái lên bàn, chất vấn “Mẹ em đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng trông mẹ vẫn còn trẻ. Bốn mươi? Con bảo ai bốn mươi tuổi hả?” “Mẹ tôi không xấu nhưng cũng chẳng đẹp, nói chung là không có nét gì nổi bật. Bây giờ mẹ tôi đã già nên khuôn mặt có nếp nhăn. Nhìn hình của mẹ lúc còn trẻ, tôi bỗng giật mình. Mẹ thay đổi nhiều quá! Không phải thời gian đã làm thay đổi mẹ tôi đâu. Mà chính sự cực nhọc đã khiến mẹ gầy mòn????” Đọc đến đây, mẹ tôi ánh mắt toé lửa, gầm lên “Giang Tiểu Khuê, con bảo ai là không xấu cũng chẳng đẹp, con bảo ai là không nổi bật? Giang Tiểu Khuê, con mở to cái mắt con ra, con nhìn cho mẹ xem nếp nhăn chỗ nào hả, nếp nhăn ở đâu ra?” Nói xong mẹ tôi vừa đấm ngực,vừa than “Đây không phải là con ruột của tôi,ôi, đây là tạo nghiệp gì của tôi thế này?” “Giang Tiểu Khuê,mẹ con đi quét giác ở cổng trường bao giờ? Nói,nói cho mẹ con chép bài này ở đâu ra?” “Văn..văn mẫu chị cho” tôi ấp úng Mẹ bắt tôi lôi văn mẫu ra cầm lấy rồi quăng vào sọt giác, mằng “Con có thể lười biếng không nộp bài,nhưng không có nghĩa là con đi ăn cắp kiến thức của người khác để biến nó thành của mình! Mẹ có dạy con ăn cắp văn như vậy không hả? Liền đi úp mặt vào tường sám hối ngay! Bản kiểm điểm, không viết đủ mười nghìn chữ thì đừng hòng được ăn cơm tối!” Biết sai,tôi rũ mắt nhìn mẹ rồi cụp tai đi vòng đến bức tường lãnh phạt. Vừa úp mặt vừa cầm bút viết lên bảng. Nghĩ nghĩ cái, tôi chạy lon ton  đến bàn lấy cặp sách, lôi bài văn tôi viết ra đưa cho mẹ xem Sau đó tôi liền lĩnh hội ngay được chân lý: không gì quý hoá hơn thật thà! Thành thật mà sống thì thiệt nhưng vẫn nhận được sự nhiệt tình Đọc xong, khoé miệng mẹ tôi giật giật sau đó bảo “Không cần viết bản kiểm điểm nữa, đại tiên nữ như ta sao có thể là người không bao dung, rộng lượng được cơ chứ?! Liền đi đến tường quỳ xuống,hai tay dơ lên , đủ hai tiếng thì được tha! Sau đó đến chỗ chân dung của ta,lấy giấy viết to :mẹ tôi là người phụ nữ xinh đẹp nhất vũ trụ! Rồi đọc thật to một trăm lần cho mẹ. Mẹ sẽ để con ghi lòng tạc dạ đến chết không quen luôn! Mau,làm ngay đi!” Và rất nhiều năm về sau.. Khi tôi có con gái,tôi liền nhớ lại chuyện này và dĩ nhiên tôi thông minh hơn là bổ sung thêm rằng : “ Giang Tiểu Khuê là mẹ của Trần Trang Ngọc,là người phụ nữ xinh đẹp, đáng yêu nhất vũ trong vũ trụ này! Khong một ai có thể so sánh được!!” Một trăm lần đọc to ăn thua gì, tôi cho con gái tôi đọc to trước mặt chồng để cho cả hai cha con thấm nhuần vẻ đẹp này vĩnh viễn! Tuyệt đối không có chuyện quên! Chồng tôi thấy thế chỉ chân chó bải " Vợ à, trong tim anh em đẹp hơn cả mẹ anh!" À dĩ nhiên,làm gì có sau đó nữa, việc ngủ sô pha không phải là chuyện bình thường của ai đó à! …. Một lần, tôi thấy  đôi nam nữ trên tivi diễn màn chia tay trong màn mưa sầu khổ, tôi tò mỏ hỏi mama "Ngày trước, khi quyết định bỏ papa đại nhân trong Nam, papa đại nhân có nói mấy lời  cẩu huyết này để giữ người không?" Mama đại nhân chỉ lạnh lùng bảo "Ôi dào, con nghĩ ta với bố già của con lại thích thú với mấy cảnh cải lương thế này sao, bảo chia tay là đi luôn, có muốn nói cũng không kịp. Nghĩ lại, hối hận muốn nói chuyện với ta nhưng ta đâu có cho cơ hội. Thôi, cứ để bố già của con suy nghĩ cho chính chắn một chút, dù sao ông ta còn đống giấy tờ phải lo, hơi đâu mà quản mẹ con ta" Cũng đúng, thường ngày papa đại nhân bận tới vậy, làm gì có thời gian ngoại tình, làm gì có thời gian lo cho mẹ con tôi Đợt đó, ở rạp chiếu phim quốc gia có chiếu bộ phim "bố già", tôi thích thú đi xem thì mama đại nhân bảo rằng "Con định khơi mào chiến tranh thế giới đấy à, khôn hồn đưa ngay vé đây!" Giấc mộng "bố già" từ đấy tắt ngấm, cơn sốt một số hàng Việt Nam giảm giá, tình yêu nước trong tôi lại bùng lên mạnh mẽ. Tôi gọi điện liền cho papa đại nhân, cầu cứu chiến phí. Biết chuyện, mama đại nhân giận đến mức mặt mày u ám, đen sì , hàn khí vây quanh trong bán kín cả toà nhà tôi ở Đã thế lại còn giở trò mấy bữa bỏ ăn, tôi cũng sốt ruột lo lắng, từ đấy, không dám có ý nghĩ gọi điện cho papa Nhưng có trời mới biết lúc ấy thái hậu nhà tôi bận giải quyết công việc bí mật gì gì đấy,do cấp dưới làm việc thất trách nên u ám cả tuần Dĩ nhiên, thông qua ai đó tôi mới biết được ẩn tình của tụt áp suất không khí của tuần đó. Là ẩn tình đấy, nghe đã đủ cẩu huyết! Haizz Nhưng con nào con chẳng muốn có tình thương của bố, nhưng thôi, tôi cũng rất thông cảm với tình thương bao la không cập bến của papa, mama đại nhân đã nói "không" thì tuyệt nhiên chẳng có chuyện "bao giờ" Sau này, khi mama đại nhân chịu giảng hòa, tôi có đến nói chuyện với papa, hỏi papa không thương tôi sao, sao không gọi điện hay bất cứ thông tin gì với tôi, mọi thông tin đều cắt đứt, muốn nói chuyện cũng không được. Papa tôi chỉ lắc đầu, cười khổ "Papa cũng muốn nhưng mama của con không muốn, nên ta cũng đành chịu.." Ôi, chuyện của người già với nhau, tốt nhất con nít như tôi không nên bình phẩm làm gì,phương án hữu hiệu nhất có thể thực hiện chỉ là đứng từ xa, trở thành nhân vật quần chúng ăn dưa mà thôi  ........ Choang! Trước mắt tôi, sự kiện vĩ đại nhất đã diễn ra: Chậu lan của trụ trì bị vỡ! Tôi vội xoay người lại thì bắt gặp tiếng cười khanh khách của tên tội đồ kia, bằng chứng là vật khiến chậu lan yêu quý của trụ trì vỡ tan tành là..em dế yêu của tôi. Ôi, bây giờ xác của em dế yêu giờ này thành vài mảnh vụn Tiếc của, tôi điên tiết gầm lên “Gia Kỳ!!! Sao cậu dám lấy em dế yêu của tôi ném chậu lan của trụ trì, cậu có lương tâm không hả? Khó khăn lắm hồi trước mới xin được bà mẹ keo kiệt của tôi mua nó, vậy mà cậu lại lấy nó ra để ném, đồ điên, đồ hâm, đồ thần kinh,…” Bộp..bộp Hắn ta vỗ tay rất giòn, nở nụ cười tươi rói về phía tôi “Ái chà, đi mà vẫn không quên mấy câu chửi này, quả nhiên chỉ có Giang Tiểu Khuê nhà cậu thôi” Những tia nắng vàng xuyên qua kẽ lá, thoáng lướt qua khuôn mặt trắng ngần, miệng hơi nhếch lên vô cùng quyến rũ…vẻ đẹp say nắng này không ai khác là hắn-Gia Kỳ Lâu rồi không gặp, hắn ta trông có vẻ đẹp trai hơn nhiều, nhưng thôi, tôi cũng không muốn để ý làm gì.Cái kiểu đẹp trai đốn tim Fan nữ của hắn cũng không làm dịu đi nỗi đau khi hỏng em dế yêu và chậu lan của sư trụ trì đâu. Tôi phát hỏa “Im miệng, cậu to gan thật, dám làm hỏng chậu lan quý của trụ trì, lần này, cậu chết chắc…” “Ối..chuyện gì thế này, chậu lan của tôi..” Sư trụ trì hét lên khi nhìn thấy cảnh chậu lan yêu quý hiện giờ đang lát bét nằm trơ trơ trên mẳt đất, ông đau lòng ôm lấy cây lan, nói mà cứ như khóc “Lan ơi..kẻ nào, kẻ nào lại khiến ngươi ra nông nỗi này, lan ơi…” Tôi trầm mặc chứng kiến sự xót xa của sư cụ nhưng cũng không quên nhìn về phía hung thủ, tôi nghiến răng, rít lên “Cậu…cậu.sao cậu dám…” Ha ha ha Hắn ta cười to, từng bước nhanh về phía trụ trì, vỗ vai an ủi “Sư thầy à, người đừng buồn, của cải chỉ là hư vô thôi (ăn cắp câu này ở đâu không biết), xin sư thầy nén đau lòng. Nếu có trách thì hãy trách *chỉ tay về phía tôi* cái người kia cứng đầu không chịu về nhà ! Tính con thật thà nên con nói thẳng, sư thầy mà cho cô ấy ở đây thêm mấy bữa nữa thì không chỉ là một chậu lan, ngay cả mấy con cá cũng chết theo chứ chẳng chơi. Thôi, sư thầy nghe con, tống cổ ngay cô ấy về nhà, một là vừa để chùa được thanh tịnh, hai là cơ sở vật chất nhà chùa cũng không bị hư hỏng” Hừ..vô sỉ..Gia Kỳ, cậu là loại vô sỉ…ném võ chậu lan của trụ trì mà còn ngây thơ làm bộ mèo khóc chuột ở đây, đáng hận a “Gia Kỳ..cậu..cậu…”Tôi tức không nói lên lời Hắn ta thấy tôi như vậy có vẻ thích thú, miệng còn không ngừng huýt sáo..đáng ghét! Hắn ta đứng lên, nhẹ bước về phía tôi, làm bộ an ủi “Buồn làm gì, chẳng qua tôi muốn thử xem con Iphone 4 của cậu với chậu lan kia, cái nào mạnh hơn, dù sao điện thoại của cậu cũng vỡ màn hình rồi còn gì, tôi tiện tay giúp cậu được cấp cái mới” Iphone 4 cái đầu nhà cậu, tiền tất chứ nào phải của miễn phí, liệu hồn mà đền trả tôi điện thoại mới. “Tiểu Khuê, thầy khuyên con một câu chân thành, con về đi, bổn chùa không tiện giữ con ...” Sư trụ trì ấm ức nói Sao phải về, tôi không về, tôi phản kháng “Con không về” Sư trụ trì đau lòng nhìn xuống chậu lan, ngước lên, cặp mắt còn ậng nước “A di đà Phật, đã đến lúc con phải trở về, không nên trốn tránh hiện tại, quay về đi, nơi đây không giữ con ..về đi..về đi” Gì chứ, đuổi con sao? Kẻ gây ra tội đâu phải con, sao con phải về “Con không…” Tôi chưa kịp nói hết câu thì kẻ nào đó đã lên tiếng “Ô hay con nhỏ này, sao cậu mặt dày thế hử? Người ta đã đuổi về rồi lại còn mặt dày ở lại, cậu có biết mặt bê tông cũng không dày bằng mặt cậu bây giờ không? Thôi, về thì về đi, đứng đó làm cái gì? Hành lí của cậu tôi cho người đem về nhà rồi, nhanh, theo thiếu gia trở về nào .Ai chà, lâu ngày không được ngược đãi, à nhầm, lâu ngày không được gặp cậu,bổn thiếu gia nhớ nhung cậu đến sắp chết toi rồi! Nào, nào, nào, về nào “ Nói rồi hắn ta kéo tôi đi đi, còn không quên chào sư trụ trì bằng câu nói vô cùng đáng yêu “A di đà phật, tiện tay, tiện tay” Mặt sư cụ tím tái hết cả, chắc ông ấy giận lắm, nhưng với cương vị là người tu hành, ông ấy đã nhẫn nhịn mà không nói, chứ phải tôi, tôi đã dùng karate đánh cho cậu ta một trận tơi bời hoa lá Tên yêu nghiệt kia dám vừa đi vừa cười trước bộ mặt đau khổ của tôi, tiện tay nhéo má tôi một cái, híp mắt phượng,há mồm tua chân thành kiểu kiểu “Phật dạy rằng Làm con phải nhớ nghĩ luôn luôn đền ơn sanh thành, dưỡng dục, để lo báo đáp cho kịp trong lúc cha mẹ còn sanh tiền, thế mà cậu lại trốn ở chùa không về, cậu là đứa bất hiếu” Bữa nay cậu ta còn bày đặt giảng giải đạo Phật với tôi, tên này đúng là hết thuốc chữa “Cậu đừng tỏ ra biết đạo Phật với tôi, tôi không muốn nói chuyện với cậu.. hừ!” Hắn cười to để lộ hàm răng trắng muốt, tay vỗ vỗ vào mặt tôi vừa vỗ lại tiện tay nheo nhéo hai cái rồi lại xoa đầu. Cả người hắn nghiêng về phía tôi, tai tôi có làn khí nóng phả ra, mùi cỏ thơm mát ngọt ngào khiến tôi ngây ngốc. Chỉ đến khi kẻ nào đó cốc mạnh vào trán tôi lại còn lầm bầm đồ ngốc này..đồ ngốc nọ. Tôi không điếc đâu nhé, cảm ơn,có cậu mới là đồ ngốc, cả nhà cậu mới là đồ ngốc! Hừ “Cậu vừa mới nói  gì đó, đồ ngốc này” Chẳng thèm nghe hắn nói nữa, tôi đi trước bỏ lại hắn ở đằng sau đang cười như điên như dại. Gia Kỳ, cậu là thằng khùng! “Tiểu Khuê” hắn hét lên “Lại đây cõng tôi nào, ban nãy tôi phải đi bộ lên đây, giờ mà kêu tôi đi bộ thì tội cho đôi chân vàng ngọc của tôi quá” A phi Tôi khinh, tôi đâu có mượn cậu lên chùa đón tôi, đã thế ám hại tôi bị đuổi khỏi chùa Vội quay trở lại bịt cái miệng thối của hắn ta,răn đe “Hừ, cậu vô sỉ thật, cậu có thấy thằng con trai nào bảo đứa con gái cõng không? Hả, hả, hả? Đầu hắn gật gật “Cũng phải, làm gì có chuyện đó bao giờ, nhưng…bây giờ thì có, thằng mà cậu bảo là tôi nè. Hơn nữa, từ trước đến nay tôi đâu coi cậu là con gái. Từ xưa đến nay tôi vẫn luôn coi cậu là người an hem tốt cơ mà! Tiểu Khuê à, cậu đừng để giới tính làm giới hạn đi tình bạn cao đẹp của chúng ta! Tình huynh đệ an hem của chúng ta là phi giới tính đấy,mong cậu tôn trọng một chút đi!” Mẹ nó,tình huynh đệ nữa cơ à! Tình bạn phi giới tính nữa cơ đấy! Giỏi, giỏi lắm! A di đà phật, bình tĩnh..bình tĩnh Gia Kỳ, nếu có một điều ước, tôi ước cái miệng thối nhà cậu đừng bao giờ mở ra Tôi đạp mạnh vào chân hắn khiến hắn la oai oái “Gia Kỳ, cậu đi chết đi” TRên chuyến xe khởi hành về ngôi nhà thân yêu, tôi đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh như để lưu giữ những gì tôi đã từng trải nghiệm suốt một tháng qua.Chính bản thân tôi, tôi cũng không ngờ rằng ngày trở về nhà lại đến nhanh như vậy, điều không ngờ khác chính là việc hắn đến đón tôi về Xem ra, mới chỉ một tháng thôi, những gì xung quanh tôi đã thay đổi, giờ tôi cũng không ghét hắn như trước, có thể tạm coi hắn là bạn.Lúc này đây, tôi đang hồi hộp khi trở về nhà “Tiểu Khuê này!” hắn gọi tôi Tôi xoay người lại trả lời “Chuyện gì, nói” “Cậu đang run đấy à? Ô hô, cậu đang run cầm cập thật kìa” Tôi gào lên “Mau dừng xe!” Hắn bịt tai lai,sau đó mi tâm khẽ nhăn cái,liếc tôi “Cậu tính đào ngũ đấy à?” “Không! Bà đây là xuống mua thuốc!” Hắn lo lắng quét mắt nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, rồi nhìn lại một lượt từ dưới lên trên. Bàn tay mát lạnh sờ lên trán khiến tôi cảm thấy dễ chịu, có chút tham luyến “Không có sốt!” “Ừ!” “Dạ dày cậu đau à?” “Không!” “Thế cậu đòi mua thuốc làm gì?” “Lão nương xuống mua thuốc tẩy giun,được chưa hả, tôi đang mất bình tĩnh,mua lấy liều uống cho bớt run, hừ, cậu rõ là  đồ kém tắm” “….” Hắn xoay người lại,lôi trong sườn túi ra một cây kẹo mút,sau đó thuần thục bóc vỏ,nhanh chóng nhét vào miệng tôi Nước mắt tôi rơi lộp bộp, tôi lấy tay lau mặt đi, đôi mắt ướt ướt hoe đỏ, hưng hức mà gào lên “Cay, cay quá rồi!” Hắn vui vẻ à lên một cái như thể đã hiểu ra vấn đề, nhẹ giọng bảo “Không cần cảm động đến mức khóc thành như vậy, chỉ là một cây kẹo thôi, đừng khách sáo, đừng khách sáo!” Con mẹ nó! Cay quá,không biết tên này cho bao nhiêu bột cay vào thế này “Tiểu khuê chắc là không biết đâu nhỉ,kẹo này là để chuẩn bị cho cá tháng tư năm sau tặng cậu đấy,nhưng nể tình huynh đệ vào sinh ra tử,tôi miễn cưỡng tặng trước cho cậu đấy nhé! Cậu thấy có ai tốt như tôi chưa?” “….” Nhất định là kiếp số, cậu chính là kiếp số mà tôi phải vượt qua đây mà. Tình huynh đệ đấy!
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD