"Cậu nghĩ rằng Sakura-chan sẽ thích điều này?"
"Hãy tự quyết định, dobe. Cậu đã đủ lớn để tự quyết định rồi."
Naruto hét lên một tiếng thất vọng, nắm lấy vai Sasuke mà lắc mạnh. Sasuke, bất chấp, để cho tên ngốc tóc vàng lắc qua lắc lại cậu như một con cào cào.
Đã gần đến mùa đông và cả hai người đàn ông đã ăn mặc ấm áp và chỉnh tề. Rất may, cả hai đã không được giao cho bất kỳ nhiệm vụ nào trong kỷ nghỉ đông. Sasuke nhìn Naruto đi tới đi lui trước cửa hàng thứ 5 trong một ngày mà họ đã ghé thăm. Anh ngáp ngắn ngáp dài và trừng mắt nhìn tên ngốc tóc vàng ngu ngơ.
Anh cảm thấy mình như những cô gái tuổi teen cười khúc khích với tất cả những lần mua sắm trên cửa sổ mà họ đã làm. Sasuke rùng mình khi nghĩ đến điều đó.
"Cậu đang căng thẳng vì một chiếc nhẫn ngu ngốc, dobe." Sasuke lúc này đang cáu kỉnh, trừng mắt nhìn Naruto.
Tên ngốc tóc vàng dừng lại giữa chừng rồi toe toét cười với người bạn thân nhất của mình. Anh gãi một bên má rồi nhìn lại chiếc nhẫn được trưng bày.
Đó là một chiếc nhẫn opal đẹp, thiết kế trang nhã và đơn giản.
Đối với Naruto nó là một chiếc nhẫn hoàn hảo.
"Xin lỗi, tớ chỉ muốn mọi thứ thật hoàn hảo." Naruto thở dài và ngồi thụp xuống giữa vỉa hè. "Tớ lo lắng, sợ hãi, vui mừng và hạnh phúc cùng một lúc. Tớ- thần kinh của tớ đang căng thẳng."
Sasuke khịt mũi. Naruto trừng mắt nhìn tên teme chết tiệt rồi ném một mảnh giấy mà cậu đã loay hoay tìm kiếm vài giờ trước đó. Sasuke dễ dàng né được nó. Sasuke thở dài sau đó đứng bên cạnh bộ dạng đáng thương của Naruto. "Cô ấy sẽ không chạy đi đâu hết."
Naruto rên rỉ và vò mạnh mái tóc của mình. "Đừng ủng hộ như vậy, tớ cảm thấy không quen." Sasuke lại khịt mũi.
"Nếu cậu ngừng hành động như một bị lừa thảm hại thì tôi sẽ không phải thương hại câu."
Naruto càu nhàu một câu trả khó hiểu trước khi lại hờn dỗi.
Một vài giây im lặng trôi qua.
"Cậu thực sự nghĩ rằng cô ấy sẽ không bỏ chạy?"
"Cậu là một tên ngốc nếu cậu thực sự nghĩ rằng cô ấy sẽ làm vậy."
Naruto thở dài sau đó nhìn lên Sasuke.
"Tớ có thể ra ngoài chơi được không? Giống như, có thể hoãn việc này lại thêm một năm hoặc lâu hơn?"
Sasuke bực bội hét lên một tiếng, đá Naruto ra phía sau rồi túm lấy chiếc khăn quàng cổ của cậu ấy, khiến Naruto bị nghẹt thở. "Mua chiếc nhẫn chiết tiệt đó và cầu hôn cô ấy rồi tôi sẽ không làm điều này một lần nữa."
Sasuke phải liên tục đưa tay kéo chiếc khăn quàng cổ của Naruto, mỗi khi cậu nhóc tóc vàng muốn chạy. Cuối cùng , Naruto đã mua được chiếc nhẫn opal.
Naruto đã cầu hôn Sakura vào đêm giao thừa, trước sự chứng kiến của 9 tân binh và hầu hết dân làng đều có mặt tại đó, trước khi pháo hoa tắt. Sakura mạnh mẽ gật đầu và hét lên một tiếng đồng ý vang dội, tất cả đều đẫm lệ, rạng rỡ và rạng rỡ. Mọi người ăn mừng và ném vào một lời chúc nồng nhiệt cho cặp đôi hiện đã đính hôn.
Vài ngày sau đó, khi hai người cùng đi uống rượu, Naruto đã nói với Sasuke rằng cậu đã đổ mồ hôi và run rẩy trong khi Sakura tròn mắt nhìn anh.
"Tớ thực sự nghĩ rằng cô ấy sẽ bỏ chạy vào thời khắc đó."
Sasuke nhấp một ngụm rượu và tặc lưỡi. "Tôi đã nói rồi, cậu đúng là đồ ngốc." Naruto ngấu nghiến và rót đầy cốc cho Sasuke.
"Chà, bây giờ cậu phải giúp tớ tổ chức đám cưới. Cậu sẽ là phù rể của tớ!" Naruto đưa cốc của mình ra trước khi uống một ngụm.
Sasuke ngơ ngác nhìn Naruto.
Naruto cười toe toét. "Ừ đún vậy, cậu sẽ giúp tớ đeo nhẫn và ồ tất nhiên một vài thứ khác nữa."
Sasuke rên rỉ và đập đầu xuống bàn.