Chương 18: Canh bổ

4209 Words
Thuận lợi thì mình sẽ bên nhau tới già, không thuận lợi vậy chúc anh không quên được em #Khổ_Qua_Không_Đắng Với trù nghề nấu nướng có học qua trường lớp cũng không khá lên nổi là Dương Ninh thì cô cũng không ngốc tới mức nấu một bữa ăn phá hỏng hết kế hoạch của mình, vậy nên Dương Ninh không chút suy nghĩ mà gọi điện thoại cho Hạ Hoàng. Đầu bên kia rất nhanh liền bắt máy, giọng nói nhẹ nhàng thân thiết: “Dương Ninh đấy à, có chuyện gì không con, sao lại gọi cho mẹ vào giờ này?” Dương Ninh hẵng giọng đáp: “Mẹ, thật ra cũng không có việc gì to tát, chỉ là con nghĩ tới khoảng thời gian trước Bùi Duẫn đi công tác không có người chăm sóc, về nhà cũng làm việc tới rất muộn, còn bận bịu trước sau chuyện công ty rồi chuyện trong nhà, thực sự rất vất vả. Nên hôm nay con suy nghĩ muốn đưa ít cơm trưa bồi bổ cho anh ấy, thuận tiện hầm một nồi súp để anh ấy dễ có khẩu vị hơn.” Dương Ninh sớm đã luyện thành thạo bản lĩnh trợn mắt nói lời bịa đặt mà tim không hoảng loạn mặt không đỏ rồi. “Chỉ là con cũng có chút bận rộn nên không thể nấu được súp cho anh ấy, bây giờ cũng đã 10 giờ hơn rồi, cách thời gian dùng bữa chẳng bao nhiêu, nếu bây giờ mới nấu thì lúc nào mới ăn được chứ? Hơn nữa hầm súp còn cần có kỹ năng và thời gian học tập, con nhớ là ở nhà chính ngày nào cũng hầm súp tẩm bổ, mẹ có thể giúp con được không?” Hạ Hoàng thấy con dâu quan tâm tới sức khỏe con trai mình như vậy mừng còn không kịp, sao có thể từ chối chứ? Huống hồ chi bà cũng biết tài nghệ nấu nướng của Dương Ninh nằm ở mức nào, cô không phá bếp nấu ra mấy thứ kinh dị mang tới cho Bùi Duẫn mà biết lên tiếng hỏi bà, bà đã vui mừng lắm rồi. “Tất nhiên là được rồi, như vậy đi, bây giờ mẹ bảo phòng bếp hầm lại súp, lại làm thêm vài món thanh đạm nữa, làm xong thì bảo tài xế mang qua chỗ con, con thấy có được không?” “Vậy thì tốt quá rồi ạ. Mẹ không biết đâu, mấy hôm trước con và Bùi Duẫn đều muốn ăn chút hải sản tươi, tiếc là tới siêu thị thực phẩm sạch lại nghe nói hết hàng phải ít thời gian nữa mới vận chuyển hàng tươi sống về được, kết quả hai chúng con đành miễn cưỡng mua hải sản kia về, thịt không được tươi nên con và Bùi Duẫn đều khó chịu. Bình thường chúng con bận rộn, muốn để tâm tới mấy chuyện ăn uống này cũng khó.” Dương Ninh làm bộ như mình là một người vợ biết lo trước tính sau, thấy chồng ăn không ngon miệng mà than thở với mẹ chồng. Kỳ thật vấn đề không nằm ở việc có mua được hải sản tươi sống hay không mà nằm ở việc cô hoàn toàn mù mờ trong khâu chọn nguyên liệu này, nên muốn nấu nướng gì đó là chuyện khó khăn biết bao nhiêu. Hạ Hoàng suy nghĩ một lúc mới nói: “Trùng hợp là nhà chính vừa mới nhập về không ít hải sản bằng đường hàng không, chủ yếu là để tẩm bổ cho Diệp Chi, để mẹ nói với nhà bếp một chút, lát nữa sẽ trực tiếp mang qua nhà cho con, có gì con bảo Bùi Duẫn nhân lúc ở nhà, hai đứa liền tẩm bổ cho nhau thật tốt biết không?” “Dạ con cảm ơn mẹ.” Dương Ninh mỉm cười mãn nguyện cúp điện thoại. Lúc đầu cô chỉ đơn giản nghĩ Hạ Hoàng mang qua chút hải sản tươi sống mà thôi, nào ngờ đâu lúc cả hai về nhà mới biết, chỉ riêng hải sản thôi đã có hai thùng lớn rồi, không cần nói tới nguyên liệu nấu ăn và hoa quả khác. Tủ lạnh vốn dĩ chỉ có ít thức ăn lúc này liền được lấp đầy không chút khe hở, Dương Ninh nhìn qua cũng có chút ngỡ ngàng, tựa như cô chính là chủ gian bếp này, mấy thứu nguyên liệu đó vào tay cô sẽ ra những thành phẩm tuyệt vời vậy. Dương Ninh không nhịn được thở dài cảm thán, mẹ chồng của cô cũng thật quá tuyệt vời rồi. Ngày trước lúc Đình Hinh kết hôn, Dương Ninh suốt ngày nghe cô ấy kể chuyện mẹ chồng nàng dâu ở nhà khiến cô cũng có chút sợ hãi Hạ Hoàng. Hạ Hoàng không phải Tô Vy, không quen biết thấu hiểu tính tình cô từ bé, cô sợ bà sẽ không vừa mắt mình mà suốt ngày bắt chẹt tựa như mẹ chồng của Đình Hinh vậy. Nếu ai đã từng một lần xem phim “Sống chung với mẹ chồng” sẽ hiểu được những cảm giác khó chịu khi bị bắt chẹt suốt ngày của Đình Hinh. Có mấy lần cô nagf tức tối, uất ức đến độ bật khóc, mãi cho tới tận lúc hai người quyết định ra ngoài sinh sống mới thoát cách suốt ngày mẹ chồng con dâu đụng mặt này. Tất nhiên đó là chuyện khác, chuyện bây giờ chính là mang cơm tới công ty Bùi Duẫn, cùng anh trôi qua quãng thời gian êm đềm hạnh phúc. Trên xe Dương Ninh đã sớm gọi điện báo trước cho Bùi Duẫn, nhưng có vẻ như lúc đó anh còn bận, người nghe máy là thư ký Lương. Lát sau Dương Ninh hỏi ra mới biết cuộc họp sẽ sớm kết thúc, sau đó Bùi Duẫn mới đi dùng cơm nên cô không cần suy nghĩ mà phóng xe tới thẳng công ty Bùi Duẫn. Từ trên xe bước xuống thì đã thấy trợ lý Lương đang chờ đợi ở một bên, thấy Dương Ninh xuống xe liền bảo bảo vệ đưa xe cô vào tầng hầm, lại nhanh tay tới cầm hộp cơm trong tay cô, thể hiện xuất sắc vai trò của một nhân viên khuân vác. Dương Ninh không thể không khen ngợi Bùi Duẫn có mắt nhìn người, lại có thể nhìn ra được những nhân tài trong công việc như vậy. Chẳng bù cho Tiểu Mễ nhà cô, phận làm con gái giống nhau nên Dương Ninh cũng xem như hiểu được tính cách của con gái là thế nào, cô không muốn cầm xách quá nhiều thì Tiểu Mễ cũng vậy, vậy nên Dương Ninh thở dài một hơi, có vẻ như cô là một tổng tài thương nhân viên của mình nhất rồi còn gì nữa, tựa như lời Tiểu Mễ chính là: “Đi tám ngàn dặm cũng không tìm được bà chủ nào thương em như chị.” Lúc hai người đi vào cửa thang máy thì vừa vặn đụng phải thư ký phiên dịch của Bùi Duẫn, Song Hàm. Dương Ninh cũng giống như Bùi Duẫn, cô có bao nhiêu thư ký thì Bùi Duẫn cũng có bấy nhiêu người. Mỗi người đảm nhận mỗi công việc khác nhau, Dương Ninh đều đã gặp qua bọn họ, lần ở sân bay phát cơm chó đó bọn họ cũng có mặt đầy đủ, bên trong cô nhìn không thấu, nhưng chỉ nhìn từ bên ngoài thì bọn họ đều là người có năng lực, lại an phận thủ thường. Bụng của Song Hàm rất lớn, Dương Ninh nhớ lần ở sân bay gặp Song Hàm cho tới nay đã hơn mấy tháng cô không gặp cô ấy, lần trước gặp thì thấy bụng của cô ấy vẫn bằng phẳng, mặc tây trang đi giày cao gót. Hôm nay gặp lại thì lại là một thân quần áo bà bầu, mang giày bệt, mặt thì hầu như không trang điểm. So sánh với trước đây thì khác nhau một trời một vực, làm cô xém chút không nhận ra. "Cô mang thai mấy tháng rồi?” Dương Ninh có chút tò mò hỏi, gần đây cô cũng đang dự trù kế hoạch làm mẹ, chị dâu Diệp Chi cô không dám hỏi, bạn bè lại không ai mang thai, hỏi Tiểu Mễ cô ấy lại nói xa nói gần cô không hiểu, chi bằng nhân cơ hội này tìm hiểu từ bà bầu còn hơn. Lúc hai người đi vào cửa thang máy thì vừa vặn đụng phải thư ký phiên dịch của Bùi Duẫn, Song Hàm. Dương Ninh cũng giống như Bùi Duẫn, cô có bao nhiêu thư ký thì Bùi Duẫn cũng có bấy nhiêu người. Mỗi người đảm nhận mỗi công việc khác nhau, Dương Ninh đều đã gặp qua bọn họ, lần ở sân bay phát cơm chó đó bọn họ cũng có mặt đầy đủ, bên trong cô nhìn không thấu, nhưng chỉ nhìn từ bên ngoài thì bọn họ đều là người có năng lực, lại an phận thủ thường. Bụng của Song Hàm rất lớn, Dương Ninh nhớ lần ở sân bay gặp Song Hàm cho tới nay đã hơn mấy tháng cô không gặp cô ấy, lần trước gặp thì thấy bụng của cô ấy vẫn bằng phẳng, mặc tây trang đi giày cao gót. Hôm nay gặp lại thì lại là một thân quần áo bà bầu, mang giày bệt, mặt thì hầu như không trang điểm. So sánh với trước đây thì khác nhau một trời một vực, làm cô xém chút không nhận ra. "Cô mang thai mấy tháng rồi?” Dương Ninh có chút tò mò hỏi, gần đây cô cũng đang dự trù kế hoạch làm mẹ, chị dâu Diệp Chi cô không dám hỏi, bạn bè lại không ai mang thai, hỏi Tiểu Mễ cô ấy lại nói xa nói gần cô không hiểu, chi bằng nhân cơ hội này tìm hiểu từ bà bầu còn hơn. Ba người đi vào thang máy, trợ lý Lương rất tự giác đứng ở trong góc, nhường càng nhiều không gian cho hai người phụ nữ trò chuyện càng tốt, thật sự là một vị thư ký xuất sắc có một không hai mà. Dương Ninh cũng từng nói với anh, nếu sau này Bùi Duẫn sa cơ lỡ nghiệp, anh đừng vội chạy mất, cô sẽ thu nhận anh. Lúc đó Bùi Duẫn cũng có mặt, anh vò đầu cô cười mắng: “Có người vợ nào lại muốn chồng mình sa cơ lỡ vận như em không hả?” Song Hàm một tay vịn eo, toàn thân tản ra ánh sáng của một người sắp làm mẹ, khảng khái trả lời "Tám tháng." "Lần trước gặp cô ở sân bay nhưng không kịp chào hỏi, lần mới nhất tới công ty cũng không gặp được, tôi còn có chút buồn đấy." Dương Ninh khách sáo cười nói. "Phu nhân, ngày đó trùng hợp là ngày đi khám thai, quần tới quần lui đến trưa mới xong." Song Hàm nghĩ nghĩ rồi nói: "Tháng sau tôi chuẩn bị nghỉ đẻ, bộ phận nhân sự bên kia đã sắp xếp người mới, sẽ tạm thời tiếp nhận công việc của tôi." Lại muốn sắp xếp người mới? Thật ra Dương Ninh cũng chưa bao giờ lo lắng về chuyện thư ký quanh Bùi Duẫn là nam hay nữ, trẻ trung xinh đẹp hay trưởng thành quyến rũ, cô canh canh một người như Bùi Duẫn sẽ không làm ra mấy chuyện sai trái với anh, với mình và với người khác, đặc biệt là nhân viên của mình. Song Hàm thấy sắc mặt Dương Ninh không có chút gợn sóng thì trong lòng rất hâm mộ. Người phụ nữ tự tin chân chính là như vậy đi. Cô còn nhớ rõ trước kia một vị thư ký tiền bối, dáng dấp rất xinh đẹp, năng lực làm việc cũng rất mạnh. Nhưng khi Bùi tổng vừa tiếp nhận công ty thì thư ký này liền nổi lên tâm tư khác, không bao lâu sau liền bị sa thải. Thời gian đó, mặc dù Bùi tổng vừa mới tiếp quản công ty nhưng phần lớn thời gian đều là đi công tác nước ngoài, nhân viên trong công ty không rõ lắm về phương pháp điều hành của ông chủ mới, vài nam nhân viên còn bí mật thảo luận, nội dung phản cảm, nói gì mà làm cả một đêm không ngủ, rồi gì mà đang bao nuôi một tiểu tam nhìn không tệ. Cho đến mấy năm gần đây, Bùi phu nhân lấy thân phận vị hôn thê đi theo Bùi tổng tham gia tiệc cuối năm của công ty, rất nhiều nhân viên đều là lần đầu tiên nhìn thấy cô, ai mà không kinh diễm? Châu ngọc trước mắt, Bùi tổng có điên mới coi trọng gạch ngói tầm thường. "Mang thai có phải rất vất vả không?" Dương Ninh nhìn cái bụng phồng lên rất lớn của Song Hàm mà hãi hùng, cô nhớ trong nhà Diệp Chi mang thai cũng không lớn tới vậy. Song Hàm bất đắc dĩ gật đầu: "Đúng vậy. Phu nhân, ngài có biết có biết bác sĩ nào nổi tiếng trong lĩnh vực thẩm mỹ có thể loại bỏ vết rạn da do mang thai không?" "Rạn da do mang thai?" Dương Ninh tìm tòi trong đầu một chút, hình như Tiểu Mễ từng nói với cô chuyện phụ nữ sau sinh có thể sẽ để lại vết rạn rồi. "Tôi không có ấn tượng với bác sĩ nào như vậy cả, cô bị làm sao à?" "Từ tháng trước, bụng tôi bắt đầu ngứa, mát xa bằng dầu dừa cũng vô dụng, bây giờ bụng tôi trông giống y như vỏ dưa hấu ấy, làm tôi lo muốn chết. Sau khi mang thai, tôi cũng cố gắng khống chế thể trọng, chỉ cần hôm nay ăn nhiều một chút xíu thì ngày mai liền tăng thêm hai cân." Song Hàm vốn còn muốn nói tới vài biến hóa khác trên cơ thể thì đột nhiên nhìn thấy hình ảnh trợ lý Lương đang đứng như trời trồng phản chiếu qua vách kim loại trong thang máy, nên chỉ có thể kìm lời muốn nói lại. Dương Ninh nhớ lại vẻ ngoài của vỏ dưa hấu, lại nghĩ đến vùng bụng dưới bằng phẳng bóng loáng của mình, cả những lời Song Hàm vừa nói cùng những lời Tiểu Mễ nói lúc trước, lập tức mất đi hơn phân nửa hứng thú với loại chuyện mang thai sinh con. Vì sao không phải là đàn ông mang thai sinh con chứ? Cho đến khi đi vào văn phòng tổng giám đốc, Dương Ninh vẫn còn thở dài cảm thán vì sự vĩ đại của người mẹ. Trợ lý Lương thì giống như một con ong mật vất vả cần cù, sắp xếp từng hộp cơm Dương Ninh mang tới lên bàn trà trong văn phòng. Làm xong thì rất biết điều mà đi ra ngoài, thầm nghĩ cho dù là thời gian nghỉ trưa nhưng thỉnh thoảng sẽ có nhân viên đến tìm Phó tổng, anh tri kỷ bật đèn "Xin đừng quấy rầy" trên cửa phòng làm việc. Lúc đầu Bùi Duẫn không dám ôm mong đợi gì với bữa cơm trưa hôm nay, bản thân anh thừa biết trình độ của vợ mình tới đâu, nhưng khi đứng trước bàn trà, nhìn thấy một bàn đồ ăn phong phú, sắc hương vị đều đủ thì anh không nhịn được mà lộ ra vẻ nghi hoặc. Dương Ninh sẽ không ngốc đến mức ôm hết công lao về mình, cô cũng đâu thể mặt dày tưới vậy, chuyện cô nấu nướng không giơi... Ừ thì mọi người đều không còn xa lạ nữa mà! "Là đầu bếp ở nhà chính làm cho chúng ta." Dương Ninh mấp máy môi làm lộ ra lúm đồng tiền trên má: "Hôm nay em gọi điện thoại nói chuyện phiếm với mẹ, không biết làm sao lại nhắc tới chuyện ăn uống. Mẹ lo lắng cho bọn mình nên bảo phòng bếp nấu một vài món ăn đưa tới." Trước kia, Bùi Duẫn không cảm thấy tay nghề của đầu bếp ở nhà chính có bao nhiêu tốt, nhưng đã từng trải qua trù nghệ của Dương Ninh, lúc này đây lại thấy không phải là món do chính tay cô dồn tâm tư tình cảm vào làm, anh nhìn những món ăn trên bàn đều cảm thấy vừa thơm vừa ngon, còn âm thầm thở nhẹ một hơi nữa. Hai vợ chồng ngồi xuống bắt đầu thưởng thức mỹ thực. "Sao lại có mùi vị của thuốc Đông y?" Uống xong một chén súp, Dương Ninh liền phát hiện có chỗ không thích hợp. Hình như trong súp này thả quá nhiều thuốc bổ thì phải? Cô nhứo mình cũng chỉ làm bộ làm tịch than vãn với Hạ Hoàng mấy câu, bà thực sự một lần tẩm bổ gấp đôi cho hai người sao? Khẩu vị của Bùi Duẫn thiên về nhạt, anh không thích ăn súp, nhưng vì cô vợ nhỏ đã múc cho anh một chén nên anh đành phải uống. "Ừ." Dương Ninh không ghét hương vị này, lại nhớ tới kỳ kinh nguyệt của mình là vào tuần sau, trong lòng tràn ra một chút cảm động. Có lẽ Hạ Hoàng còn nhớ rõ kỳ kinh nguyệt của cô hơn cô nữa. Trước khi kết hôn, mỗi lần dì cả đến thăm thì chắc chắn sẽ có một hoặc hai ngày cô phải nằm lì trên giường, một bên máu chảy thành sông, một bên nằm bi quan chán đời. Sau khi kết hôn, Hạ Hoàng biết mỗi khi cô đến kỳ đều sẽ khó chịu nên đã nấu cho cô rất nhiều đồ bổ, thuốc bổ, các loại nguyên liệu nấu ăn quý giá được lũ lượt đưa tới. Bây giờ, đến kỳ kinh nguyệt cô vẫn sẽ cảm thấy hơi khó chịu, nhưng so với trước đây thì đã tốt hơn rất nhiều. Có lẽ Hạ Hoàng cũng nghĩ đến điểm này nên mới bảo đầu bếp cho thuốc bổ vào hầm súp? Dương Ninh ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thoáng qua cặp lông mày đang nhăn lại của Bùi Duẫn khi đang ăn súp, nghĩ thầm, vì một mẹ chồng luôn đứng phía cô, cô không thể vì chút sợ hãi mà không sinh cháu cho bà được. "Trước kia anh thường ăn gì vào giờ nghỉ trưa? Ý em là những lúc đi công tác ấy. " Dương Ninh uống xong một chén súp liền có chút no, cô thả chậm tốc độ ăn cơm, bắt đầu tìm chủ đề để nói chuyện phiếm với Bùi Duẫn. "Là thư ký Lương chuẩn bị hết cho anh." "Cũng được.” Dương Ninh hoàn toàn tin tưởng vào khả năng làm việc của vị thư ký này. Sau khi cơm nước xong xuôi, Dương Ninh rất tự giác thu dọn hộp cơm, mặc dù trong văn phòng có thiết bị thông gió, nhưng cô cảm thấy đâu đó trong phòng vẫn ngửi được hương vị của thuốc Đông y, cô bèn đứng dậy đi mở cửa sổ. Phòng làm việc của anh nằm ở vị trí tương đối cao, từ phía trên hướng xuống, cho dù không có chứng sợ độ cao thì chân cũng có cảm giác như sắp nhũn ra. Chỉ là không biết tại sao, hôm nay, sau khi dùng xong bữa trưa lại cảm thấy nóng như vậy! Xoay người lại, vừa hay nhìn thấy Bùi Duẫn đứng dậy cởi áo khoác âu phục. Anh cũng nóng à? Chuyện gì vậy nhỉ, rõ ràng vừa rồi đi ở ngoài hành lang còn cảm thấy nhiệt độ ở công ty tương đối thấp mà, đến nỗi làm cho cô nổi hết cả da gà. Dương Ninh đột nhiên nghĩ bát súp vừa nãy, không biết Hạ Hoàng đã bảo đầu bếp cho vào bao nhiêu nguyên liệu bổ... Bùi Duẫn lúc đầu nghĩ là sau khi ăn cơm xong thì Dương Ninh sẽ rời đi, nhưng khi thấy cô ngồi ở trên ghế sa lon không nhúc nhích, anh lại không thể mở miệng đuổi cô được. Dương Ninh cảm giác được ánh mắt của Bùi Duẫn nhìn qua, cô lại mặt dày không muốn hiểu công việc anh bận rộn mà hỏi: "Hôm nay tan làm anh có phải đi xã giao không?" Dương Ninh chủ động đứng dậy đi tới trước bàn làm việc của anh, hai tay chống lên cạnh bàn, nở một nụ cười xinh đẹp hỏi anh. Bùi Duẫn nghi hoặc: "Em có việc gì sao?" "Nếu anh không có xã giao thì em muốn hẹn anh đi ăn cơm tối rồi đi xem phim.” Dương Ninh biết chắc chắn là đêm nay Bùi Duẫn không có xã giao. Lấy sự hiểu biết của cô với anh, nếu như anh không rảnh thì sẽ trực tiếp nói ra, chứ không phải hỏi lại cô là có chuyện gì. Trong lòng nắm chắc, nụ cười của cô càng tươi tắn hơn: "Em thấy Đình Hinh khoe mấy vé xem phim trên mạng, liền nghĩ tới chúng ta cũng lâu rồi không đi xem phim với nhau. Lần gần nhất hình như cũng là trước khi kết hôn đó." Số lần hẹn hò của cô và Bùi Duẫn trước kết hôn đã ít, sau khi kết hôn còn ít đến thảm thương. Loại hoạt động phải tiêu tốn cả 2 tiếng đồng hồ như xem phim, đối với người bận rộn như Bùi Duẫn và Dương Ninh là rất xa xỉ. Cô luôn là người hiểu chuyện nên từ xưa đến nay cô chưa bao giờ đưa ra yêu cầu như vậy. Nhưng hình như sự thật lại chứng minh là không phải lúc nào người vợ cũng cần vừa hiểu chuyện nghe lời, lại dịu dàng ngoan ngoãn. Kỳ thật Dương Ninh cũng giống Bùi Duẫn, không mấy hứng thú với chuyện xem phim. Nhưng anh lại nghĩ tới khoảng thời gian gần đây cô rất nỗ lực chăm sóc anh, gần đây tâm trạng của cô còn bấp bênh nữa, tim anh không phải bằng sắt, tâm ý của cô anh có thể cảm giác được, huống hồ anh còn vô cùng yêu thương cô như vậy? "Được, chiều nay anh dẫn em đi xem phim." Bùi Duẫn dịu dàng nói Trong lòng Dương Ninh thầm khen ngợi sự hợp tác của Bùi Duẫn. "Vậy thì quá tốt." Dương Ninh hớn hở ra mặt, đi xem phim làm cho cô cảm thấy vui vẻ. Chuyện vừa giải tỏa tâm trạng vừa có thể đưa hai vợ chồng đến gần nhau hơn cô có ngu mới không làm. Được một tấc lại muốn tiến một thước, câu này dùng trên người Dương Ninh không thể thích hợp hơn. Bùi Duẫn vừa đồng ý, cô lại tiếp tục đề nghị: "Em nhìn dự báo thời tiết nói rằng buổi trưa có lẽ sẽ mưa, nếu không em không về nữa, ở đây làm việc với anh? Anh yên tâm, em sẽ không quấy rầy anh đâu." Bùi Duẫn nhìn sắc trời u ám bên ngoài, quả nhiên thấy mây đen bao phủ khắp trời. Anh gật đầu: "Ừ, bây giờ còn sớm, hay là em vào phòng nghỉ ngủ trưa một lát?" Lại có chút nghi hoặc nhìn cô: “Hôm nay em không làm việc à?” anh chưa bao giờ thấy Dương Ninh rảnh rỗi như vậy. Dương Ninh gật đầu, nũng nịu nói: “Hôm nay em không muốn làm gì hết.” Bùi Duẫn thấy cô mệt mỏi cũng đau lòng, liền chiều theo ý cô, cùng cô vào phòng nghỉ. Diện tích của văn phòng tổng giám đốc rất lớn, trên vách tường còn có một cánh cửa âm tường, đằng sau cánh cửa chính là phòng nghỉ. Dương Ninh lại mạnh dạn mời gọi, chính là kiểu không đạt được mục đích sẽ không chịu dừng: "Anh ngủ trưa với em đi. Buổi trưa ngủ một chút sẽ không làm chậm công việc của anh đâu, mà buổi chiều cũng có tinh thần để làm việc hơn nữa." Bùi Duẫn không có thói quen nghỉ trưa, nhưng không cách nào khiến cô không vui được nên ngoan ngoãn đồng ý. Rất lâu rồi Dương Ninh mới vào lại phòng làm việc Bùi Duẫn. Cô đẩy cánh cửa âm tường ra, cách bài trí trong phòng ngủ cũng vô cùng đơn giản. Vật dụng trên giường đều được nhân viên vệ sinh thay đổi một tuần hai lần. Mặc dù từ trước đến giờ anh chưa từng ngủ ở phòng nghỉ, nhưng thói quen sạch sẽ này Dương Ninh sớm đã biết từ lâu.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD