Đời khóc!

2123 Words

Đời khóc? Đời thì vốn dĩ làm gì khóc thương được cho kiếp người. Quả thật " kiếp người như gió thoảng qua mau, chưa thoả lợi danh đã bạc đầu, trẻ đẹp tài trí đều vô nghĩa, thời gian tàn phá hết còn đâu!". Mọi thứ rồi cũng sẽ qua, cũng sẽ trở về với cát bụi cội nguồn, nhưng sao mà kiếp Hương chập trùng lênh đênh quá, bất công vùi dập chẳng biết tựa đầu vào đâu. Dòng người vẫn cứ lướt qua nhau, những búp lá chớm chồi vào xuân rồi lại rụng rơi lìa cành khi gió thu về. Hoàng hôn đã khuất sau con đường phía xa, ánh đèn phố sáng lên với không khí nô nức ngày giáp tết, ở một ban công cũ tôi vẫn ngồi đây với tách cà phê đen đắt ngắt lòng người. Trầm tư, ảm đạm trống vánh lại những thứ xót lại sau những nỗi đau giằng xé tâm cang. Bản nhạc xuân thập niên trước cất lên du dương với tiếng vĩ cầm êm

Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD