Chap một: Những ngày học lớp bảy của chúng mình.
Tại lớp 7A1, ngày hôm đó...
Tin đồn đứa dốt nhất lớp điểm văn cao nhất lớp, khiến cả khối tha hồ có chuyện buôn dưa...
"Thành tích học tập của Nhi về các môn tự nhiên thì đội sổ, nhưng về các môn xã hội, đặc biệt là môn Văn thì khá đấy..."
Vậy mà hôm nay, một chuyện động trời với Nhi đã xảy ra...
Nhi rất tự hào về điều này, bởi vì một lần trả bài kiểm tra 15 phút, nàng ta được 9 điểm, trong khi đó khi nghe cô giáo gọi điểm, lớp trưởng Minh được có 8,75. Điều đó khiến Nhi vui sướng vô cùng, mà hơn nữa, lớp chỉ có mỗi Nhi được 9 thôi, thử hỏi không vui được ư?
Mà cảm giác lại hơn điểm lớp trưởng thật là muốn hét lên cho thỏa thích, mặc dù trong số điểm cô giáo sẽ làm tròn.
Con bàn dưới cứ liên mồm khoe khoang được 9, trong khi đó, lớp trưởng mặt mày xám ngoét.
Cuối cùng, lớp trưởng nhịn không nổi, quay xuống hét:
- Cậu không im lặng được à?
Nhi tái mặt. Chắc Minh điên lắm.
Cũng phải rồi, lần đầu tiên lớp trưởng bị hơn điểm cơ mà, giỏi như lớp trưởng, không ngờ lại có ngày này...
Nhi tủi thân thay cho cậu, chiều hôm ấy, Nhi cất sách thật nhanh để có thể đuổi kịp Minh...
- Minh ơi !!!
Lớp trưởng quả là lạnh lùng, nhận ra giọng Nhi nhưng không thèm quay đầu lại...
Cố gắng lắm mới có thể đuổi kịp Minh, nhẹ vỗ vai bạn, Nhi bảo :
- Minh ơi, tớ xin lỗi, thực sự tớ không nên khoe khoang như vậy...
- Lần này, không nhờ có cậu, tớ không thể được điểm cao, nhưng mà, cậu có thể tha thứ cho tớ được không...
Ai đó vẫn ngây thơ hồn nhiên nói.
- Tớ biết Minh bực vì tớ hơn điểm Minh, nhưng mà con người ai chẳng có lúc nhầm lẫn, thực tế cậu vô cùng giỏi, giỏi hơn tớ gấp trăm lần, nhất là các môn Tự nhiên, cậu luôn nổi trội...
- Cậu là Thần đồng, không những học giỏi môn học, cậu còn giỏi thể thao nữa, cậu là Idol số 1 của mọi người, là người trong mộng của các bạn nữ...
Đối phương vẫn coi lời của Nhi như không khí !!!
Ai đó vẫn kiên nhẫn:
- Hay là thế này, mình ngu dốt về các môn Tự nhiên lắm, mà sắp thi học kỳ 2 rồi, tranh thủ các giờ ra chơi, cậu kèm mình đi, mình sẽ giúp cậu môn Văn, để cậu được 9 điểm như mình...
Minh cảm thấy mình sắp không chịu nổi mất !!! Điên quá, điên quá !!!
Nhưng thực sự, cậu rất... rất bất lực.
- Cậu...
Nhi thấy Minh cuối cùng cũng trả lời, hồi hộp chờ mong, ánh mắt lấp lánh...
- Tôi không muốn nói chuyện với loại ngu dốt như cậu !!! Tránh xa tôi ra !!!
Đó không phải là lần đầu tiên, Minh nói với Nhi câu đó...
minh đã từng nói trước lớp, cậu ghét Nhi vô cùng, cậu hận Nhi đến mức... thật chỉ muốn tát một cái vào khuôn mặt phiền phức kia. Từ ngày cậu chuyển trường, lúc nào hình như Nhi cũng bám lấy cậu như hình với bóng. Nhi cứ như là một quả bom từ trên trời rơi xuống không chịu buông tha cho cậu...
Với Minh, Nhi vô cùng phiền phức !!! Chỉ muốn đá đi cho cảnh nợ !!!
***
Giờ sinh hoạt hôm sau...
Lớp trưởng đi tổng kết tuần trở về, mặt mày xám xịt như đưa đám...
Thấy bộ mặt ấy của lớp trưởng, chẳng ai buồn nói, kết quả xếp hạng lớp, chắc chắn là đứng trong top đầu vinh dự từ dưới lên rồi.
Nhưng mà, cũng chắc chắn như mọi khi, lớp trưởng sẽ trút giận lên người đó...
- Đặng Mai Nhi !!!
Nhi đang mải đọc truyện, thấy Minh như đang bốc hỏa, ánh mắt đầy sát khí nhìn mình, không kìm được run cầm cập, đánh rơi cuốn truyện Doraemon mới mua xịn nhất...
Vừa hôm trước, cậu ta còn vui vẻ đồng ý giúp cô, giao dịch cũng khá lợi lộc, chỉ cần cô nghiêm chỉnh chấp hành nội quy của lớp ...
Vậy mà, giờ đã chọc giận cậu ta, thời gian yên bình tươi đẹp của Nhi chưa được bao lâu...
- Tôi thật không hiểu nổi, Nhi ạ !!! Tôi chưa từng thấy một đứa con gái như cậu, lúc nào cũng trong top ghi danh trên sổ đầu bài, lúc nào cũng đi học muộn...Để lớp bị liên lụy, xếp hạng thấp toàn diện, từ học tập đến nề nếp, phong trào thi đua... Tất cả cũng chỉ vì cậu!!!
Đúng thế, tổng điểm lớp bị kéo xuống một cách tồi tệ, trong đó, 6 lỗi đi học muộn của bạn Nhi cũng đủ để lớp 7C xếp hạng C trong tuần!
Mà câu nói ấy, lớp trưởng đã nói hàng trăm lần, giờ sinh hoạt nào cũng vậy, nhưng sao lúc nào nghe, cả lớp vẫn thấy run sợ...Đặc biệt là Nhi...
Ánh mắt cậu ta nhìn cô, đã chán ghét lại càng chán ghét bội phần...Trái tim Nhi khá thắt lại.
- Hay lần này để tôi đề nghị cô giáo chủ nhiệm gọi điện cho bố mẹ cậu, xin cho cậu chuyển xuống lớp D ???
Lớp D là lớp gồm những học sinh cá biệt ngu dốt nhất khối sẽ bị tống vào đó, còn các lớp còn lại chia đều lượng học sinh theo học lực giỏi và khá.
Nhi giật mình, cuống quýt:
- Tớ xin lỗi... Tớ... tớ ... hứa từ ngày mai sẽ chấp hành nghiêm chỉnh... à không... là từ chiều nay... bởi vì... đó cũng là lỗi từ tuần trước... Làm ơn đừng nói với bố mẹ tớ...
Nếu biết được con gái mình học tệ như thế nào, chắc chắn Nhi sẽ bị ăn đòn nát đít.
Lớp trưởng thực sự bất lực, cậu chẳng nói gì nữa, thanh niên quăng mạnh quyển sổ lên bàn, buồn bực ngồi xuống, khiến bạn Nhi một phen đứng tim.
Một lúc sau, cô giáo vào, phổ biến lại những điều cần làm, đặc biệt là nhắc nhở Nhi.
Lúc tan học, Minh đi thẳng ra cửa lớp, không thèm ở lại chấn chỉnh Nhi như mọi khi...
Nhi cúi đầu, cảm thấy... có lẽ giữa cô và cậu, khoảng cách càng ngày càng xa...