Giang Giai Tuệ vuốt mặt quay đầu nhìn ba, ông vươn tay về phía cô, Giang Giai Tuệ liền bước đến nắm bàn tay của ba mình. Ông thì thào nói: “Ngoan, nghe lời mẹ đi con.”
Giang Giai Tuệ không nán lại lâu trong bệnh viện. Mẹ vừa quay lại phòng bệnh một lúc thì cô liền về nhà. Về nhà, soi mình trước tấm kính trong nhà vệ sinh, cô bắt gặp một gương mặt vàng vọt như ngọn nến cũ kỹ ố màu cùng hai mảng thâm quầng đen sạm lan rộng dưới viền mắt.
Giang Giai Tuệ thở dài, vỗ nhẹ vào mặt, thì thầm nói: “Giữ vững tinh thần nào, Giang Giai Tuệ.”, dứt lời liền xắn tay áo bắt đầu quét dọn vệ sinh nhà cửa.
Đêm nay ở nhà, Giang Giai Tuệ đã có giấc ngủ sâu và không mộng mị. Hôm sau thức dậy thấy sắc diện tươi tỉnh hơn nhiều cô mới yên tâm vào bệnh viện. Phòng bệnh không còn bà Giang, thay vào đó là một y tá nam đang kiểm tra tình trạng của ông Giang. Giang Giai Tuệ biết nhà mình có hai chiếc taxi cần bảo dưỡng, ngoài ra mẹ cô còn phải quản lý cửa hàng điện tử của bà, chắc hẳn bà đã ra về một cách tất tả với biết bao lo toan.
Thần sắc của ông Giang thoạt nhìn tốt hẳn so với hôm qua. Sau khi ông đã bài tiết toàn bộ khí hư nhược trong cơ thể ra ngoài, bác sĩ cho phép ăn chút thức ăn lỏng. Giữa trưa Giang Giai Tuệ ra hàng cơm nhỏ bên ngoài bệnh viện giải quyết bữa cơm trưa rồi mua về một phần canh trứng đút cho ba ăn.
Tuy tình hình có khởi sắc, nhưng ba cô vẫn phải nằm trên giường, không thể cử động. Giang Giai Tuệ sợ ba nằm hoài thấy chán bèn lấy tờ báo đọc cho ông nghe, đọc được một đoạn thì ông thấm mệt muốn ngủ. Cô đỡ ông nằm xuống, quay sang chào y tá một tiếng rồi ra về. Lần này cô về nhà ba mẹ. Cô nghĩ mẹ bận nhiều việc như vậy, không thể cáng đáng được hết việc nhà, huống chi hôm qua ắt hẳn bà thức trắng đêm. Vì vậy cô muốn về nhà đỡ đần mẹ được chút nào hay chút đó.
Khi Giang Giai Tuệ về đến nhà, mẹ đang ngồi tính toán sổ sách trên bàn ăn trong phòng khách. Nhà cô xây dựng theo lối cũ, không thiết phòng ăn riêng, bàn ăn được đặt ở phòng khách.
Giang Giai Tuệ vào cửa, bà Giang ngẩng đầu nhìn phớt qua cô, không nói gì. Cô bước đến ngồi xuống cạnh mẹ, giọng hỏi nhẹ nhàng: “Mẹ có cần con giúp gì không?”
Bà không ngẩng đầu và cũng không đáp lại lời cô. Căn nhà chỉ còn vảng vất tiếng gõ bàn phím rào rạt. Đúng như những gì cô nhớ về mỗi lần ở gần mẹ: đè nén, bức bí, không thở nổi.
Một lúc lâu sau mẹ cô thình lình cất tiếng nói: “Giai Tuệ, con hận mẹ lắm phải không?”
“Dạ?” Bị mẹ hỏi đột ngột, Giang Giai Tuệ mờ mịt không hiểu gì.
Giọng nói của mẹ phẳng lặng đều đều, từng câu từng chữ rót vào tai cô: “Lần này ba con gặp chuyện, mẹ mới biết họa hay phúc trong đời người có khi chỉ là chuyện một sớm một chiều. Thế nên mẹ nghĩ có một số việc con có quyền được biết.”
Nói đến đây, bà ngẩng đầu nhìn Giang Giai Tuệ rồi tiếp: “Mẹ đối với con không tốt, mẹ biết, nhưng thật sự mẹ không làm sao yêu thương con được, con không cần phải oán hận mẹ.”
Bà ngừng một chút, ngồi thẳng lên, tiếp tục câu chuyện: “Năm mẹ mười chín tuổi, bà ngoại và cậu con vì hai trăm đồng tiền mà bán mẹ cho một lão côn đồ bốn mươi tuổi ở thôn làm vợ. Ba con tiêu tốn tất cả tiền dành dụm để tìm được mẹ, sau đó lại bán máu kiếm tiền chuộc mẹ về. Từ đó trở đi, ngoài ba con ra mẹ không còn tin bất cứ ai. Lúc đó mẹ đã trở về với cái thai trong bụng. Có nghĩa là gì, con hiểu không? Nghĩa là con không phải con ruột của ba con. Còn mẹ, mẹ thật sự không thương con nổi, bởi vậy con không cần phải oán hận mẹ làm gì.” Giọng nói của bà về sau vẫn rắn rỏi và vững vàng, chỉ có điều, khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt tự khi nào.
Giang Giai Tuệ ngồi bất động. Cõi lòng trống rỗng, máu thịt quay cuồng điên đảo, vì quá đau đớn nên cô chẳng còn cảm giác. Với cô, cuộc sống như con dao cùn, nhát cắt của nó không giờ là một đường gọn gàng và sắc nét, mà trái lại, là xương thịt lẫn vào nhau, nhầy nhụa và nhàu nát.
Giang Giai Tuệ ngồi yên rất lâu, rồi đứng lên bước từng bước khó nhọc về phía cửa chính, hai vai trĩu nặng như có thứ gì đè lên. Cô mở cửa đi ra ngoài, sau đó khẽ khàng khép cánh cửa từ phía sau, để lại mẹ cô ngồi cùng căn nhà trống trải và tiếng khóa cửa “răng rắc” buồn tênh.
Rời nhà, cô đi thong dong vô định trên con đường quốc lộ. Oán hận mẹ ư? Dĩ nhiên là không. Bởi đã qua rồi cái thời cô còn là cô bé nữ sinh mới lớn, ngây thơ, khờ khạo không biết gì. Cô bây giờ quá hiểu cuộc sống này tồn tại những bất công và tàn nhẫn đến đáng sợ. Cuối cùng, thắc mắc mơ hồ của cô trước kia đã được giải đáp. Cuối cùng, chuyện đã được chứng thực ngay trong ngày hôm nay. Mẹ quả nhiên chán ghét cô.
Sau cùng Giang Giai Tuệ đến bệnh viện. ông Giang vẫn đang ngủ say trên giường bệnh, Giang Giai Tuệ ngồi trên ghế đờ người nhìn ba, ánh nhìn riết róng chở đầy bi thương. Giữa phòng bệnh xôn xao tiếng trò chuyện không dứt, góc ngồi yên tĩnh của cô bỗng chốc trở nên nổi bật.
Giang Giai Tuệ vẫn biết ba thương cô, dù rằng trong ký ức về thời thơ bé, số lần cô được ba ôm ấp trong vòng tay ít ỏi, hiếm hoi vô cùng. Nhớ lúc nhỏ nhìn thấy Lạc Đậu Đậu đánh đu trên cánh tay ba của cô bạn, cô cũng hướng ánh mắt hâm mộ và chờ mong về phía ba, nhưng cánh tay ba lại đang bận rộn đan vào tay mẹ. Khi đó cô buồn tủi biết mấy. Thế nhưng hễ mỗi lần cô bị bệnh, họp phụ huynh, hay bị trường xử phạt, người thân duy nhất bên cạnh cô chỉ có ba mà thôi.
Giang Giai Tuệ vùi mặt vào bàn tay to rộng của ba đặt bên ngoài chăn. Giây phút này tự đáy lòng cô cảm ơn ông Trời, cảm ơn cuộc đời vì đã để người đàn ông này trở thành cha mình.
ông Giang bị cô làm giật mình thức giấc, mở to mắt hỏi: “Giai Tuệ, con sao vậy?”
Giang Giai Tuệ ngẩng đầu, hít hít mũi nói: “Dạ không có gì đâu ba.”
Cho rằng vì mình bị thương nên làm con gái đau lòng, ông bèn cười thật tươi: “Khờ quá, chả sao cả đâu, con nhìn đi này, không phải bây giờ ba đang rất khỏe hay sao?”
Giang Giai Tuệ ngã đầu vào tay ba, khẽ nói: “Ba nhất định phải thật khỏe mạnh nha ba.”
ông Giang đưa tay xoa xoa đầu cô: “Con bé này đúng là không sợ mất mặt, lớn vậy rồi mà còn làm nũng.”
Giang Giai Tuệ cười hì hì hai tiếng rồi lặng lẽ dúi đầu vào chăn.
Điện thoại đột ngột vang lên xen ngang khoảng lặng giữa ba và con gái. Trái tim dường như linh cảm được điều gì nên nhịp đập bỗng nhiên nhanh hơn. Cô lấy điện thoại ra xem, là Lục Thành Minh gọi.
Mãi cho đến lúc rời bệnh viện vào sáng hôm qua mà không có xe đưa đón, Lục Thành Minh mới nhớ đến Giang Giai Tuệ. Cả đêm hôm kia tình trạng của Ngô Hoa Điềm chuyển biến rất xấu, nhiều lần cô phát sốt hơn bốn mươi độ. Lục Thành Minh luôn túc trực bên cạnh cô lo lắng chăm sóc, đề phòng trường hợp xấu xảy ra. Đợi tới rạng sáng, nhiệt độ cơ thể Ngô Hoa Điềm giảm dần, bác sĩ mới tuyên bố cô đã thoát khỏi thời điểm hiểm nghèo.
Lục Thành Minh tự đón xe về nhà. Vào nhà không thấy Giang Giai Tuệ, lúc đó quả thực anh không chút đoái hoài, hiện tại anh không còn sức lực để quan tâm lo nghĩ đến những việc khác. Anh biết ngày ấy lời nói và hành động của mình rất quá đáng, nhưng đồng thời anh cũng biết có những chuyện khó có thể giấu kín, mà anh lại không tài nào thay đổi được bản thân mình.
Lục Thành Minh gạt mọi suy nghĩ qua một bên, tắm rửa thay đồ sạch sẽ rồi lại hối hả chạy vào bệnh viện. Ngô Hoa Điềm trải qua một đêm nguy nan đã dần dần ổn định, hiện tại cô bắt đầu có cảm giác thèm ăn.
Lục Thành Minh đút cho cô một ít canh gà do bảo mẫu mang tới từ nhà bà ngoại. Giúp Ngô Hoa Điềm ăn xong chén canh, Lục Thành Minh đỡ cô nằm xuống, đang định đứng dậy thì Ngô Hoa Điềm níu tay anh.
“Cậu đi soi gương xem bộ dạng hiện giờ của mình đi, cậu không ngủ mấy ngày rồi?”
Lục Thành Minh đáp khẽ: “Để người khác chăm sóc cho chị tôi không yên tâm.”
Ngô Hoa Điềm bất đắc dĩ nhìn anh. Bây giờ cô vẫn còn rất yếu, giọng nói thều thào không ra hơi: “Đừng cạn nghĩ như vậy, ngộ nhỡ cậu ngã xuống thì Ngô gia sẽ ra sao đây?”Lục Thành Minh đứng đối diện với cô, đáp trả bằng vẻ cố chấp.
Ngô Hoa Điềm đành nhượng bộ: “Thôi thì ngay bây giờ cậu lên sofa nằm ngủ chút đi nhé.”
Lục Thành Minh nghe lời cô nằm xuống sofa. Chiếc ghế quá ngắn so với chiều dài cơ thể làm chân anh bị dôi ra ngoài một đoạn, vả lại mặt trên nằm cũng không thoải mái gì cho cam.
Lục Thành Minh nhìn chằm chằm trần nhà phía trên, cách đó không xa là tiếng Ngô Hoa Điềm hít thở. Trong căn phòng yên tĩnh, nhịp thở đều đặn của cô cho anh biết cô đang say giấc.
