Chapter 3

4103 Words
_Vegas_ "Tại sao các người lại ở đây ?" Giọng nói của tôi không thể che giấu được sự bất bình của mình khi tôi nhìn thấy những người của chính gia đang ngồi trên chiếc máy bay tư nhân mà chỉ có tôi và Pete cùng nhau đến Nhật Bản. "Chào Pete! Chào Vegas. Tao và Porsche quyết định giúp tụi mày tìm kiếm Khun và Venice. Tụi tao không phiền chứ?" Con cáo ranh mãnh Kinn cười tươi với Pete và tôi trong khi Porsche ngồi nhăn nhó bên cạnh anh ta. Tôi nhìn Porsche với ánh mắt khó hiểu và anh ta cũng đáp lại tôi với ánh mắt ngạc nhiên. Tôi đã cố tỏ ra hết sức bình tĩnh mặc dù bên trong tôi đang nổi cơn thịnh nộ! Làm sao tôi có thể thực hiện kế hoạch tán tỉnh vợ mình khi có bốn con người này ở đây ? "Khun Kinn, Porsche, Arm, và Pol! Tao rất vui vì tụi bây đi cùng. Càng nhiều người chúng ta càng nhanh chóng tìm thấy cậu Tankhun và Venice. Nhưng hãy đợi một chút." Pete ngừng nói và nheo mắt nghi ngờ nhìn về phía trước. "Arm và Pol! Tại sao hai người lại ở đây khi hai đứa bây được giao nhiệm vụ chăm sóc Khun Noo ? Ai đang chăm sóc cậu chủ và Venice của tôi?" Pete hỏi, giọng anh em ấy bỗng chốc trở nên mất bình tĩnh. Việc em ấy phản ứng như thế này là bình thường khi em ấy biết không ai đi theo Tankhun và Venice. Làm thế nào mà đám người ranh ma này có thể quên đi chi tiết quan trọng như vậy để ngăn Pete phát hiện ra lời nói dối? Ặc! Tôi muốn bắt đầu tung những cú đấm vào từng người một. Tôi sẽ bắt đầu với anh họ Kinn để có thể xóa đi vẻ tự mãn trên khuôn mặt đáng chết của anh ta. "Nhìn Pete, đây là ... ah..bạn thấy Pol và Arm ... họ ... uhmmm." Kinn chết tiệt! Bây giờ anh ta có phải nói lắp không? Ông trùm Mafia lạnh lùng và ngoan cố đã đi đâu? Lúc này trông anh ấy thực sự rất ngốc khi cố nghĩ xem nên trả lời vợ tôi như thế nào. "Khun mang theo khoảng 10 vệ sĩ!" Chính Porsche nhanh chóng chữa cháy cho Kinn khi anh ta không thể nói thành câu. "Mười? Nhiều như vậy? Cậu Tankhun làm gì mà cần nhiều người vậy?" Pete vẫn còn đang rất ngờ vực mà hỏi "Đúng vậy! Khun Noo không tin tưởng Arm hoặc Pol đi cùng với anh ta và Venice vì họ sẽ báo về cho mày biết. Vì vậy, anh ta bắt mười người vệ sĩ khác để thay thế cho Pol và Arm." Tôi thực sự biết ơn vì một người như Porsche đã ở bên nhà chính. Anh ta thực sự đáng tin cậy hơn Kinn. "Ồ. Vậy thì tốt rồi. Khun Noo ngu ngốc! Anh ấy đang nghĩ gì thế này! Đi nào, Vegas ngồi đi." Tôi thầm thở dài nhẹ nhõm sau khi tôi cảm thấy Pete cuối cùng cũng thư giãn ngồi bên cạnh tôi. Tôi nắm lấy tay Pete và dẫn em ấy vào một ghế trống ngay đối diện Porsche và Kinn. Porsche nhỏ tiếng nói "xin lỗi" khi Pete quay sang hướng khác. Không cần phân tích tôi cũng biết đây không phải là kế hoạch của Porsche. Việc thay đổi kế hoạch đột ngột này chắc chắn là do Kinn thực hiện. Tên khốn đó có thể đã ghen tị với tôi vì cuối cùng tôi đã có thể đưa vợ tôi ra nước ngoài để đi nghỉ mát lần đầu tiên. Tôi không quan tâm liệu anh ấy có muốn đưa Porsche ra nước ngoài hay không. Tại sao anh ta phải xen vào giữa Pete và tôi? Tôi giả vờ hất cái gì đó xuống sàn và thì thầm đe dọa cả hai. "Tôi sẽ giải quyết với hai người sau." Tôi thấy Porsche khẽ rùng mình khiến tôi nhếch mép cười, đi thẳng theo Pete và ngồi xuống bên cạnh em ấy. "Porsche bị sao vậy? Tại sao anh ta lại đánh Kinn như vậy?" Pete hỏi tôi khi em ấy nhìn thấy Porsche đấm vào vai anh họ tôi với khuôn mặt đầy tức giận. Tôi che mắt em ấy lại và thì thầm. "Đừng bận tâm đến họ. Họ luôn như vậy." "Vegas! Tại sao anh lại ghét Khun Kinn đến vậy ?" "Anh không có." Tôi đã nói dối một cách dễ dàng. "Nói dối. Anh đã nói gì đó khiến cho hai người kia đánh nhau à?" Ồ vậy là Pete đã thấy điều đó. Em ấy có thể nghe thấy tôi nói gì với Porsche? Vợ tôi thực sự rất nhạy bén và tinh ý. Tôi cần phải thực sự cẩn thận khi ở xung quanh em ấy. "Thực sự không có gì cả Pete." "Hừm! Sao cũng được!" Giọng điệu em ấy thay đổi. Tôi chắc là em ấy đang giận dỗi..... "Em ghen tị với Porsche sao, cưng à?" Tôi nắm lấy tay em ấy mà xoa bóp "Ghen tị với cái mông của anh ấy! Nếu anh muốn tán tỉnh Porsche và chiến đấu với Khun Kinn thì hãy biến khỏi tầm mắt của em. Em thà tiết kiệm sức lực để tìm Khun Noo và Venice hơn là đôi co với anh! " "Aw! Ai nói anh sẽ tán tỉnh Porsche? Pete! Đừng gắt gỏng nah? Em biết mà trong mắt tôi bây giờ chỉ có duy nhất một mình em." Tôi thủ thỉ khi em ấy quay mặt sang hướng khác và vờ như không them để ý. Tôi nghiêng người sang hướng đó để có thể ngửi hương thơm từ em ấy và hôn nhẹ lên môi Pete. Pete có chút giật mình mà mở to hai mắt. "Anh đang làm gì đấy?" "Yêu vợ." "Vegas!" "Giá như họ không có ở đây thì ..." "Sau đó thì sao? Anh định làm gì khi chúng ta chỉ có một mình hả?" "Những phi công đó không cần thiết." "Hả? Tại sao? Anh có thể tự mình lái máy bay không?" "Không. Nhưng anh có thể tự mình đưa em đến thiên đường." "Vegas!" Pete bây giờ đang đỏ mặt, em ấy đánh vào tay tôi và tất cả những gì tôi có thể làm là cười khúc khích. Tôi luôn thích trêu chọc em ấy như thế vì phản ứng của Pete là đáng yêu nhất. "Em không thể tin được anh, Vegas. Ugh." Tôi mỉm cười với em ấy và cúi người gần hơn để có thể thì thầm vào tai em ấy. "Nhưng anh không nói đùa em. Và em biết rằng anh có thể làm." Tôi đưa đầu mũi của mình chạm nhẹ vào má em ấy. Mặt em ấy bắt đầu đỏ bừng như một trái cà chua. Tôi rất vui vì em ấy vẫn luôn ngại ngùng như vậy. "Vegas! Đồ khốn bẩn thỉu của ..." "Thắt dây an toàn của mày lại đi, cặp đôi biến thái kia!Vegas! Hãy thắt chặt cái vít trên đầu của mày và ngừng hành động như một kẻ tâm thần chết tiệt!" Porsche lớn tiếng chửi bới nhưng điều đó không đủ để tôi rời mắt khỏi khuôn mặt đỏ bừng của Pete. Máy bay cất cánh an toàn và Pete đưa cho tôi một chiếc gối cổ và nói với tôi rằng tôi nên ngủ một giấc vì sẽ còn hơn 5 giờ bay từ BKK đến Osaka. Tôi để em ấy tựa vào vai mình. Chúng tôi đã như vậy cho đến khi máy bay hạ cánh ở Osaka. Trong giấc mơ của tôi, em ấy đang mỉm cười thích thú khi mặc bộ yukata màu xanh lam, kéo tay tôi khi chúng tôi bước vào ngôi đền nổi tiếng ở Kyoto này. Em ấy trông thật đáng yêu với bộ quần áo truyền thống của Nhật Bản. Nó đòi hỏi sự tự chủ ngay cả trong giấc mơ của tôi để kìm hãm bản thân không làm những điều khó chịu với Pete. Em ấy thật hấp dẫn trong mọi lúc! "Vegas? Vegas?" Tôi trằn trọc khi nghe Pete gọi tên mình. "Hmmmm ... Pete. Em biết đấy tôi sẽ làm mọi thứ vì em." Tôi đắm chìm trong thế giới mộng mơ của mình đến nỗi tôi không nhận ra mình đang nói chuyện như thật trong giấc ngủ. "Cái gì? Anh đang nói cái quái gì vậy? Thức dậy ngay đi Vegas! Chúng ta đã đến Nhật Bản rồi!" Pete vỗ nhẹ vào má khiến tôi giật mình mở mắt. Cảm giác tốt đẹp trong giấc mơ từ từ biến mất khi tôi nhận ra chúng tôi đang ở đâu và nghe thấy giọng nói của Kinn đang cười gần chúng tôi. "Đây. Uống chút nước trước đi. Anh đang nói lẩm bẩm trong giấc ngủ nên em lo cho cổ họng của anh." Pete nói rồi đưa tôi một chai nước. Trái tim trong lồng ngực của tôi đập nhanh dù chỉ với một cử chỉ nhỏ nhưng chu đáo này từ người yêu của tôi. Em ấy đang thực sự chú ý đến tôi. Tôi rúc mũi vào má em ấy, không thể ngăn mình yêu em ấy hơn. "Peeete. Em thực sự yêu anh phải không?" Tôi hỏi một cách nhẹ nhàng khi ngước mắt lên nhìn em ấy. Pete không đẩy tôi ra hay chống cự nhưng em ấy đảo mắt và búng ngón tay của mình một cách tinh nghịch vào trán tôi. "Nếu em nói không thì sao?" Em trả lời khiến nụ cười của tôi chợt tắt. "Vậy thì anh sẽ trở lại là người đàn ông buồn nhất." "Ngu!" "Và có lẽ tôi có thể sẽ bắt cóc em một lần nữa và bắt đầu toàn bộ quá trình làm thế nào để khiến em yêu tôi một lần nữa, giống như trước đây." Một nụ cười xấu xa hiện lên trên khuôn mặt tôi khiến Pete tròn mắt ngờ vực. "Cái gì? Anh sẽ lặp lại những gì anh đã làm với em khi đó?" Ánh mắt em ấy thoáng qua một tia sợ hãi và hoảng sợ, tôi lập tức hối hận vì lời nói của mình. "Không! Không! Tất nhiên là không! Tôi đang đùa thôi bé con. Tôi xin lỗi. Tôi sẽ không làm điều đáng ghê tởm đó với em nữa." Tôi thủ thỉ với em ấy, nhẹ nhàng xoa đầu em ấy cho đến khi em ấy thả lỏng dưới cái chạm của tôi. "Anh xin lỗi về trò đùa tồi tệ đó Pete. Anh sẽ không lặp lại điều đó nữa." Em ấy từ từ mỉm cười và mở mắt ra nhìn tôi. Nỗi sợ hãi đã được thay thế bằng tình yêu và tôi cảm thấy thoải mái trở lại. "Nghiêm túc mà nói, Vegas, anh sẽ làm gì nếu em nói với anh rằng em đã ngừng yêu anh?" Em ấy thăm dò với câu hỏi của mình, khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu. Ý nghĩ về việc Pete ngừng yêu tôi như thể kết thúc mọi chuyện. Còn gì để sống nếu em ấy không còn trong cuộc đời tôi? "Anh không biết. Có lẽ anh sẽ biến mất? Anh không biết Pete. Anh thực sự không bao giờ nghĩ về điều đó. Anh không muốn nghĩ về nó. Nhưng nếu điều đó xảy ra thì anh sẽ ... anh sẽ chỉ ... uhmm ... "Chết tiệt! Tại sao nó lại đau đớn như vậy ngay cả khi nó chỉ là một kịch bản bịa đặt? Pete đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi mà nếu em ấy biến mất, tôi biết rằng mình sẽ chìm trong thảm hại. "Vegas? Này, nhìn em này. Em xin lỗi. Em chỉ đang trêu chọc anh thôi." Pete có thể nhận thấy tôi toát cả mồ hôi và tái nhợt đến mức em ấy nhẹ nhàng úp mặt tôi vào giữa hai bàn tay và bắt tôi nhìn vào em ấy. Nụ cười của em ấy dành cho tôi giống như một liều thuốc serotonin lấy đi mọi nỗi đau và lo lắng ra khỏi người của tôi. "Em yêu anh quá đến mức dừng lại dường như là không thể." Em ấy nói với tôi bằng giọng nói đang tan chảy trong trái tim em ấy. Mọi suy nghĩ u ám và đau buồn đều bị thổi bay trong tích tắc, nhất là khi Pete cúi xuống và hôn nhẹ lên môi tôi. Tôi phớt lờ những tiếng huýt sáo và những tiếng càu nhàu bực bội của những người xung quanh. Tôi chỉ tập trung vào dải ngân hà sáng nhất được tìm thấy trong mắt vợ tôi và lạc vào sự rộng lớn của nó. "Lạy chúa! Chúng ta không thể cứu anh ấy được nữa." Pol là người đã nói điều đó. "Chuyện đã như vậy mấy tháng nay rồi, ngu ngốc! Làm sao cứu được một người đàn ông thậm chí không cần cứu? Để anh ta chết chìm trong mối tình đầy đường của mình. Anh ta đã là một người đàn ông trưởng thành và thậm chí còn có một đứa con trai." " Arm trả lời Pol và khi nghe thấy từ con trai, Pete bật ra khỏi sự sững sờ kinh hoàng và đẩy tôi ra xa em ấy khiến tôi mất tinh thần. Em ấy bắt đầu chỉnh sửa tóc và cột áo sơ mi một cách không cần thiết trong khi tôi quay lại để tìm kiếm gã vệ sĩ mồm mép thông minh đã phá hỏng tâm trạng của chúng tôi. Cánh tay bối rối và nhìn đi chỗ khác khi em ấy thấy tôi đang trừng mắt nhìn Arm. "Hahaha ... Vegas ngu ngốc!" Porsche cười và tôi cũng trừng mắt nhìn anh ta và cả Kinn. Họ đã quên mớ hỗn độn mà họ đã gây ra cho tôi? "Chúng tôi ở đây! Kunichiwa Japan!" Pol kêu lên đầy phấn khích. Pete đang nhìn ra cửa sổ với ánh đèn mờ nhạt trên đường băng. Tôi chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt của em ấy phản chiếu qua cửa sổ và tôi thừa nhận rằng tôi hiện không có khả năng đọc suy nghĩ của em ấy. Em ấy chắc hẳn đang nghĩ về Venice hơn bất cứ thứ gì và chắc chắn là bất cứ ai khác. Tôi thấy hơi có lỗi và hơi buồn khi phải nói dối em ấy như thế chỉ để hẹn hò với em ấy nhưng tôi biết làm sao đây? Em ấy quá say mê với đứa trẻ đó nên chỉ có rất ít thời gian dành cho tôi để tôi cảm thấy yêu em ấy. Hay tôi chỉ ích kỷ? Đây có phải là sự ích kỷ mà tôi đang làm không? Chỉ nghĩ đến những gì tôi cảm thấy và không quan tâm đến cảm xúc của Pete? Nhưng mà... "Đi đâu bây giờ Vegas?" Kinn gọi tôi nên tôi quay sang anh ấy. "Tại sao hỏi lại hỏi tôi?" Tôi gắt gỏng với người đã gây khó khăn cho tôi. "Hả? Vậy tao sẽ hỏi ai đây? Mày không phải là cha của đứa trẻ mất tích sao?" "Hừ!" Tôi quay đi để tránh tranh cãi thêm với Kinn. "Tại sao tất cả chúng ta không nhận phòng trước và nghỉ ngơi? Bây giờ là 2 giờ sáng ở BKK nên tôi biết tất cả chúng ta cần ngủ vào thời điểm này." Porsche đề nghị trong khi nhìn Pete. "Nhưng Khun Noo và Venice ..." "Pete, hai người đó có lẽ đã ngủ say khi chúng ta nói chuyện ngay bây giờ. Chúng ta có thể bắt đầu cuộc tìm kiếm vào ngày mai. Còn bây giờ, bạn nên nghỉ ngơi với Vegas và tiết kiệm năng lượng." Tôi hơi vui vì Porsche đã có mặt ở đây. Pete dường như lắng nghe anh ấy nhiều hơn khi em ấy lắng nghe tôi. "Được." Cuối cùng thì Pete cũng chịu và tôi cảm thấy nhẹ nhõm. "Chúng tôi sẽ tìm họ vào ngày mai, tôi hứa." Lời nói dối trở nên quá dễ dàng và cảm giác tội lỗi đi kèm với nó. Pete mỉm cười với tôi và cuộn cánh tay của em ấy vào tay tôi, hoàn toàn không nghi ngờ về bất cứ điều gì. "Cảm ơn Vegas. Chúng ta đi nghỉ ngơi đi." Nhưng liệu tôi có thể làm được không? _Pete_ Tôi không cần phải nhấn mạnh rằng căn phòng mà Vegas dành cho cả hai chúng tôi sang trọng như thế nào khi chúng tôi đến Kyoto. Không có gì ngạc nhiên khi xem xét độ giàu có của gã khốn này và cách anh ta có xu hướng làm quá mọi thứ theo cách của Vegas. Nhưng tôi tự hỏi tại sao khuôn mặt của anh ấy trông rất dữ tợn khi chúng tôi bước vào căn phòng suite lớn mà anh ấy có. "Có chuyện gì vậy Vegas? Trông anh như thể vừa dẫm phải vòi voi. Nếu mệt như vậy thì có thể tắm trước em và đi ngủ ngay sau đó." Tôi bảo anh ấy cởi bỏ chiếc áo khoác mà tôi đang mặc kể từ khi chúng tôi hạ cánh xuống đất nước lạnh hơn nhiều này. Tôi ném nó vào chiếc ghế gần nhất trước khi ném mình xuống ghế sofa. Tôi muốn nằm xuống và duỗi thẳng chân ra nhưng tôi chưa thể xuống giường. Tôi không thể mang theo những đồ đạc mà tôi đã mang theo từ bên ngoài bằng cách đặt xuống giường, nơi chúng tôi sẽ ngủ sau đó mà không đi tắm trước. Vegas là một kẻ kỳ quặc thích kiểm soát thần bí đến nỗi thói quen trật tự của anh ta bằng cách nào đó đã ảnh hưởng đến tôi khi tôi dành nhiều ngày hơn để sống với anh ta. Để tránh bị giảng về sự sạch sẽ và vệ sinh, tôi thấy rằng mọi thứ bên trong phòng của chúng tôi sẽ đạt tiêu chuẩn của anh ấy. Đừng nói rằng tôi sợ anh ấy, đó là lý do tại sao tôi cố gắng điều chỉnh. Porsche và ông Kinn sẽ luôn chỉ ra cho tôi biết căn phòng của tôi lộn xộn như thế nào khi trở về nhà chính. Nếu họ thấy tôi thay đổi thói quen xấu đó vì Vegas thì chắc chắn Porsche sẽ không ngừng trêu chọc tôi. _Pete_ "Ashhh chết tiệt!" Vegas chửi rủa và đập mạnh vào bức tường. Người đàn ông của tôi đang nổi điên vì một lý do nào đó và tôi không thể không nghĩ đến người đã khiến anh ấy trở nên như vậy. "Lại là Khun Kinn à? Lần này anh ấy đã làm gì mà khiến anh khó chịu như vậy?" Tôi nhắm mắt lại tựa hẳn người vào ghế sofa, xoa bóp thái dương trong khi chờ đợi cơn bùng phát của Vegas. Nếu không phải Khun Noo, người khiến anh ấy lo lắng, thì đó phải là Khun Kinn. Và vì Khun Tankhun không ở cùng chúng tôi vào lúc này, nên tôi biết chắc chắn rằng đó là Khun Kinn. "Kinn có căn phòng đắt nhất khách sạn này!" Đôi mắt tôi nhắm nghiền nhưng tôi có thể biết rằng anh ấy đang đứng ngay trước mặt tôi. "Hừ." "Ý anh là làm sao tên khốn đó lại có thể làm điều này với anh? Anh đã đặt phòng trước! Hắn hẳn đã dùng cái gì đó khiến cho họ thay đổi phòng! Tên khốn Korn lén lút đó!" "Vegas! Anh không cần phải kéo chú của anh vào trong này!" Tôi mắng Vegas vì anh ấy luôn có thành kiến với chú của mình. "Bảo bối! Đến bao giờ em mới chịu thoát khỏi cái bóng vệ sĩ của mình? Em đáng ghét! Ghét quá đi!" Anh ấy đá mạnh vào giữa bàn, chiếc kính suýt đổ xuống nếu tôi không đỡ kịp. Tôi bật dậy khỏi sofa để chạm vào Vegas, tôi biết rằng chỉ có mình mới có thể khiến cho anh ấy bớt nóng giận. "Vegas. Vegas không sao đâu. Bình tĩnh. Em ở đây với anh. Anh đang lo lắng điều gì?" Tôi đứng trước mặt anh ấy và vòng tay mình vào cánh tay của anh ấy. Tôi xoay người Vegas lại để tôi có thể giao tiếp với anh ấy qua ánh mắt nhưng Vegas lại tránh ánh mắt của tôi và cố gắng nhìn sang nơi khác, khuôn mặt vẫn đỏ bừng vì phẫn uất. "Anh chỉ muốn có được những gì tốt nhất cho em, Pete. Anh muốn có được một căn phòng suite đẹp nhất có thể cho tầm nhìn đẹp nhất về cảnh hoàng hôn của Kyoto. Làm sao Kinn có thể cướp được điều đó từ anh? Hắn ta biết anh muốn điều này đến nhường nào. Làm sao Kinn vẫn cạnh tranh với anh chỉ vì một điều này? Anh ghét nó! " Vegas nói và di chuyển đầu của mình từ bên này sang bên kia trong sự kích động. Tôi vuốt mái tóc dính vào mắt anh ấy và khiến anh ấy phải nhìn tôi. Tóc của Vegas đã dài hơn và đôi khi anh ấy buộc nó thành một búi trên đầu khiến anh ấy trông giống như một nhân vật anime. Trái tim tôi không thể ngừng phát điên khi nghĩ về người đàn ông của mình trông đẹp trai như thế nào. "Đồ ngốc ... đồ ngốc và nóng tính! Em... Yêu... Anh!" Tôi nhấn mạnh từng chữ để Vegas có thể cảm nhận được sự chân thành của tôi dành cho anh ấy. Mắt anh ấy dịu lại ngay lập tức khi nghe tôi nói. Anh ấy giống như một đứa trẻ bốn tuổi bị khuất phục bởi một cây kẹo mút sau khi nổi cơn thịnh nộ về một điều gì đó không liên quan. Anh ấy thật dễ thương, trời ơi! Anh ấy làm tôi nhớ đến Venice. Họ có đôi mắt quá giống nhau. "Pete ..." Anh ấy gọi tên tôi, tôi mỉm cười. "Ai nói căn phòng mà anh đặt lại không quan trọng với em? Ai nói rằng nó không đủ tốt? Hoàng hôn? Ai quan tâm đến điều đó khi em được ngắm nhìn khuôn mặt của anh trước khi chúng ta đi ngủ và điều đầu tiên em nhìn thấy khi mình thức giấc? Đó là được ngắm nhìn rõ hơn khuôn mặt người đàn ông đẹp trai của em vào sáng sớm và người mà hằng đêm luôn dở trò biến thái với em?" "Nhưng Pete ..." Vegas dường như đã đỏ mặt trước những câu nói bất ngờ của tôi. "Shush! Đủ rồi! Thay vì hờn dỗi, tại sao anh không ..." Tôi từ từ lùi về phía sau thoát khỏi người Vegas, mở nút trên cùng của áo sơ mi và cúi xuống đầy quyến rũ. Tôi thấy đôi mắt anh ấy mở to vì kinh ngạc trong giây lát nhưng ngay lập tức được thay thế bằng niềm khao khát và đó là gì, ham muốn? Huh! Vì vậy, tôi vẫn có thể quyến rũ người đàn ông này mặc dù tôi không thật sự nổi bật. "Pete?" Anh ấy tiến lại gần một bước trông có vẻ đói hơn là tức giận. "Anh chọn, tiếp tục hờn dỗi ở đây hay là cùng em vào trong bồn tắm nước ấm?" Pete chết tiệt! Mày có chắc chắn về những gì mày đang làm? Tôi đã không kịp suy nghĩ mà chỉ hành động vì muốn Vegas hết giận dỗi. Ặc. Mặc dù là tôi chủ động nhưng tại sao tôi lại cảm thấy mình là người rơi vào bẫy dụ dỗ của Vegas? "Pete!" Và giống như một con sói đang đói, anh ấy lao thẳng vào tôi trước khi tôi kịp suy nghĩ lại về những quyết định của mình vừa rồi. Anh ấy không lãng phí thời gian và bắt đầu bằng một nụ hôn thật sâu. Ah, tôi không có đủ động lực để từ chối Vegas! ________________________________ Hết
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD