Dẫu biết yêu hắn là tự gieo mình xuống vực sâu vạn trượng, thịt nát xương tan.
Dẫu biết yêu hắn là khổ đau vạn lần về thể xác lẫn tinh thần.
Dẫu biết yêu hắn chính là trở thành con rối của hắn, không có quyên giẫy dụa.
Nhưng cô nguyện trở thành con rối của hắn, nguyện ở cạnh hắn dù có như thế nào…
Hắn không yêu cô cũng chẳng sao, vốn dĩ cô không mong đợi gì từ hắn. Cô chỉ cần được ngắm nhìn hắn, quan tâm hắn theo cách riêng của chính mình.
Cốc...cốc.
Tiếng gõ cửa kéo cô trở về với thực tại, cô vội lắc đầu xua tan đi những suy nghĩ đó.
"Vào đi."
Phong Vân mở cửa đi vào, dáng vẻ có chút đào hoa rất gợi đòn.
"Cậu đã giết bao nhiêu trái tim nhân viên nữ của tập đoàn tôi rồi."
Cô nhìn dáng vẻ của cậu thì không thể không mở miệng trêu ghẹo.
"Còn mỗi tim cậu chả giết được đấy."
Cậu nhàn nhạt nhìn cô, trong ánh mắt lóe lên tia lưu luyến nhưng rất nhanh đã giấu đi, thay vào đó là vẻ bỡn cợt thường ngày.
"Tất nhiên. Nếu cậu rảnh rỗi như vậy tôi có nhiệm vụ cần cậu làm đây."
"Có chuyện gì quan trọng, mà tiểu thư Đình Đình đây lại cần đến tôi làm giúp thế?"
Cậu gác chân lên bàn, ánh mắt trêu đùa nhìn vào cô.
"Tuần sau có cuộc khảo sát các chi nhánh tập đoàn ở bên Pháp. Tôi lại bận rộn nhiều việc lần này nhờ cậu đi."
Cô đi đến bên cửa sổ, tư thế nhàn hạ đứng nhìn cảnh thành phố qua lớp cửa kính.
"Được."
Vừa nói dứt lời thì cậu hận không thể tát mình một cái cho tỉnh. Tuần sau có buổi đua xe khắp thành phố qui mô rất lớn. Chẳng phải như vậy cậu sẽ bỏ lỡ mất cơ hội tốt sao?
"Đình Đình xinh đẹp, tuần sau có đua xe sao cậu nỡ lòng nào cho tôi ra nước ngoài chứ."
Cậu dùng ánh mắt bi thương nhìn cô. Mong cô đừng bắt cậu ra nước ngoài lần này.
"Không là không. Có trách thì trách cậu làm bạn với CHẰN TINH."
Cô quay lại lườm cậu, còn nhấn mạnh hai chữ "chằn tinh". Dám đùa dỡn với cô, dám nói cô như vậy, để xem lần sau cậu còn dám hay không?
"Tôi có cố ý đâu."
Cậu vô tội nhìn cô, hối hận vì sự dại dột trong đêm của chính mình..
"Đó là chuyện của cậu. Cố ý hay vô ý đều bị xử phạt. Ngày mai mau lên máy bay, ở đúng hai tuần thì trở về. Khảo sát cũng không quá vất vả."
Cô nói xong thì mỉm cười đắc ý nhìn vẻ mặt khốn khổ của Phong Vân. Coi cậu còn dám nói cô như thế nữa không? Hừ. Như vậy là nhẹ tay lắm rồi, chỉ là không cho cậu xem buổi đua xe lớn này thôi, nếu nặng hơn cô còn có thể đến nhà cậu thêm mắm dậm muối.
Cốc cốc.
"Vào đi."
Cô thu lại vẻ mặt đùa giỡn lúc nãy, thay vào đó là vẻ lạnh nhạt và đầy kiêu ngạo.
"Thưa chủ tịch. Hàn tổng đặc biệt mời chủ tịch đi ăn ạ."
"Mấy giờ."
"Dạ sáu giờ chiều nay giờ ạ."
Cô thư kí trả lời vô cùng cẩn thận.
"Địa điểm?"
Còn cô chỉ lạnh lùng đáp lại, không có một chút thân thiện nào. Tên này hôm nay lại còn dám mời cô đi ăn, đúng thật là khiêu khích giới hạn của cô. Xem ra một cú đá hôm bửa cũng chẳng đủ với anh ta.
"Dạ là nhà hàng của Hàn Gia."
"Cô ra ngoài đi."
Cô thư kí nói xong vội xoay người rời đi. Còn tiện tay giúp Đình Đình đóng cửa.
Cô suy nghĩ rồi nhếch môi cười. Rốt cuộc Hàn Vũ Lâm mời cô ăn là muốn làm gì nhỉ?
Hôm trước bị cô mắng nên muốn tìm cô gây chuyện sao? Nhìn anh cũng không giống một kẻ vô lại như thế.
"Hàn Vũ Lâm mời cậu ăn. Chắc do hôm đó cậu lỡ đá hắn sau đó còn mắng hắn nữa."
Phong Vân nhàn nhã cười nhìn cô, phong thái này đúng là giết người không cần vũ khí nha.
"Hừ. Tôi đây mà sợ anh ta à?"
"Chằn tinh như cậu thì sợ ai?"
Phong Vân vui vẻ trêu chọc cô, nụ cười ấm áp tỏa sáng.
Nhưng cô lại chẳng hề để tâm đến, vì trái tim cô chỉ có mỗi một người. Mà người đó lại chỉ xem cô như công dụng làm ấm giường, vui vẻ bỡn cợt. Nhưng cô lại nhắm một mắt mở một mắt mà lao đầu vào, cố gắng giả ngu dại để ở bên hắn.
Đúng vậy. Cô chính là yêu hắn. Vạn lần chỉ yêu mỗi hắn.
Quá khứ điên cuồng dõi theo hắn. Hiện tại lại là điên cuồng yêu hắn. Tương lai điên cuồng sẽ như thế nào đây?
Cô tự hỏi? Nếu hắn tìm được người con gái hắn thật sự yêu thương thì hắn sẽ đối xử với cô ấy thế nào?
Chắc chắn hắn sẽ nhẫn tâm vứt bỏ cô. Hắn sẽ điên cuồng yêu thương bảo vệ cô ấy.
Hắn cũng sẽ có những năm tháng điên cuồng yêu một người. Nhưng người đó chắn chắc không phải là cô.