Vốn dĩ Lục Thành Minh rất mỏi mệt, nhưng anh không sao ngủ được. Không cần soi gương anh cũng biết sắc mặt của mình tệ hại đến thế nào. Anh không khỏi nhớ đến Giang Giai Tuệ, chỉ khi ôm người con gái nhỏ nhắn này trong lòng anh mới có thể yên ổn ngủ đến bình minh. Bóng hình gầy gò và thầm lặng ấy từ từ hiện lên rõ nét trong suy nghĩ của anh.
Ấn tượng của Lục Thành Minh về Giang Giai Tuệ là vậy, lặng lẽ và yên tĩnh. Tựa hồ chỉ cần anh ngoảnh lại sẽ thấy cô ở ngay phía sau im lặng nhìn anh đăm đắm. Cô đem đến cho anh cảm giác bình yên lạ thường. Anh ngoan cố bảo vệ mỗi tấc trái tim, khép chặt cánh cửa nội tâm không cho ai chạm vào, thế mà lại tham lam đòi quyền sở hữu đối với cô. Anh biết, mình rất ích kỷ.
Lục Thành Minh rời sofa, nhón chân đi đến ban công, bấm số điện thoại của Giang Giai Tuệ.
Giang Giai Tuệ ấn phím nghe, giọng cô sụt sùi: “Alô.”
Qua rất lâu trong điện thoại vẫn không một tiếng trả lời, Giang Giai Tuệ có thể nghe rõ tiếng Lục Thành Minh hít thở ở đầu dây lặng ngắt bên kia. Biết anh đang nghe nhưng nhất thời cô không biết nói gì. Kết quả cả hai đều rơi vào trầm mặc.
Lại qua thêm một lúc lâu nữa, tiếng Lục Thành Minh mới truyền đến: “Em đang ở đâu?”
“Em ở ngay trong bệnh viện.” Cô nhàn nhạt đáp.
“Tôi cũng ở bệnh viện mà sao không thấy em?” Lục Thành Minh nghi hoặc hỏi.
Đột nhiên Giang Giai Tuệ cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, cô uể oải giải thích: “Bởi vì em ở tầng dưới, ba em đang nằm viện nên em ở đây lo cho ba.”
Lục Thành Minh im lặng, cảm giác áy náy chợt khuấy đảo trong lòng anh. Anh trầm giọng: “Em đợi tôi, tôi xuống ngay đây.” Nói rồi liền cúp máy.
Giang Giai Tuệ cầm điện thoại còn vang lên âm thanh “tút tút” kéo dài gấp gáp, lòng có chút miễn cưỡng. Cô không muốn để ba mẹ gặp Lục Thành Minh trong lúc này.
Giang Giai Tuệ ủ rũ đứng ở cửa phòng bệnh, băn khoăn không biết lát nữa đây nên giới thiệu Lục Thành Minh với ba như thế nào mới phải. Bảo anh là sếp của mình được không? Hay cứ nói anh là bạn mình cho đơn giản? Khi cô còn đang loay hoay giữa mớ bòng bong, Lục Thành Minh đã xuất hiện ở cuối hành lang.
Cô nhìn bóng hình anh từ từ rõ dần mà lòng đau se sắt, xót xa thầm hỏi hai ngày vừa rồi anh đã phải trải qua những chuyện gì. Nhìn từ xa, vẫn là anh với vẻ lịch lãm, tươm tất, chỉnh chu cố hữu. Đợi đến khi anh tới gần cô mới phát hiện hai hốc mắt của anh đều trũng sâu, lọt thỏm trong quầng thâm xanh đen. Chỉ hai ngày không gặp vậy mà anh gầy đi thấy rõ.
Lúc anh đứng trước mặt, không kiềm lòng được nữa, cô hỏi khẽ: “Anh không ăn không ngủ chút nào sao?”
“Ngủ không được.” Anh thờ ơ đáp. Nhưng Giang Giai Tuệ lại nghe ra được chút phụng phịu, sầu tủi trong kiểu nói chuyện lạnh nhạt muôn thưở đó, cho nên cô càng thêm đau lòng.
“Ba của em thế nào rồi?” Lục Thành Minh hỏi, Giang Giai Tuệ kể lại ngắn gọn đầu đuôi mọi chuyện cho anh nghe.
Càng nghe, đôi mày anh càng nhíu chặt, cuối cùng anh hỏi: “Có bắt được người không?”
“Bắt được một tên, còn tên kia chạy thoát, chắc cảnh sát sẽ truy nã thôi anh, anh đừng lo.” Giang Giai Tuệ nhẹ nhàng nói.
“Ừ.” Lục Thành Minh gật đầu.
Sau đó, trong sự thân thiết len lỏi giữa khoảng cách như gần như xa, ánh mắt họ lặng lẽ giao nhau. Bất chợt, anh muốn chạm vào bàn tay gầy gò đang buông lơi của cô.
“Giai Tuệ!” Một tiếng gọi rất gần đột ngột vang lên cắt ngang không gian yên tĩnh.
Giang Giai Tuệ giật mình ngoảnh lại. Cách đó không xa, bà Giang tay xách gà-mên, lạnh nhạt nhìn đôi trẻ trước mặt.
Giang Giai Tuệ nhỏ giọng gọi: “Mẹ.” bà Giang bước tới hỏi cô: “Con đứng ngoài này làm gì vậy?”
Giang Giai Tuệ do dự một chút rồi nói: “Dạ, đây là sếp con, anh ấy đến thăm ba.”
Sự nghi ngờ hiển hiện rõ rệt trong ánh mắt bà Giang, nhưng bà không nói gì mà chỉ khách sáo mở lời: “Chào cậu, để phải cậu đích thân đến đây, làm phiền cậu rồi.”
Lục Thành Minh ôn tồn đáp: “Cháu nên tự hổ thẹn mới đúng. Cháu biết tin ngay lúc đang ở tầng trên chăm sóc người thân bị bệnh, vội quá nên cháu không kịp chuẩn bị gì cả.”
“Không sao đâu, cậu khách khí quá. Thôi, chúng ta vào trong đi, đừng đứng ngoài cửa nói chuyện như vậy.”, bà nói.
Phòng bệnh đang trong giờ ăn cơm tối nên khá huyên náo. Ba người vừa bước vào, sự chú ý của tất cả mọi người lập tức tập trung về phía họ. Khuôn mặt Lục Thành Minh dù rằng có chút tiều tụy, nhưng vẻ khôi ngô tuấn tú vượt trội không hề bị khỏa lấp, hơn nữa khí chất, phong thái của anh quả thật rất không phù hợp với nơi bình dân thế này. Vì thế rất nhiều ánh mắt, không hẹn mà gặp, đều bị anh cuốn hút.
Lục Thành Minh không ngồi lại lâu. Nơi này điều kiện hạn chế, phòng có bốn giường bệnh mà chỉ vọn vẹn một chiếc ghế khiêm tốn, rốt cuộc không người nào ngồi, tất cả đều chọn giải pháp đứng nói chuyện. Lục Thành Minh hàn huyên với ba mẹ Giang Giai Tuệ dăm ba câu rồi nói lời chào tạm biệt.
Sau khi Lục Thành Minh đi, ông Giang mặc dù có chút ngờ vực, song ngại chốn đông người nên tạm thời ông Giang gượm lại không hỏi Giang Giai Tuệ.
Lục Thành Minh vừa đi không bao lâu, hộ lý rất nhanh chóng đến chuyển ông Giang sang phòng bệnh khác. bà Giang vẫn dửng dưng như không, dường như đối với bà chuyện này chẳng có gì đáng phải ngạc nhiên. Bà lấy ra một tờ chi phiếu đưa Giang Giai Tuệ: “Con đi nộp viện phí đi, bất luận là quan hệ gì, chuyện tiền nong cũng phải rõ ràng, biết không?”
Giang Giai Tuệ lí nhí “dạ” một tiếng, nhận chi phiếu rồi đi ra ngoài. Trong thâm tâm cô hiểu, bà chỉ không nói thôi, chứ thật ra chuyện gì cũng biết.
Đến phòng thu tiền, người ta nói với cô viện phí đã được thanh toán toàn bộ. Cô dọ hỏi số tiền Lục Thành Minh đã trả rồi quay ra thở dài đánh sượt một hơi, bắt đầu thấy phiền não không biết làm sao để trả lại tiền cho anh.
Phòng bệnh mới đổi của ông Giang và phòng bệnh của Ngô Hoa Điềm nằm trên cùng một tầng lầu, ngăn cách ở giữa bởi hai phòng khác. Giang Giai Tuệ tìm thấy phòng bệnh đúng lúc mẹ đang giúp ba ăn cô ăn tối. Thấy cô đi vào, bà Giang bèn đưa cho cô chiếc gà-mên. Giang Giai Tuệ vươn tay đón lấy, không hé răng nói nửa lời, lặng thinh ngồi xuống một bên ăn cơm.
Cơm nước xong, Giang Giai Tuệ thu dọn gà-mên mang vào nhà vệ sinh chùi rửa. Lúc đi ra, cô nghe ba đang giục mẹ con cô về nhà. Cô biết mẹ vất vả suốt hai ngày nay, chẳng có chút thời gian nghỉ ngơi tử tế, vẻ mệt mỏi rã rời đã lộ rõ trên gương mặt bơ phờ của mẹ.
Giang Giai Tuệ nói với mẹ: “Mẹ, mẹ về trước đi, ở đây còn có y tá mà, con cũng ở lại đây với ba thêm một lát nữa rồi mới về.”
Bà Giang nhìn Giang Giai Tuệ như có điều muốn nói, cuối cùng bà thở dài, bảo: “Con lớn rồi, có một số việc cho dù ba mẹ có nói cũng chẳng ích gì. Con cứ làm theo sự lựa chọn của con đi. Nhưng mẹ nói điều này, nếu con muốn mọi chuyện rõ ràng, thì đừng vờ như không biết. Gia đình chúng ta không nghèo khổ thiếu thốn gì hết, đối với vấn đề tiền bạc chúng ta nhất quyết phải minh bạch đâu ra đấy đàng hoàng, nghe chưa?” Càng nói về sau giọng điệu của bà Giang càng trở nên nghiêm khắc.
Giang Giai Tuệ cúi đầu bật ra tiếng “dạ” ỉu xìu . Tuy rằng tình cảm giữa hai mẹ con cô lạnh lùng và xa cách, song đời này kiếp này, mối quan hệ huyết thống đã gắn kết số phận của họ vào nhau. Suy cho cùng, dẫu tình mẫu tử mẹ dành cho cô có lắt léo, phức tạp đến đâu, thì bà vẫn là một người mẹ và không người mẹ nào trên đời này có thể hoàn toàn ghét bỏ đứa con mình đứt ruột đẻ ra. Dù bức tường ngăn cách cao vời vợi chất đầy những viên gạch đắng cay – tiếc nuối – oán hận ấy đang cản trở không cho hai mẹ con cô xích lại gần nhau, nhưng nào vùi lấp được tình mẹ thương con bất biến bao đời.
Mẹ về rồi, Giang Giai Tuệ ở lại với ba chưa bao lâu thì ông Giang cũng giục cô về sớm nghỉ ngơi vì sợ con gái đi một mình không an toàn. Không còn cách nào khác, Giang Giai Tuệ đành quanh quẩn bên cạnh ba một lúc rồi rời đi.
Nhưng, cô không về nhà ngay mà đến máy ATM ở gần bệnh viện rút tiền rồi quay lại bệnh viện, gọi điện thoại cho Lục Thành Minh nói anh ra ngoài gặp cô.
Họ ngồi trên băng ghế dài đặt giữa vườn hoa của khuôn viên bệnh viện. Đêm hè oi ả quả là thời điểm lý tưởng cho lũ muỗi hoành hành. Giang Giai Tuệ bị muỗi đốt liên tục, không gian hoa cỏ tĩnh lặng cứ chốc chốc lại vang lên tiếng đập vào người rõ to của cô. Nhìn Lục Thành Minh ngồi đường hoàng bên cạnh, Giang Giai Tuệ không nén được ý nghĩ, chẳng lẽ đến muỗi cũng biết lựa người để cắn hay sao? Cô lấy xấp tiền từ trong túi đưa cho anh, nói: “Mẹ khăng khăng bảo em trả lại anh.”
Lục Thành Minh mím môi không đáp, một lát sau anh nói: “Tôi không có ý gì khác.”
“Em hiểu mà, anh đừng nghĩ ngợi nhiều. Chuyện này cứ coi như là chúng ta chiều ý người lớn đi.” Giang Giai Tuệ khéo léo nói.
Khóe môi Lục Thành Minh xuôi xị, anh trả lời bằng giọng điệu chán chường: “Tôi đã làm một việc ngu xuẩn rồi.”
“Không phải đâu, anh đừng nghĩ vậy. Vốn dĩ ba mẹ em không biết quan hệ của chúng ta, bây giờ tự dưng vô duyên vô cớ được một người xa lạ giúp đỡ nên trong bụng thấy không thoải mái ấy mà.” Giang Giai Tuệ an ủi anh.
Lục Thành Minh nhận lại tiền, không nói thêm câu gì. Bất giác cả hai người đều im lặng. Sau đó Giang Giai Tuệ dịu dàng nói: “Tối nay anh về nhà ngủ đi, nếu không yên tâm về y tá thì em sẽ ở lại trông chừng giúp anh, được không?”
Lục Thành Minh lẳng lặng nhìn cô. Bắt gặp hai hốc mắt trũng đen đó, Giang Giai Tuệ đau lòng không chịu được, cô đưa tay nắm lấy bàn tay của anh. Lục Thành Minh liền trở tay giữ trọn bàn tay Giang Giai Tuệ trong tay mình, nhẹ nhàng vuốt ve: “Tôi không ngủ được.”
“Vậy làm sao bây giờ? Lỡ anh bị bệnh thì sao? Rồi bao nhiêu là việc ở công ty, ai sẽ thay anh gánh vác? Còn cả Ngô tiểu thư đang nằm trên giường bệnh nữa. Anh phải giữ gìn sức khỏe thật tốt thì mới có sức mà lo cho người khác được chứ. Về nhà nghỉ ngơi, nha anh?” Giọng cô mềm mại trong đêm im vắng.
Lục Thành Minh đáp rất nhỏ: “Tôi ở đây với cô ấy một đêm nữa.”
Giang Giai Tuệ thoáng chần chừ: “Hay em ở lại với anh?”
“Ừ, được.” Lục Thành Minh gật đầu đồng ý.
Khi họ trở lại phòng bệnh, Ngô Hoa Điềm đã an giấc. Dưới ánh sáng ấm áp tỏa ra từ chiếc đèn nhỏ đặt trên đầu giường, giấc ngủ của cô ấy rất đỗi bình yên.
Hai người đứng đối diện giây lát rồi Lục Thành Minh nắm tay cô đi đến cạnh ghế sofa. Anh kéo cô ngồi xuống, còn mình thì nằm gối đầu lên chân cô. Họ không nói gì với nhau. Lát sau, Lục Thành Minh vùi mặt vào bụng Giang Giai Tuệ, buông tiếng gọi nhẹ bỗng: “Giai Tuệ.”
Cô khẽ đáp lời: “Gì hả anh?” Trả lời cô là vòng tay ôm siết thắt lưng. Còn câu “xin lỗi” vừa đến đầu môi, anh đã cất trở lại vào trong lòng.
Giang Giai Tuệ cúi đầu ngắm nhìn người đàn ông đang rúc vào lòng mình ngủ say sưa với một tư thế rất gò bó. Cô thầm thở dài nghĩ, tình yêu mà người phụ nữ trao cho người đàn ông của mình cũng giống như tình thương của mẹ với con, cho dù đứa con ấy có bao nhiêu tật xấu, phạm phải bao nhiêu lỗi lầm, mẹ vẫn bao dung và yêu thương con vô điều kiện.
Cô ngước mặt nhìn trần nhà, lắng nghe tiếng nói cất lên từ tận đáy lòng: “Lục Thành Minh, đến bao giờ anh mới có thể quay đầu?” Tức thì, một tiếng nói khác xuất hiện, lạnh lùng trả treo: “Còn cô thì sao, Giang Giai Tuệ, khi nào cô mới chịu quay đầu hả?” Giang Giai Tuệ cười tự giễu, cô và anh giống nhau quá sức.
Sáng hôm sau, họ bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa. Ngô Hoa Điềm đã dậy từ sớm và nhìn hai người rất lâu. Lục Thành Minh vẫn ngủ mê mệt mặc kệ tiếng gõ cửa kiên trì kéo dài. Mãi cho đến khi Giang Giai Tuệ lay lay anh, anh mới mơ màng tỉnh lại, nhoài người ngồi dậy từ trên đùi cô. Vì bị anh đè cả đêm nên giờ chân cô tê cứng, đành ngồi một chỗ không sao đứng dậy nổi.
Cuối cùng, không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi, người bên ngoài trực tiếp đẩy thẳng cửa đi vào. Đó là người đàn ông có thể chiếm lĩnh mọi ánh nhìn. Thân hình anh ta cao lớn rắn rỏi, gương mặt đẹp sắc nét đầy vẻ thâm trầm, phong cách ăn mặc đơn giản nhưng sang trọng, áo trắng và quần đen nhìn rất bình thường nhưng đều là hàng hiệu trên thế giới. Anh ta dừng chân ở cửa phòng, để đường nét cơ thể quyến rũ dưới chiếc áo trắng mỏng manh như ẩn như hiện giữa vùng nắng ngày hè chói chang, vàng rực. Trong phút chốc, ngoài hai từ “người mẫu nam” và “gợi cảm” đột ngột lóe lên trong đầu, Giang Giai Tuệ không nghĩ được từ nào khác để hình dung về anh ta.
Người đàn ông rảo mắt một lượt quanh phòng rồi dừng lại ở Ngô Hoa Điềm.
Trong phòng bệnh, có hai người rơi vào trạng thái giật mình sửng sốt bởi sự xuất hiện của anh ta. Sau khi đoạn thời gian kinh ngạc ban đầu qua đi, Ngô Hoa Điềm rất thản nhiên nhìn người vừa đến. Giang Giai Tuệ quay sang Lục Thành Minh, cô thấy anh sầm mặt, đôi mắt giá lạnh dán chặt vào người đàn ông kia.
Anh ta vẫn đứng tại cửa, hướng ánh mắt về phía Ngô Hoa Điềm đang nằm trên giường, hỏi một cách nghiêm túc: “Em bị tai nạn xe thật ư?” Anh ta không dám tin vào mắt mình.
Ngô Hoa Điềm cười yếu ớt, gọi Lục Thành Minh: “Thanhf Minh, giúp chị tiếp đón anh Nhan một chút.”
Giang Giai Tuệ cuối cùng đã biết được người đàn ông này là ai, hóa ra anh ta là ba của Nhan Hỉ. Cô không khỏi giật thót nhìn lại.
Lục Thành Minh không hề ngó ngàng gì đến anh ta. Anh đứng lên, giúp Ngô Hoa Điềm ngồi dậy rồi lót một chiếc gối ở phía sau để cô tựa lưng thoải mái.
Người đàn ông không chút ngần ngại, anh ta tự mình nhấc ghế ngồi xuống bên giường. Thu xếp chu đáo cho Ngô Hoa Điềm xong, Lục Thành Minh trở về bên này ngồi cạnh Giang Giai Tuệ. Bên kia, hai người đó vẫn chỉ nhìn nhau, cả căn phòng không một tiếng nói chuyện. Hai chân Giang Giai Tuệ đau buốt như có trăm ngàn cây kim đâm vào, cô không cách nào đứng lên được, ngoảnh đầu về phía Lục Thành Minh thì thấy anh lạnh lùng nhìn Ngô Hoa Điềm nằm trên giường không chớp mắt.
Một lúc sau, Ngô Hoa Điềm lên tiếng trước. Cô ấy mỉm cười, lạnh nhạt nói: “Thần Dật, cám ơn anh đã đến thăm tôi.”
“Vậy là ngày hôm đó sau khi chúng ta chia tay thì em gặp tai nạn?” Nhan Thần Dật dịu giọng hỏi.